Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Một Kỷ Niệm Suýt Bị Lãng Quên

15/05/201821:55(Xem: 1389)
Một Kỷ Niệm Suýt Bị Lãng Quên

 Ký ức  mùa Phật Đản      

          MỘT KỶ NIỆM SUÝT BỊ LÃNG QUÊN

 lotus-hoa-sen

               Trước hết xin chân thành cảm ơn anh Hau Pham Ngoc, nguyên Đoàn phó Đoàn HSPT Mục Kiền Liên, sáng sớm hôm nay đã chia sẻ về một kỳ niệm  tuyệt vời  nhân mùa Phật Đàn mà những tường  mình đã lãng quên với bao lo toan  trong hiện tại.

               Tôi giựt mình  và có pha chút  bàng hoàng khi  phát hiện ra rằng cái thời  Đoàn HSPT chúng tôi tồn tại, tất cả anh chị em , từ Huynh Trưởng cho đến đoàn sinh ai ai cũng đều có nhiều việc làm rất thiết thực cho  Thanh Niên Phật giáo nói chung và  Phật giáo địa phương nói riêng.

               Những mùa Phật đản  đến với anh em chúng tôi đều rộng ràng khôn tả. Ai có khà năng gì thì đem  ra đóng góp. Phần lớn anh chị Huynh Trưởng và đòan sinh  đoàn chúng tôi  đều  định cư ở Cây Bàng ( Thủ Thiêm), cho nên bằng khà năng  của mình và muốn tạo ra  không khí Phật Đàn cho nơi mình sinh ra và trường thành biết đến Phật đạo . Cũng xin nhắc thêm rằng  cho đến sau 75, khoảng  đầu thập niên 80, khu vực Cây Bàng và An Lôi Đông mới có chùa và bà con bắt đầu  biết  học kinh tu Phật  thay cho trước đó chỉ có đình miếu là nơi sinh hoạt tâm linh duy nhất. Chính  anh em  đoàn sinh chúng tôi là những người đầu tiên làm  xáo động   tinh thần ấy khi  mà ngay cả  từ chợ Thù Thiêm, An Khánh biết đến Cây Bàng, An Lợi Đông nhưng những đia danh  bất ổn, dũ dằn! Bằng tinh thần đó, công vào sự hỗ trợ đắc lực của phụ huynh  anh em đoàn sinh anh em chúng tôi  đã dựng các cổng chào ( khi ấy  gọi là “Huyền Môn”) Từ Cầu Ông Cậy ( vị trí  đường hầm vuột sông Sài Gòn –phía Thủ Thiên hiện nay) cho đến Cầu Phao 5. Tính theo bây giờ là bao  trọn địa giới phường Thủ Thiêm. Tất cà có đến  4 cổng chào Kính Mừng Phật Đản .

                      Những cổng chào khi ấy “thiết kế” rất đơn giàn. Vật liệu cũng chẵng có gì  , chỉ với 6 hoặc 8 cây cừ tràm hay cừ Đước, có tre lớn càng tốt. Hai trụ hai bên đường , mỗi trụ trồng hai cây cừ, hai cây khác  vắt ngang phía trên để chịu lực cho tấm băng-rôn có dòng chữ “Kính Mừng Phật Đản” , hai bên là hai lá cờ Phật giáo, chính giữa là  hình Phật  đàn sanh  do chính anh em tự vẽ. bất kể mưa nắng, anh em “thi công” không sớ đói , khát vì  các ngôi nhà có dựng cổng chào trước  đường đều  ủng hộ hết mình, từ  ăm uống, cơm nước và cho câu điện một cách rất hoan hỷ, và còn giữ nhiệm vụ bảo vệ  cổng chào  cho mấy ngày tồn tại. Đáng nhớ nhất cổng chào gay trước cửa hiệu của  nhà ba em đoàn sinh Kiều Nga, Kiều Nghi, Kiều Hương, hai bác phụ huynh rất tuyệt vời, cho đến bây giờ  nhớ lại vẫn thích nụ cười hiền  lành  ấy. Những  hình đó đã hun đúc tinh thần  tu học  và hân hoan kính Mừng Phật Đản của anh em chúng tôi thêm rạo rực và ý nghĩa. Bên cạnh  còn có hình ảnh Bà Hai Nghĩa , là ngọai của hai em đoàn sinh Hòa và Nhã cũng hết lòng hổ trợ, vận động cho anh en chúing tôi.  Một  kỷ niệm có vết  màu sậm khó quên là bên cạnh những hình ảnh tích cực hết lòng vì Phật Đản của mọi người  dân Cây Bàng đang hòa nhịp cùng anh em chúng tôi, còn có  những  tín đồ Gia Tô  (Ở đường hẻm “ Bà Ba Xã”- Phao 3) sáng sớm lên uống cà phê  nơi quán Bác Hai Nhự (gần nhà tôi) tỏ ra khó chịu vì “dám” treo hình Phật giữa đường để họ  “chui qua chui lại”, Ba má tôi  nhắc nhở nhưng  đường ta , ta cứ đi, mặc…! Cứ thế mài đến mùa Phật đàn 1975, khi ngày 30/4 khi  bộ đội về còn ngơ ngác  trước các cổng chào của anh em chúng còn đang làm dang dỡ.

