Tình không biên giới

11/05/201716:57(Xem: 11531)
Tình không biên giới


Tình không biên giới

Đang ngủ, tiếng viber reo lên. Những tấm hình thi nhau hiện lên màn hình điện thoại. Những con rùa. Dòng text của người bạn: “Phóng sanh nhân lễ Phục Sinh đó”, kèm theo icon cười ngoác tận mang tai. Đây không phải lần đầu tiên tên tôi nằm trên lưng những con rùa được phục sinh. Bạn tôi, một người tôi chỉ gặp trong “thế giới phẳng”, từ ở một nơi nào đó bên kia bán cầu đã nhiều lần thả những con rùa mang tên tôi và hai đứa con gái xuống dòng sông Green. Cả dòng Green River đó tôi cũng chưa từng được biết. Bạn tôi đã mua những con rùa đó từ chợ hải sản, chở trên xe một đoạn đường khá dài để đem đi thả. Có lần bạn đã phải giành giựt với một ông “nhậu” nào đó để mua cho kỳ hết số rùa còn lại ở chợ hôm đó. Có lần, tôi cũng thót tim khi nghe bạn nói: Em đang chở mấy con rùa mà bị kẹt xe lâu quá, sợ chúng nó chết…” Bạn tôi đã phóng sanh một cơ số rùa bằng số chữ trong Kinh A Đi Đà. Trên lưng mỗi con rùa, ghi một chữ. Đã phóng sanh hết chữ trong cuốn kinh, giờ là đến tên thân tộc, bạn bè. Mỗi lần muốn gom chút phước cho người thân đang chịu khổ nạn, hoặc để tạ ơn cuộc đời, tôi lại nhờ bạn phóng sanh giùm tôi một con rùa; lần này thì tên tôi ghi trên lưng con rùa không có lý do gì hết, chắc chỉ vì… nhớ nhau.



con rua



phong sinh con rua
 
Chúng tôi “gặp” và quen nhau vì cùng đánh máy một bộ kinh cách đây mười mấy năm cho một trang web PG. Có lần, vì cái tội “bà tám”, chúng tôi chia tay nhau một thời gian khá lâu. Không hiểu sao, những thiện pháp đã từng cùng nhau đã níu chúng tôi trở lại gần nhau. Bất cứ những gì có thể “mua vui” rồi tạo thiện nghiệp hay ác nghiệp có trên thế giới phẳng là chúng tôi chia sẻ cho nhau, từ những software bẻ khóa, phim, ảnh, nhạc, pháp âm… tất tần tật. Không chỉ mua vui, chúng tôi còn chia sẻ những hình ảnh đầy thương cảm hoặc bức bối của đời sống hiện thực.

Ngụp lặn trong cái thứ tình cảm đó như thể chỉ là qua ngày đoạn tháng, vậy mà trưa nay nhìn tấm hình đứa bé tôi giật mình. Lúc mới quen nhau, những đứa con của chúng tôi chỉ bằng đứa bé trong hình. Qua webcam yahoo, đứa nhỏ ngồi cạnh mẹ, cái đầu ló lên một chút nơi bàn phím và với tay quẹt những ký tự lộn xộn. Vậy mà giờ đây, chúng nó đều đã là sinh viên năm thứ hai. Cái thuở gần nhau mỗi ngày, chào nhau ngày lành, chúc nhau ngủ ngon, bên này cơm trưa, bên kia đi ngủ, bên này thức dậy, bên kia tan tầm, vẫn có những thời điểm trong ngày để cùng nhau ngồi nghe chung những bản nhạc hay, vậy mà không thấy thời gian qua, nhiều năm nhìn lại mới thấy nhanh khủng khiếp. Có một điều, khi nhận ra quỹ thời gian cho những công việc “đại sự” hao mòn dần, có khi không còn kịp, thì thấy thời gian trôi còn nhanh hơn cái thời rong chơi hoặc làm gì đó làng nhàng vô định; hay nói khác đi, vẫn là bao nhiêu năm đó của đời người nhưng giai đoạn từ năm mươi tuổi trở đi thì thấy thời gian sao trôi vùn vụt.

