Chỉ Biết Tạ Ân Sâu

04/12/201820:43(Xem: 9405)
Chỉ Biết Tạ Ân Sâu
Su ong Nhat Hanh

CHỈ BIẾT TẠ ÂN SÂU 

Từ khi đọc được lời dạy của Sư Ông Thích Nhất Hạnh trong TRÁI TIM CỦA BỤT rằng , có người đến tuổi trung niên rồi 60 hay nhiều hơn nữa mà chưa bao giờ có đủ thì giờ để ngắm nhìn sâu sắc vào một đóa hoa đang nở trong vườn hay ngắm  ánh  trăng  đang tỏa sáng bên song cửa vào đêm  rằm ....tôi chợt tư duy nghĩ lại những gì thật sự gọi là giá trị một đời người , thế nào là hạnh phúc một đời người và phải chăng ta chưa biết được mình đang là người hạnh phúc ...

Còn đang bàng hoàng sung sướng nhận thêm lời dạy từ kinh nghiệm của Sư Ông , một bài viết của ai đó đã được góp nhặt bao giờ từ những trang báo điện tử lại hiện về...

 " Cái làm nên thành công, danh tiếng, phải chăng là hạnh phúc mà người thế gian thường mơ ước và hạnh phúc ấy  phải chăng nằm ở đức hạnh và tài năng mà người ấy đã kiên trì tích lũy ...làm nên giá trị một đời người? 

Con người sinh ra giữa trời đất, Tạo hóa sinh ra con người, là anh linh của vạn vật, là bậc tôn quý trong trời đất, cùng trời đất hợp thành Tam tài: Thiên – Địa – Nhân. Do đó, phàm là con người, ai ai cũng có tài năng, người người đều có sở trường sở đoản, mỗi người đều có khuynh hướng bẩm sinh nổi trội.

Người thấy được khả năng mình, tự tin, và quyết chí dùi mài học tập, rèn giũa tài năng, theo đuổi đam mê, cuối cùng tài năng xuất lộ 

Người biết tu tâm tính, sống cần kiệm, chất phác, đối nhân chân thật, thiện lương, từ bỏ ham muốn dục vọng tầm thường, coi nhẹ những danh vọng vinh hoa, chỉ lo rèn luyện đạo đức. 

Giá trị của một người là bao nhiêu? Là tùy thuộc anh ta chí lớn bao nhiêu, tâm rộng bao nhiêu, mục đích cuộc đời như thế nào, kiên trì nhẫn nại ra sao, để từng bước vượt qua khổ nạn, xuyên qua trở ngại, hướng tới mục tiêu tối hậu của cuộc đời. Giá trị của một người, chính bản thân người đó quyết định."  

Nhưng với kinh nghiệm bản thân ,  tôi lại nhận thấy rằng mình cần phải có những phút giây tâm linh  thật an bình mà trong khoảnh khắc ấy mình được  hoà điệu, được  hài hoà.....trái tim  mình có thể đập , có thể thở cùng nhịp thở với đất trời, rung động với tần số của đấng vô hình nào đó ...... và chỉ khoảnh khắc  đó thôi ...là cả sự lung linh huyền diệu.... rung động theo mọi cảm giác ... và trong tư thế quy ngưỡng tuyệt đối ....một chút  gì đó được truyền trao ..... Cái mà không thể được nói ra lại có thể được truyền qua trong những khoảnh khắc đó. Cái mà không thể được diễn đạt lại có thể được trao qua những khoảnh khắc đó. Việc truyền trao bên ngoài kinh sách, ...chỉ niềm tin tâm linh được ẩn sâu trong tiềm thức tự bao giờ và ta biết được rằng : "Mọi thứ về tương lai đều không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn:  tin tưởng vào Bậc Vĩ Đại , Đấng Đại Hùng , Đại Lực, Đại Từ Bi để mà noi theo dấu chân Ngài từng bước dù qua nhiều thế hệ nhiều kiếp luân hồi một ngày nào đó ...ta sẽ được truyền trao".

Và trong giây phút bàng hoàng sung sướng đó tôi đã ghi lại vần thơ để tạ ân sâu Tam Bảo , xin kính chuyển đến các bạn vài ý nghĩ vụn vặt của một người  vừa phát tâm tu học trọn đời này ...

Dưới bệ thờ quy ngưỡng ân sâu Từ Phụ 

Kính thưa Ngài " con nguyện đã sẵn sàng "

Đấng Đại Hùng cười mỉm rất nhẹ nhàng 

Nửa nhắc nhở ...nửa khuyên vào "BÁT CHÁNH "

 Đấng Đại Lực, con mơ ước làm sao ...Tránh 

Duyên trùng trùng ngàn kiếp ... cột ...tứ bề 

Nhân quả bao đời ẩn hiện ngỡ ....mê

Nên hiện tiền  ....chắt chiu dành phước đức 

Đấng Từ Bi ...con nguyện luôn tỉnh thức 

Chí kiên cường tự lập ...bước vươn lên 

Trân quý phút giây nào được kề bên 

Thiện hữu đồng môn chung ân sư giáo thọ 

Một mùi hương nhẹ thoảng  bay trong gió , 

Chứng nhận thầm... điều nguyện nếu ... khả thi 

Ngài đã vươn tay ... con chớ ngại gì ! 