                             Bây giờ, đang vào mùa Phật Đàn 2642, Phật lịch 2562- 2018,  mỗi mùa Phật Đản  hiện tại có đù đầy phương tiện  dù là tối thiêu nhất cũng có một lá cờ nhỏ treo trước  cửa nhà , để bày tỏ tấm lòng người con Phật hướng đến đức Từ Phụ. Bản thân  tôi  thì vẫn  nguyên chí nguyện “tối thiểu”  trong muôn thưở là  đi vận động bà con treo cờ, đèn , ít ra là chung quanh thôn xòm mình. Tất nhiên  so với khà năng  thì  không thể  loa toan tất cà, phải dựa vào quen biết và nhất là  uy tín sẵn có – dù là chẳng to  lớn gì hơn ai, nhưng cũng đi xin được vài ba chiếc lồng đèn,  vài hàng cờ dây giăng để  treo khắp phối phường. Một việc làm không ai xui bảo, không ai “tuyên dương” và dĩ nhiên nhiều năm rồi chẳng ai thèm để ý ! Trong tâm trạng đó,  anh Đoàn Phó của chúng tôi lại nhắc về  thời trai trẻ của chúng tôi truớc năm 1975, mỗi mùa Phật Đản, làm bàn thân  mình  ngẩn ngơ không kém xúc động  khi theo dòng  ký ức của anh nhớ lại chuyện năm xưa. Té ra hồi đó mình cũng đã từng “ đi xin” từng lá cờ, từng lon sơn  để làm  cổng chào rồi ! Vậy mà mấy năm nay, cũng mỗi mùa Phật đản, mình cũng đi ngửa tay, khom lưng đi xin như vậy mà quên  những chuyện đi xin năm xưa. Hồi đó với bây giờ có khác nhau  không, thưa các bạn hữu của tôi ?

                           Đất Cây Bàng, vùng Thủ Thiêm  bây giờ không còn lưu dấu những bước chân ấy chúng tôi nhưng  đúng là trong ký ức  không có đường mòn khuất nẽo mà chỉ có những vầng sáng lung linh đầy ý nghĩa theo nhịp  khúc mừng Phật Đàn sanh hằng năm.

                           Một lần nữa xin cảm ơn anh Đòan Phó Hau Pham Ngọc đã  nhắc lại  một ký ức suýt bị lãng quên, cảm ơn tất cà canh chị em huynh trưởng, đoàn sinh  MKL thân yêu đã cùng đồng hành  trong những tháng ngày lung linh ấy và vô cúng cảm ơn  qu1y ông bá cô bác  Cây Bàng, Thủ Thiêm đã hết lòng  đồng hành  với anh em trong những ngày ấy để bây giờ sẽ là hành trang  rất đẹp trên bước đường  lưu bước  xa ngàn. Tất cả hình ảnh đẹp bồng hôm nay  ùa về trong mùa Phật Đản  sung túc của mọi người…

                          Và, xin cho nói một lời cuối trong dòng ký ức này  : Hy vọng  đâu đó, xưa nay hay hiện tại cũng có những người, những việc làm như anh em chúng tôi ngày ấy, để cho sức mạnh  Kính mừng Phật Đản  thêm nhiều ý nghĩa.

                           Nhớ quá tuổi thanh xuân tôi !

 