Trong tạp bút “Hai Phương Trời”, Sư Toại Khanh có nói “Có điểm đồng thì người ta sẽ tìm đến cạnh nhau... Thời gian trôi đi, duyên tụ rồi duyên tán…và rồi, nói gì thì cũng mỗi người một phương”. Không chỉ một người, tôi đã có vài “người bạn nhiều năm” như thế. Cũng có những người từng khá thân với nhau, khốn nỗi, thiện pháp ít quá lại chung nhau nhiều ác pháp, cứ vậy rồi nhàn nhạt mà chia tay nhau chẳng muốn gặp. Cũng có những người bạn, giống như một món nữ trang cất rồi quên bẵng trong ngăn kéo, thời gian lâu không gặp, nhưng gặp lại thì vẫn ấm áp trân quý như ngày nào. Có điều, để có được một tình bạn đậm đà dài lâu đó thì cũng không ít lần “cùng nhau qua sông”, cùng “chòng chành giữa sóng”, và quan trọng nhất là phải cùng nhau trong thiện pháp. Chỉ có như vậy thì dù thời gian có qua bao nhiêu năm, có xa nhau lâu chưa từng gặp lại (dù là trên thế giới ảo), cứ nghĩ về nhau là cái tâm cảm ngày xưa ấy lại sống dậy, đầy ăm ắp thân thương.

