Ấn giáo và Phật giáo

10/04/201913:24(Xem: 10588)
Ấn giáo và Phật giáo

duc phat mang kinh 13
Ấn giáo và Phật giáo

 

Ban sơ, Phật giáo là một phong trào cải cách chống lại uy quyền Vệ-đà, nghi lễ Bà-la-môn và hệ thống giai cấp đầy bất công cuả xã hội Ấn độ . Thời Đức Phật, khuynh hường nầy phát triển rộng khắp dưới sự lãnh đaọ của Đức Phật, đạo Phật được số đông dân chúng và gai cấp thống trị ủng hộ. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ 9 DL, Ấn giáo tung đòn phản công: tư tưởng đạo Phật  được cố ý đem vào Ấn giáo và Đức Phật lịch sử được tuyên bố là một Hóa thân của thần Vệ Nữu. Những gì trước đây là điểm hấp dẫn của Phật giáo nay cũng được tìm thấy trong Ấn giáo.

 

Trong truyền thống Ấn giáo, vai trò  chánh yếu của phụ nữ là sanh con và quán xuyến gia đình. Do đó đời sống độc thân bị coi là vô ích (cho xã hội)  và người đàn bà không chồng con bị xã hội khinh rẻ. Trái lại trong Phật giáo, đời sống gia đình bị xem là trở ngại cho sự thăng tiến tâm linh. Nơi nào Phật giáo thanh hành, người phụ nữ không bị bắt buộc lấy chồng để có được sự tự trọng và đồng thuận của gia đình. Khi Giáo đoàn Tỳ Kheo Ni được thành lập, thì càng có nhiều cơ hội thăng tiến cho người phụ nữ có khuynh hướng tôn giáo và tâm linh.

 

Mặc dầu Ấn giáo ở mức độ cao cũng có tính thoát tục, tôn giáo nầy mang nặng yếu tố và niềm tin về giới tính và sự duy trì đời sống. Sự tôn thờ rộng khắp hai bộ phận sinh dục nam nữ, được cho là biểu tựợng cho sự hợp nhất của tín đồ và Thượng Đế, là một thí dụ. Điều nầy rất tương phản với Phật giáo, vốn luôn luôn xem sự trong sạch về giới tính và sự tiết độ trong mọi lãnh vựclà phương tiện hữu hiệu nhất để chấm dứt sanh tử (bằng cách diệt trừ dục vọng, căn bản của mọi đau khổ).

 

Truyền thống văn hóa Ấn Độ, được biểu trưng bởi Bà-la-môn hay Ấn giáo, chủ trương sự khoái lạc là một trong bốn mục tiêu hợp pháp trong đời sống. Khoái lạc là mục tiêu thấp nhất, dưới Tài sản, Bổn phận, và Giải thoát - nhưng nó là hợp pháp. Khoái lạc không hấp dẫn đối với nhà tu Du-già, nhưng cư sĩ tại gia được quyền theo đuổi và hưởng thụ nó với sự tiết độ.

 

Càng ngày càng có nhiều người Tây phương theo khuynh hướng Phật giáo hơn là Ấn giáo và Hồi giáo. Mặc dầu số lượng còn ít, nhưng chiều hướng nầy đang gia tăng.

 