                                                               Phật Đản 2641 – PL 2562

                                                                   Dương Kinh Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/09/201005:54(Xem: 4850)
Nghi lễ sẽ tạo thành không khí lễ nghĩa, làm cho con người có tập quán đạo đức hướng về điều tốt điều phải một cách tự nhiên. Ở chỗ có mồ mả thì có cái không khí bi ai...
22/09/201015:30(Xem: 5572)
Nói đến Phật giáo, người ta nghĩ ngay đến đạo Từ bi cứu khổ.Mà hình ảnh cứu khổ tiêu biểu tuyệt vời nhất thiết tưởng không ai khác hơn làđức Bồ tát Quan Thế Âm, hay Mẹ hiền Quan Âm. Vì vị Bồ tát này có đầy đủ phẩmchất của một người mẹ trong tất cả những người mẹ. Hình như trong mọi trái timcủa những người con Phật thuần thành nhất là giới Phật tử bình dân không ai làkhông không có hình ảnh đáng tôn kính của vị Bồ tát giàu lòng bi mẫn này...
22/09/201015:22(Xem: 3732)
Cuộchành trình miên viễn của kiếp sống trầm luân sáu nẻo luân hồi đã thôithúc rất nhiều người đi tìm những phương pháp để thoát ly khổ não. Hạnh phúc và khổ đau là hai thực trạng của cuộc sống mà con người luôn đề cập tới. Nhưng để biết được hạnh phúc là gì thì con người phải trực nhận ra được bản chất của khổ đau như thế nào rồi mới bàn tới phương pháp giải quyết khổ đau... Sau khi nhận lời thỉnh cầu của Phạm thiên, đức Phật dùng tri kiến thanh tịnh quan sát khắp cả thế giới. Bằng tuệ nhãn, Ngài thấy chúng sanh có nhiều căn tánh bất đồng...
22/09/201009:59(Xem: 4124)
Ngàynay,lễ Tự tứ không còn đơn thuần mang dấu ấn lớn dành cho chư Tăngtrong giới thiền môn sau ba tháng An cư kiết hạ hàng năm, mà nó đã thựcsự tác động mạnh vào đời sống đạo đức xã hội trong việc xây dựng nếpsống an lạc, hạnh phúc cho con người. Bởi vì, suy cho cùng thì giá trịcủa lễ Tự tứ là sự thể hiện việc quyết định nỗ lực hoàn thiện nhâncách, thăng chứng tâm linh và khai mở trí tuệ đối với mỗi cá nhân conngười trong cuộc sống vốn biến động không ngừng... Nguyên tắc của Tự tứ là phải thanh tịnh hòa hợp, do đó mọi hành giả trong buổi lễ này đều khởi lòng tự tín với chính mình và các vị đồng phạm hạnh khác.
22/09/201009:40(Xem: 2769)
Trongtấtcả mọi giá trị có mặt ở đời, thì giá trị giải thoát khổ đau làtối thượng nhất, mọi giá trị khác nếu có mặt thì cũng xoay xung quanhtrục giá trị thật này. Vu lan là ngày lễ khiến mỗi người, dù xuất giahay tại gia đều hướng tâm nguyện cầu, thực thi hạnh nguyện giải thoát.Từ điểm nhìn này, thông điệp giải thoát của lễ Vu lan đem lại có nhữngý nghĩa, giá trị cao quý mà ngày nay mọi người thường hay tâm niệm đến... Giá trị giải thoát đầu tiên cần đề cập đến là từ khi đạo Phật được thể nhập vào đời sống văn hóa nước ta thì lễ Vu lan của đạo Phật trở thành lễ hội truyền thống...
22/09/201004:11(Xem: 2413)
Bất cứ một việc làm gì, khi nhìn kết quả của sự việc, ta sẽ biết nguyên nhơn của việc ấy và ngược lại, nếu muốn biết kết quả của một việc xảy ra cho được tốt đẹp...
21/09/201013:19(Xem: 2839)
Gần đây, do có nhiều hình ảnh về Mạn Đà La chụp được trong các cuộc lễ cungnghinh Phật Ngọc cầu nguyện hòa bình thế giới tại các chùa ở hải ngoại và được đăng trên một số trang mạng điện tử toàn cầu, cũng như được phổ biến qua thư điện tử, có vị đã viết bài chỉ trích cho rằng đó là “hiện tượng mê tín không nên truyền bá,” đã làm một số Phật tử hoang mang không biết đâu là thật đâu là giả.
21/09/201003:14(Xem: 4401)
Sợ hãi và lo âu sinh ra bởi sự tưởng tượng của đầu óc bị tác động bởi ngoại cảnh. Cuộc đời là một bức tranh di động, mọi vật đều thường xuyên thay đổi, không có vật gì trên thế gian này đứng yên vĩnh viễn. Những người trẻ trung khỏe mạnh sợ phải chết sớm. Những kẻ già yếu sợ sống lâu. Hạng người trung niên mong muốn được an vui quanh năm. Những điều hân hoan thích thú qua nhanh. Những việc không vui thường tạo ra sự âu lo lâu dài. Những cảm giác làm cho đời sống thăng trầm theo cái bản ngã hư huyễn, giống như con rối múa theo sợi dây.*** Đức Phật đã dạy: " Tham muốn sinh ra lo âu Tham muốn sinh ra sợ hãi, Ai dứt sạch tham muốn Không còn lo âu sợ hãi "
21/09/201001:20(Xem: 2442)
Muốnngồi thiền, trước chúng ta phải biết lý thuyết, sau mới thực hành được.Tại sao chúng ta phải ngồi thiền? Phật dạy trong bốn oai nghi chúng ta đều tu được hết. Bốn oai nghi là đi, đứng, nằm và ngồi. Tuy nhiên trong số bốn oai nghi đó, các Thiền sư nói chỉ có ngồi là thù thắng hơn cả.
20/09/201016:19(Xem: 2609)
Bài viết dưới đây tóm lược lại hai câu chuyện được ghi chép trong kinh sách, tả lại những cảnh ganh tị, hận thù, tham vọng,... đã xảy ra khi Đức Phật còn tại thế.