Thư Chủ Gởi Tớ

26/10/201521:30(Xem: 14804)
Thư Chủ Gởi Tớ

Báo Thừa Thiên Huế phỏng vấn tác giả quyển sách:

THƯ CHỦ GỞI TỚ

Trung tuần tháng10 tới đây, tại La Residence Hue Hotel & Spa (số 5 – Lê Lợi Huế), bà Tạ Thị Ngọc Thảo - một người được biết đến không chỉ với tư cách của một doanh nhân bản lĩnh của thị trường bất động sản mà còn là một cây bút sắc sảo nhưng không kém phần trìu mến trong câu chữ - sẽ ra mắt độc giả cuốn “Thư Chủ gửi Tớ” của chị. Đây cũng là những góc nhìn dưới nhiều khía cạnh của một doanh nhân am hiểu và tự tin, không chỉ trong lĩnh vực sở trường của mình.

ThuChuGoiTo_TTNT-000

Doanh nhân Tạ Thị Ngọc Thảo

Báo Thừa Thiên Huế đã có cuộc trao đổi với bà xung quanh tác phẩm thứ ba của bà. 

Báo Thừa Thiên Huế (TTH):Thưa chị, có thể nói về điều này không, rằng chị đã thực hiện “Thư Chủ gởi Tớ” trong trạng thái như thế nào?

Tạ Thị Ngọc Thảo (TTNT):

Chủ tịch Hồ Chí Minh, nói: “Muôn việc thành công hay thất bại đều do cán bộ tốt hay xấu, vì cán bộ là gốc của công việc, là người đầy tớ trung thành của nhân dân”. Như vậy,chúng ta thống nhất với nhau: Nhân dân là chủ; chủ doanh nghiệp cũng là chủ!

Đã có con số thống kê rằng, từ 1975 đến 1987 kinh tế Việt Nam chỉ có hai thành phần: Quốc doanh và Hợp tác xã, mười hai năm này tỷ lệ tăng trưởng bằng “0”. Từ sau 1986, Nghị quyết VI mở ra cho nhiều thành phần tham gia làm kinh tế. Từ năm 1998 đến năm 2008,tỷ lệ tăng trưởng của Việt Nam nhanh chóng mặt, chỉ đứng sau Trung Quốc. Đội ngũ nào tạo ra sự tăng trưởng thần kỳ đó? Xin thưa, đó là đội ngũ doanh nhân tư nhân! Từ 2009 đến nay, sự tăng trưởng có, nhưng chậm. Sự chậm này đồng thuận với sự “bốc hơi” của doanh nghiệp tư nhân (Theo Bộ Kế hoạch & Đầu tư, số doanh nghiệp tư nhân giải thể trong 9 tháng đầu năm 2015 là 6.962) 

Tại Hội nghị Kinh tế mùa Xuân 2015, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh công bố một chỉ số đau lòng, doanh nghiệp tư nhân muốn tạo ra 1 đồng lợi nhuận thì phải trả từ 0,7 đến 1 đồng chi phí không chính thức.

Mùa Hè 2015, VCCI(Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam) công bố nghiên cứu mới, nếu doanh nghiệp tư nhân giảm được số tiền trả cho các khoản chi không chính thức thì, khi giảm 1% đầu tư tư nhân tăng 6,4%, việc làm tư nhân tăng 1,8% và thu nhập bình quân đầu người sẽ tăng 2,3%.

Mùa Thu 2015, VCCI lại công bố kết quả khảo sát cho thấy, 70% doanh nghiệp tư nhân kinh doanh không lãi, trong khi khu vực này đang đóng góp 50% GDP và tạo ra 90% việc làm mới hằng năm.

Tất cả những điều đó nói lên, khi đội ngũ doanh nhân tư nhân ăn nên làm ra, kinh tế Việt Nam phát triển. Khi đội ngũ doanh nhân tư nhân lận đận lao đao, kinh tế Việt Nam suy thoái.

Nóng ruột trước tình hình thoi thóp của giới chủ doanh nghiệp tư nhân, tôi liền viết thư gởi Tớ. Trong thư có nội dung:“Tớ ơi, với thực trạng kinh tế chưa mấy sáng sủa như hiện nay, chúng ta hãy sớm bắt tay nhau quyết tâm rút ngắn khoảng cách lạc hậu và tụt hậu của đất nước mình. Nghĩa là từ nay Chủ và Tớ hãy “ngồi cùng thuyền”, sống cùng sống, chết cùng chết vì sự giàu sang của Chủ, ấm no của Tớ và sự thịnh vượng của đất nước chúng ta. Kính mong Tớ hiểu tấm lòng thành của những người Chủ đất nước này, trong đó có Chủ doanh nghiệp.