Thích Phước Thiệt dịch mục “Hinduism/ Buddhism” trong “The Seeker’s Glossary: Buddhism”, trang 208.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/01/2026(Xem: 2747)
Tưởng cũng nên nhắc lại, kể từ khi quyết định từ bỏ lối sống khổ hạnh đức Phật cũng không quay lại lối sống lợi dưỡng, mà vạch ra đường lối tu Trung đạo, Ngài biết rằng tu bằng đường Trung đạo sẽ tác thành, sẽ đưa đến giác ngộ. Năm vị đạo sĩ đồng tu thấy thế liền chê trách: “Đạo sĩ Gautama không đủ kiên nhẫn”, họ liền bỏ đi; không vì thế mà thối chí ngã lòng, một mình Ngài trong chốn rừng sâu tu tập.
21/01/2026(Xem: 2641)
(1):Hãy nhớ: Thập Thiện là pháp môn căn bản. Là thềm thang dùng cho hàng vạn pháp môn. Nên dù tu, mong cầu thấp hoặc cao hơn. Đều khởi từ Thập thiện, ta cần nhớ ghi.
21/01/2026(Xem: 3159)
Những bài Phật pháp chia sẻ ở đây. Mong ai thực tập hàng ngày được vui. Đời vốn dĩ có lắm thứ khổ rồi. Nên cố sửa xấu để đời tốt hơn.
21/01/2026(Xem: 3290)
Nỗ lực đúng đắn trăm phần. Quá nhiều điều xấu ác cõi trần: lánh xa. Quyết chí thực hành Điều Thiện hợp tâm ta. Định đã giữ đúng, quả thật là tuyệt thay!
12/01/2026(Xem: 2735)
Có thể hình dung như thế nào về truyện ngắn Nguyễn Văn Sâm? Khi tôi khép lại các trang sách trong tuyển tập "Chiếc Ba Lô Để Lại" dày 630 trang mới ấn hành của vị giáo sư nổi tiếng về văn học chữ Nôm, khi chữ biến mất là hiện lên một cánh đồng cò bay thẳng cánh, nơi có sương mai và nắng sớm của ngôn ngữ Lục Tỉnh mà chúng ta ngỡ như đã biến mất từ nhiều thập niên trước, bây giờ như tình cờ hiển lộ trên ký ức như mây trời Núi Cấm.
12/01/2026(Xem: 2928)
Phần này bàn về chương 16 trong cuốn Nam Hải Kí Quy Nội Pháp Truyện của pháp sư Nghĩa Tịnh. Chương này chỉ có 93 chữ, không kể tựa đề gồm bốn chữ là Thỉ Trợ Hợp Phủ (tạm dịch/NCT: tục dùng thìa và đũa). Tuy rất ngắn nhưng lại có nhiều thông tin sâu sắc về đời sống tăng đoàn Phật giáo, tập tục của Ấn Độ và Trung Hoa vào TK 7.
04/01/2026(Xem: 3500)
PHÁP NGỮ Hòa Thượng Thích Thái Hòa giảng tại chùa Phước Duyên, Huế MỤC LỤC 01 Giảng cho Đạo tràng Phát Bồ Đề Tâm ngày 6/2/2022. 1 02 Giảng cho Đạo tràng Bát Quan Trai ngày 06/03/2022. 16 03 Giảng cho Đạo tràng Bát Quan Trai, ngày 13/03/2022. 29
30/12/2025(Xem: 3465)
Phật dạy: kém Phước làm gì cũng không thành. Dù học cao, tài giỏi, thông minh mức nào. Phước dẫn dắt mọi hành động: phải khắc sâu. Nên TU TẬP tạo Phước hàng đầu mới yên.
30/12/2025(Xem: 3644)
Long Thần, Hộ Pháp ở quanh ta. Lành, Dữ ta làm khó giấu qua. (sưu tầm) Bất chợt làm điều gì thật nhỏ. Biết là việc ác, gấp lìa xa.
23/12/2025(Xem: 4025)
Đối với Đức Phật, việc BIẾT ƠN và ĐỀN ƠN là vô cùng quan trọng nên trong Kinh Tăng Nhất A Hàm có ghi lời Phật dạy như sau: “Này các thầy Tỳ Kheo! Nếu người nào BIẾT ƠN và ĐỀN ƠN, cho dù ở cách xa Ta ngàn dặm nhưng Ta vẫn xem người đó như đứng hầu gần bên Ta. Còn nếu như người nào KHÔNG BIẾT ƠN và ĐỀN ƠN, cho dù người đó có đứng hầu gần bên Ta nhưng Ta vẫn xem họ cách xa ngàn dặm”.