Tình không biên giới

11/05/201716:57(Xem: 11787)
Tình không biên giới


Tình không biên giới

Đang ngủ, tiếng viber reo lên. Những tấm hình thi nhau hiện lên màn hình điện thoại. Những con rùa. Dòng text của người bạn: “Phóng sanh nhân lễ Phục Sinh đó”, kèm theo icon cười ngoác tận mang tai. Đây không phải lần đầu tiên tên tôi nằm trên lưng những con rùa được phục sinh. Bạn tôi, một người tôi chỉ gặp trong “thế giới phẳng”, từ ở một nơi nào đó bên kia bán cầu đã nhiều lần thả những con rùa mang tên tôi và hai đứa con gái xuống dòng sông Green. Cả dòng Green River đó tôi cũng chưa từng được biết. Bạn tôi đã mua những con rùa đó từ chợ hải sản, chở trên xe một đoạn đường khá dài để đem đi thả. Có lần bạn đã phải giành giựt với một ông “nhậu” nào đó để mua cho kỳ hết số rùa còn lại ở chợ hôm đó. Có lần, tôi cũng thót tim khi nghe bạn nói: Em đang chở mấy con rùa mà bị kẹt xe lâu quá, sợ chúng nó chết…” Bạn tôi đã phóng sanh một cơ số rùa bằng số chữ trong Kinh A Đi Đà. Trên lưng mỗi con rùa, ghi một chữ. Đã phóng sanh hết chữ trong cuốn kinh, giờ là đến tên thân tộc, bạn bè. Mỗi lần muốn gom chút phước cho người thân đang chịu khổ nạn, hoặc để tạ ơn cuộc đời, tôi lại nhờ bạn phóng sanh giùm tôi một con rùa; lần này thì tên tôi ghi trên lưng con rùa không có lý do gì hết, chắc chỉ vì… nhớ nhau.



con rua



phong sinh con rua
 
Chúng tôi “gặp” và quen nhau vì cùng đánh máy một bộ kinh cách đây mười mấy năm cho một trang web PG. Có lần, vì cái tội “bà tám”, chúng tôi chia tay nhau một thời gian khá lâu. Không hiểu sao, những thiện pháp đã từng cùng nhau đã níu chúng tôi trở lại gần nhau. Bất cứ những gì có thể “mua vui” rồi tạo thiện nghiệp hay ác nghiệp có trên thế giới phẳng là chúng tôi chia sẻ cho nhau, từ những software bẻ khóa, phim, ảnh, nhạc, pháp âm… tất tần tật. Không chỉ mua vui, chúng tôi còn chia sẻ những hình ảnh đầy thương cảm hoặc bức bối của đời sống hiện thực.

Ngụp lặn trong cái thứ tình cảm đó như thể chỉ là qua ngày đoạn tháng, vậy mà trưa nay nhìn tấm hình đứa bé tôi giật mình. Lúc mới quen nhau, những đứa con của chúng tôi chỉ bằng đứa bé trong hình. Qua webcam yahoo, đứa nhỏ ngồi cạnh mẹ, cái đầu ló lên một chút nơi bàn phím và với tay quẹt những ký tự lộn xộn. Vậy mà giờ đây, chúng nó đều đã là sinh viên năm thứ hai. Cái thuở gần nhau mỗi ngày, chào nhau ngày lành, chúc nhau ngủ ngon, bên này cơm trưa, bên kia đi ngủ, bên này thức dậy, bên kia tan tầm, vẫn có những thời điểm trong ngày để cùng nhau ngồi nghe chung những bản nhạc hay, vậy mà không thấy thời gian qua, nhiều năm nhìn lại mới thấy nhanh khủng khiếp. Có một điều, khi nhận ra quỹ thời gian cho những công việc “đại sự” hao mòn dần, có khi không còn kịp, thì thấy thời gian trôi còn nhanh hơn cái thời rong chơi hoặc làm gì đó làng nhàng vô định; hay nói khác đi, vẫn là bao nhiêu năm đó của đời người nhưng giai đoạn từ năm mươi tuổi trở đi thì thấy thời gian sao trôi vùn vụt.