ThuChuGoiTo_TTNT-001

Bìa sách “Thư Chủ gởi Tớ”

TTH:Thật khó để hỏi tác giả của “Thư Chủ gởi Tớ” về điều gì làm chị hài lòng và chưa hài lòng qua gần 600 trang sách này. Và “phân khúc” nào mà chị đã dành thời gian và tâm lực nhiều nhất?

TTNT: Nếu tác giả nào hài lòng về điều mình viết thì đó là đường biểu diễn của sự đi ngang hoặc đi xuống trong sự nghiệp cầm bút của mình. Nhưng, nếu người cầm viết biết dừng lại khi vốn tri thức đã cạn, vốn sống nghèo nàn, thì đó là người có dũng và có trí. Những bài viết của tôi, nếu đem ra in hết có đến hơn 2.000 trang. Tôi đã thiền thật lâu trước khi quyết định bài nào được ra mắt độc giả trong “Thư Chủ gởi Tớ”, bài nào cất lại để chỉ đọc một mình.

Tôi, bốn mươi năm ngụp lặn trong thị trường bất động sản đủ để thấy mọi góc sáng và khuất của thị trường này. Vì vậy, viết về kinh tế bất động sản là sở trường của tôi. Tôi thường viết để mong lãnh đạo Nhà nước hiểu, thị trường bất động sản là xương sống của nền kinh tế: Khi nó hưng, kinh tế thịnh; khi nó suy, kinh tế sụp. Thực tế cho thấy, để xây dựng thành công một dự án nhà ở, có đến 200 thị trường ăn theo: thị trường vốn, lao động, vật liệu xây dựng, kiến trúc, xây dựng, đã đành; lại còn cả thị trường điện tử, công nghệ thông tin, gốm sứ, màn cửa, tranh ảnh, thảm chiếu, mền gối drap nệm, cây kiểng, ánh sáng, giáo dục, y tế, chợ, siêu thị v..v… nhờ vào thị trường bất động sản mà sôi động phát triển. Vì vậy,lãnh đạo phải nâng niu và nuôi dưỡng cho thị trường này luôn lành mạnh, khởi sắc. Bằng cách nào? Thưa, bằng luật pháp nghiêm minh, bằng chính sách nghiêm túc, bằng tiền tệ minh bạch, bằng thủ tục hành chính gọn nhẹ và bằng bộ máy hành chính công tâm, chuyên nghiệp.

TTH:Có lẽ là điều đương nhiên khi nhiều người rất thích những phân tích của chị về thị trường bất động sản. Điều mà chị “có” và “không có” sau ngần ấy năm gắn bó với lĩnh vực này là gì?

TTNT: Điều mà tôi “có” là đã rút ruột mình ra viết, đưa tận tay cho nhiều lãnh đạo cấp cao, và đã nhận được nhiều thư cám ơn của những vị này, rồi thôi. Điều tôi “không có” là: Nếu đất Quận 2 và Quận 9 của TP.HCM được quy hoạch thành “Phố Đông Sài Gòn”(http://tathingocthao.com/thu-vien/bai-viet/kinh-te-bat-dong-san/pho-dong-sai-gon.html)để dãn dân nội thành ra ngoại thành từ những năm 2007 thì, TP.HCM sẽ không kẹt xe, ngập lụt, thiếu điện, thiếu nước, thiếu bệnh viện, thiếu trường học.. v..v. như bây giờ.

Và nếu, bài “Câu chuyện kinh tế vùng”(http://tathingocthao.com/thu-vien/bai-viet/kinh-te-kinh-doanh/cau-chuyen-kinh-te-vung.html) trở thành hiện thực thì kinh tế, giáo dục và việc làm của người Đồng bằng Sông Cửu Long không trở thành nỗi bận tâm của xã hội như hiện nay. Hơn nữa là, nếu xây dựng thành công vùng tứ giác: TP.HCM - Bình Dương - Đồng Nai - Đồng bằng Sông Cửu Long (như bài viết) thì kinh tế phía Nam luôn giữ vị trí đầu tàu cả nước.