mua oc phong sinh


Ơn trời, với những thiện pháp chắt chiu trong đời, tôi vẫn còn có, đang có, những người bạn ấy. Cách đây mấy hôm, sinh nhật của một vị thầy, một người bạn gởi tấm hình một bao ốc và nói: “Chiều nay em ra chợ mua mớ ốc đem đi phóng sinh với tác ý cầu chúc Sư luôn được mạnh khỏe và an vui…và em cũng gửi lời cầu chúc tới chị như vậy”.
Đời vui không mấy, nhờ có họ mà cuộc đời lấp lánh. Đó là những cuộc tình không biên giới không gian lẫn thời gian. Tôi biết chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau nhiều lần trên con đường trầm luân đăng đẳng. Bất chợt muốn lại muốn hát: “Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu…”
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2012(Xem: 14008)
QUÁN CHIẾU VỀ SỐNG CHẾT Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
03/08/2012(Xem: 13480)
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều gì huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
01/08/2012(Xem: 9872)
Tam Bảo (Phật, Pháp, Tăng) như ba viên ngọc quý không gì có thể so sánh được và Tam Bảo có 6 ý nghĩa không thể nghĩ bàn: _ Một là nghĩa hy hữu, tức là hiếm có, khó được như vàng, bạc, kim cương, ngọc quý… người nghèo khó có được. Phật-Pháp-Tăng cũng vậy! Dù người ở sát bên chùa nhưng thiếu phước cũng khó gặp, không thể thân cận với Tam Bảo nên gọi là hy hữu. _ Hai là nghĩa ly cấu, tức lìa xa những việc xấu ác, hay
30/07/2012(Xem: 20644)
Nói về Giáo, trong Kinh Trung A Hàm (Bahuvedaniya-Majjhima Nikaya) số 57, đức Phật đã chỉ dẫn Mười loại Hạnh phúc Tối thượng, sắp xếp thứ tự do kết quả tu chứng, trong đó có: Đoạn thứ 6. “ Này Anandà. Nơi đây vượt hẳn lên khỏi mọi tri giác và hình thể (Sắc), không còn phản ứng của giác quan, hoàn toàn không chú tâm đến mọi sự khác nhau của tri giác ….” Đoạn thứ 10. “Nơi đây vượt hẳn lên khỏi cảnh giới Phi Tưởng, Phi Phi Tưởng (Chẳng Phải Tưởng, Chẳng Phải Chẳng Có Tưởng), đạt đến sự chấm dứt mọi Tri giác và Cảm giác (Sãnnavedayita Niroda).”
27/07/2012(Xem: 18075)
Với Đức Phật, vì tình thương vô hạn đối với chúng sanh nên Ngài đã hy sinh tất cả để tìm cầu Thánh đạo. Sau khi đã ngộ đạo, Ngài lại chuyển vận bánh xe pháp...
25/07/2012(Xem: 15937)
Khóa Tu Học Phật Pháp Âu Châu Kỳ 24 được tổ chức vào ngày 26.07 đến ngày 05.08.2012... HT Thích Minh Tâm
25/07/2012(Xem: 14720)
Không phải chúng ta hành thiền để được người khác mến phục, kính nể nhưng để đóng góp vào sự bình an của thế giới. Chúng ta làm theo những lời dạy của Ðức Phật...
25/07/2012(Xem: 12193)
1-Chúng ta hãy đem yêu thương vào nơi oán thù để chuyển hóa nỗi khổ niềm đau thành an vui hạnh phúc. 2-Chúng ta hãy đem tha thứ vào nơi lăng nhục để mọi oan khiên được dứt sạch theo thời gian. 3-Chúng ta đem tình thương vào nơi tranh chấp để hóa giải mọi xung đột hiềm khích phải quấy, tốt xấu, đúng sai trở thành hòa hợp. 4-Chúng ta đem ánh sánh chân lý trí tuệ từ bi vào nơi tăm tối u mê, lầm lỗi để chuyển hóa thành trong sáng hiện thực. 5-Chúng ta đem an ủi sẻ chia giúp đỡ vào nơi không có tình yêu thương chân thật để được bao dung và độ lượng. 6-Khi chúng ta biết tha thứ mọi lỗi lầm của người khác, tự nghiêm khắc với chính mình và ta chịu thiệt thòi một chút thì cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
24/07/2012(Xem: 24651)
Trong khi Đức Đạt Lai Lạt Ma và tôi điểm qua nhiều chủ đề trong tiến trình thảo luận của chúng tôi, vẫn còn một vấn đề đơn độc được đan kết lại suốt tất cả những thảo luận của chúng tôi, câu hỏi của việc làm thế nào tìm thấy hạnh phúc trong thế giới phiền não của chúng ta. Vì vậy, trong việc nhìn vào những nhân tố đa dạng ngầm phá hạnh phúc nhân loại suốt chiều dài của lịch sử, những nhân tố đã tạo nên khổ đau và khốn cùng trong một mức độ rộng lớn, không nghi ngờ gì nữa, chính là bạo động ở trong những nhân tố chủ yếu.
23/07/2012(Xem: 11469)
Mùa An Cư Kiết Hạ năm nay được tổ chức tại Chùa Bát Nhã - Văn Phòng Của GHPGVNTNHK, Hòa Thượng Thích Nguyên Trí phát tâm bảo trợ. Cũng như những năm trước, đông đảo Chư Tôn Đức Tăng Ni vân tập về trường hạ An Cư tạo thành quang cảnh nhộn nhịp như đàn chim khắp bốn phương bay về tổ ấm. Người mang xách, kẻ kéo vali quay quần bên nhau thăm hỏi, vui mừng như ngày hội. Từ Ôn Thiền Chủ, Ban Chức Sự trường hạ cho đến quí Thầy Cô, Sa Di khu ô đuổi quạ, đều hiện rõ nét mặt vui tươi, hân hoan, chào đón bằng ánh mắt niềm nở, nụ cười tự nhiên, thanh thản. Nhiều chiếc xe đổ người trước cổng tam quan, ai cũng nhìn thấy câu biển ngữ nền vàng chữ đỏ...