Trong tạp bút “Hai Phương Trời”, Sư Toại Khanh có nói “Có điểm đồng thì người ta sẽ tìm đến cạnh nhau... Thời gian trôi đi, duyên tụ rồi duyên tán…và rồi, nói gì thì cũng mỗi người một phương”. Không chỉ một người, tôi đã có vài “người bạn nhiều năm” như thế. Cũng có những người từng khá thân với nhau, khốn nỗi, thiện pháp ít quá lại chung nhau nhiều ác pháp, cứ vậy rồi nhàn nhạt mà chia tay nhau chẳng muốn gặp. Cũng có những người bạn, giống như một món nữ trang cất rồi quên bẵng trong ngăn kéo, thời gian lâu không gặp, nhưng gặp lại thì vẫn ấm áp trân quý như ngày nào. Có điều, để có được một tình bạn đậm đà dài lâu đó thì cũng không ít lần “cùng nhau qua sông”, cùng “chòng chành giữa sóng”, và quan trọng nhất là phải cùng nhau trong thiện pháp. Chỉ có như vậy thì dù thời gian có qua bao nhiêu năm, có xa nhau lâu chưa từng gặp lại (dù là trên thế giới ảo), cứ nghĩ về nhau là cái tâm cảm ngày xưa ấy lại sống dậy, đầy ăm ắp thân thương.