Phút vi diệu nhiệm mầu .. nào ai biết 

Dập đầu tạ ân sâu ....niềm vui khôn xiết 

Cư sĩ Huệ Hương 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 11429)
ĐứcThích-ca Mâu-ni là vị Phật lịch sử và cách nay đã lâu lắm, đã khám phá ra một ConĐường thật độc đáo, đấy là Con Đường giúp chúng ta loại bỏ mọi khổ đau và tìmthấy một sự tự do đích thật. Sau khi khám phá ra Con Đường đó thì Đức Phật, lúcấy còn rất trẻ, đã hy sinh phần còn lại của kiếp nhân sinh cuối cùng của mình đểtrỏ cho chúng ta trông thấy Con Đường ấy bằng ngón tay của chính Ngài. Hôm naychúng ta là những người đang tu tập bằng cách hướng theo ngón tay của Ngài vàbước theo các vết chân của Ngài vẫn còn in đậm trên Con Đường ấy.
26/01/2012(Xem: 13050)
Trong đờisống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổilẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, chođể nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là mộthành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người? Nhưng có điều chắc chắn là lòng vị tha bác ái, cho qua con tim, mới thật sự đem đến cho tanhiều hạnh phúc.
24/01/2012(Xem: 17121)
Hình tượng Đức Phật Di Lặc hiện hữu với nụ cười trên môi, dáng vẻ hiền hòa khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng, hiền thiện và hoan hỷ hơn bao giờ hết.
24/01/2012(Xem: 13209)
Những ai muốn đi gặp mùa xuân thì phải đứng dậy, giã từ u tối của đêm đông, thắp sáng tâm mình bằng ánh lửa tỉnh thức được đốt cháy trong nguồn năng lượng tình thương.
22/01/2012(Xem: 10111)
Chư Phật, Bồ-tát biết rõ cuộc đời là ảo mộng, đã là ảo mộng thì còn gì quan trọng nữa để lôi cuốn chúng ta chìm trong mê muội. Điều thiết yếu là chúng ta phải khắc tỉnh...
21/01/2012(Xem: 27131)
Tập sách này, đa phần ghi lại những mẫu chuyện Phật đã dạy qua các kinh, phụthêm phần lý giải để chúng ta có thể rút ra được những bài học cho bản thân. Những gì ghi trong đây có thể sẽ làm ta khó chịu và bất an vì nó không giốngvới những gì ta đang suy nghĩ và hành động. Nó khiến ta hay có thái độ tránh né.Dù thế, qui luật Duyên khởi vẫn đang vận hành chi phối tất cả. Ta gieo một cáinhân, đủ duyên ta có một cái quả. Cuộc đời cứ thế mà trôi. Ta, thì gieo và gặt.Luật nhân quả, cứ thế mà xoay vần. Không chờ đợi, không cảm thương... Biết Phật pháp, ứng dụng được Phật pháp vào đời sống của mình, đó là phước báu lớn nhất mà mình nhận được trong cuộc đời này. Bởi nhờ đó, mình đi không lầm lẫn.
21/01/2012(Xem: 11218)
Vào một ngày đầu năm, tiết trời ấm áp, vạn vật như đồng loạt hân hoan chào đón ánh xuân. Quốc vương đưa hoàng gia và các quan văn võ cận thần đến một tu viên nổi danh trong thành...
19/01/2012(Xem: 11306)
Chu Mạnh Trinh là khách hành hương tới Hương Sơn để hưởng thú "bầu Trời, cảnh Bụt" nhưng thật ra là đang viếng cảnh biển xanh biến thành nương dâu đang hiện tướng trong tâm thức cuả chính mình. Chim ríu rít cúng dường hoa trái, cá lặng lờ vùng vẫy nghe kinh; là khi Tâm kinh biến thành Chân kinh
18/01/2012(Xem: 15531)
Nếu chúng ta là người Phật tử thì ngày 23 tháng chạp không nên theo tập tục văn hóa mê tín dị đoan mua cá chép vàng về để giết hại cúng Ông Táo, việc làm ấy sai trái đạo lý...
18/01/2012(Xem: 11638)
Ai bảo thiền sưkhông biết trồng hoa chứ! Các Ngài còn trồng hoa trên đá nữa kìa. Mắt thấy sắctai nghe tiếng mà không dính là trồng hoa trên đá. Do không dính nên không cầnphải gỡ. An nhàn tự tại. Đóa hoa tâm mặc sức mà sắc sắc không không giữa muônhồng ngàn tía, biến hóa khôn lường, không đóa hoa nào dám sánh cùng. Thiền sưkhông để cho danh lợi làm hoen mờ đôi mắt, thấy là phủi liền. Cho nên các Ngàicó đôi mắt sáng, không bị nhậm nên không cần phải đeo kính viễn kính râm. Sựvật vì thế không bị đổi màu, nhãn quan vì thế không bị chinh nghiêng... Chư Phật ra đời chỉ cho chúng sanh con đường thoát khổ, khả năng thoát khổ nằm trong tầm tay của chúng ta. Bởi ta tự buộc nên ta phải tự mở.