mua oc phong sinh


Ơn trời, với những thiện pháp chắt chiu trong đời, tôi vẫn còn có, đang có, những người bạn ấy. Cách đây mấy hôm, sinh nhật của một vị thầy, một người bạn gởi tấm hình một bao ốc và nói: “Chiều nay em ra chợ mua mớ ốc đem đi phóng sinh với tác ý cầu chúc Sư luôn được mạnh khỏe và an vui…và em cũng gửi lời cầu chúc tới chị như vậy”.
Đời vui không mấy, nhờ có họ mà cuộc đời lấp lánh. Đó là những cuộc tình không biên giới không gian lẫn thời gian. Tôi biết chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau nhiều lần trên con đường trầm luân đăng đẳng. Bất chợt muốn lại muốn hát: “Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu…”
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/06/2015(Xem: 14827)
Văn phòng Chính phủ Tây Tạng lưu vong, Dharamsala đưa tin – Hội nghị Tôn giáo lần thứ 12 của bốn truyền thống Phật giáo Tây Tạng đã diễn ra vào các ngày 18-20/06/2015 tại Dharamsala miền bắc của bang Himachal Pradesh, Tây Bắc của Ấn Độ.
21/06/2015(Xem: 16948)
Trong đạo Phật có câu nói rất phổ biến là “Nhất niệm thông tam giới,” một niệm biến khắp ba cõi – cõi dục, sắc, và vô sắc. Một niệm tức là một móng tâm, một ý nghĩ khởi sinh từ tâm. Điều này cho thấy hai ý nghĩa: làn sóng vi ba khởi sinh từ tâm dù vô hình vô tướng vẫn có thể lan xa khắp ba cõi, và qua đó, ảnh hưởng của một niệm có thể bao trùm cả cõi không gian rộng lớn vô cùng. Quan điểm này có thể nhìn thấy rõ nhất trong thế giới truyền thông ngày nay. Chỉ trong chớp mắt, trong một cái nhấp tay hay cái bấm tay trên máy điện toán hay điện thoại cầm tay thì một bản tin, một sự kiện, một hình ảnh có thể đi khắp thế giới và ảnh hưởng đến hàng tỉ người trong “ngôi làng toàn cầu.”[1]
20/06/2015(Xem: 22807)
Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng biến thành thơ
18/06/2015(Xem: 10408)
Hãy Lắng Tâm Cảm Nhận Này bạn, bạn đi đâu đấy, đứng lại đây với tôi một phút, chỉ một phút thôi!!! Bạn hãy cùng tôi quan sát những người đi đường kia xem. Bạn có thấy là họ đang hối hả lao về phía trước không? Đang ở trong nhà thì họ lao ra đường, đang ở đường thì họ vội vã phóng về nhà. Nhìn họ chẳng có chút bình an nào cả, khuôn mặt ai cũng căng như dây đàn. Họ vội vã đi, vội vã làm, vội vã nói, vội vã ăn, ngay cả đi chơi cũng vội vã. Họ đã đánh mất đi khả năng sống thư thái, an nhàn. Họ không làm chủ được cuộc đời của mình, họ bị cuộc đời rượt đuổi. Nếu họ không biết dừng lại thì họ sẽ phải hối hả như vậy suốt cuộc đời. Bạn cứ thử nghĩ mà xem, làm sao mà người ta có thể bình an hạnh phúc khi trong tâm lúc nào cũng đầy ắp những toan tính, lo âu và đôi chân thì cứ lao về phía trước (mà không biết lao về đâu)? Và bạn biết không, nếu có ai đó đứng bên kia đường nhìn về phía bạn thì thấy chính bạn cũng nằm trong cái đám đông hỗn l
18/06/2015(Xem: 10773)
Chúng tôi rời Việt Nam bay tới Băng Cốc Thái Lan và phải đi tiếp 300 km nữa mới về đến địa điểm nơi diễn ra khóa tu “Con đường hạnh phúc”. Đây là khóa tu dành riêng cho người Việt. Rời khỏi nhà buổi sáng, và đến 7 giờ tối mới đến nơi. Xong thủ tục check in, nhận phòng thì đã 22h đêm. Ai cũng mệt nhưng hạnh phúc. Bởi con đường hạnh phúc có thật đây rồi.
18/06/2015(Xem: 15789)
Vào ngày 14/06/2015, đáp lời thỉnh cầu của Ban tổ chức, đức Đạt Lai Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần dân tộc Tây Tạng lưu vong đã chia sẻ một buổi Pháp thoại tại Perth Arena, Thành phố Perth, bang Westen Australia (Perth sở hữu một nền giáo dục quốc tế hoàn hảo). Buổi Pháp thoại có 12.000 thính chúng tham dự, trong đó có 700 sinh viên Trường Đại học Western Australia. Nữ diễn viên Suzie Mather, và Ông Rick Ardon, người dẫn chương trình trên Seven News, Thành phố Perth, bang Westen Australia đã giới thiệu Ngài đến với khán thính giả.
15/06/2015(Xem: 18755)
Một cậu bé tính tình rất nóng nảy và cộc cằn. Một hôm, cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và dặn rằng mỗi khi cậu nổi nóng hay nặng lời với ai, hãy đóng một cái đinh vào hàng rào gỗ phía sau vườn và suy nghĩ về việc mình đã làm.
15/06/2015(Xem: 32010)
Yếu chỉ tu tập & hành đạo. Tác giả Thích Thái Hòa
07/06/2015(Xem: 15342)
Những con đường ẩm còn đọng nước mưa trắng xóa, bụi đường sạch bóng, không khí trở nên mát mẻ hơn những ngày gần đây, khi Đức Đạt Lai Lạt Ma ra sân bay, đặt chân cất bước lên đường chuyến công du hoằng pháp tại Australia. Quý Phật tử tiễn đưa Ngài trong niềm vui vô hạn và công chúng tại sân bay ai ai cũng đều chắp tay cúi đầu, cung kính Ngài
07/06/2015(Xem: 19450)
Tối qua con bé cháu nội 3 tuổi nhảy lên lòng, hai tay úp chặt quyển sách vào mặt nó rồi nói : Đố bà nội tìm thấy bé. Bà nội bày đặt nói : Ủa bé đi đâu mà bà nội tìm không thấy. Nó cười ngặt ngoẹo, làm bà nội phải ôm chặt nó cho nó khỏi té. Nó lại tiếp tục: Bà nội tìm đi, tìm coi bé trốn ở đâu. Rồi lại úp kín mặt vào cuốn sách. Bà nội nói không biết nó trốn ở đâu là nó lại cười. Cứ thế mà nó kéo cả 20 phút chưa chán. Thấy nó cười nhiều quá, bà nội phải chịu thua, nó nói bé trốn trong quyển sách. Nó lấy quyển sách ra rồi lại líu lo. Bé trốn trong quyển sách mà bà nội tìm không thấy, rồi nó cười như nắc nẻ. Tiếng cười trong vắt thì thôi.