Nếu và nếu...

Bây giờ tôi đã bình thản hơn vì hiểu, vận nước cũng có nhân-duyên. Triết lý Phật dạy tôi chữ “nhẫn”,áp dụng trong hoàn cảnh này là “Muốn nhanh phải biết chấp nhậntừ từ”J. Triết học phương Tây thì gọi là “Lượng đổi, chất đổi”.

TTH:Và đó có phải là lý do của sự quay về, với văn hoá, với tâm linh và cả với Huế - nơi mà chị đang gắn bó?

TTNT: Trong quay về có bước đi, trong bước đi có quay về; đó là hoàn cảnh của tôi hiện nay. Tôi ung dung bước đi trên đường đời và quay về với bản tánh an nhiên sẵn có của mình. Huế là vùng đất rất hợp với những người chuộng cuộc sống giàu tinh thần, đẹp tâm hồn, an thân xác; tôi chọn Huế là vì vậy.Tôi là người thích tăng chỉ số hạnh phúc (HPI) hơn là tăng chỉ số tổng sản phẩm quốc nội (GDP); Huế chọn tôi là vì vậy.

TTH:Những dự định tiếp theo của chị, sau “Thư Chủ gởi Tớ”?

TTNT:Câu hỏi này xin phép nhường cho độc giả “Thư Chủ gởi Tớ”. Biết đâu sau khi đọc quyển sách này nhiều độc giả phản hồi “Tác giả nghỉ viết được rồi vì, viết tệ quá”. Còn những hoạt động phụng sự xã hội, trách nhiệm của doanh nhân APEC, tương lai sẽ “nói” giúp tôi.

 

Ÿ Hạnh Nhi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/11/2014(Xem: 28277)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ: "Trong thư pháp của tôi, có mực, trà, hít thở, chánh niệm và tập trung. Viết thư pháp là một môn thiền định..."
23/11/2014(Xem: 13269)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 45713)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực lạc, Ánh sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc. Quen thuộc từ khi còn là một tiểu sa-di. Nhưng phần khác, thú vị hơn, khi biết rằng Liên Hoa Bảo Tịnh cũng là Đức Hạnh – đó là chú XUÂN KÝ, một thời ở Già-lam cùng với chú Sỹ.
20/11/2014(Xem: 9527)
Cái ngày ấy con lang thang vô định. Trải qua “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” bao nhiêu thăng trầm của kiếp sống nhân sinh, bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu dong ruổi kiếm tìm, bao nhiêu trượt ngã, thất bại, thất vọng não nề, bao nhiêu chán nản buồn thương uất hận với kiếp sống, con quyết định dừng cuộc phiêu lưu, vào Thiền môn “tìm lãng quên trong tiếng Kệ câu Kinh”. Bộ dạng của con hôm đó thật thiểu não, bơ phờ, thất thểu. Cửa Thiền vẫn rộng mở, lòng Từ Bi của Thầy bao dung tất cả, âu đó là cái duyên và con được nhận vào hàng ngũ xuất gia, nếu không thì chẳng biết đời con sẽ trôi giạt về đâu.
20/11/2014(Xem: 10178)
Đề tài chúng tôi nói chuyện hôm nay là: “Tìm lại mình, biết được mình là trên hết.” Đề tài này, mới nghe qua quí vị thấy quá đơn giản, nhưng thật là thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.
19/11/2014(Xem: 12762)
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
18/11/2014(Xem: 16922)
Bây giờ, các con đã 16 và 19 tuổi rồi, bắt đầu hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Thời gian qua là chuỗi ngày dường như vô tận, chúng ta chỉ mải mê ngồi đó và tán gẫu suốt ngày. Cha tiếc thời gian chúng ta hoang phí rong ruỗi ngoài bãi biển và những chuyến đi chơi dài ngày trong lần đi cắm trại ở Westfalia của gia đình mình trong khi các con chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì cha bảo.
17/11/2014(Xem: 14010)
Vẫn biết thơ văn ca tụng thành phố cố đô này nhiều vô số kể, đã khiến con tim của một người Hà Nội mất gốc như tôi phải thổn thức, phải cố tình tìm một lần ra thăm Huế để trải nghiệm bằng chính cảm xúc của mình mới thôi. Nhưng biết bao giờ duyên lành mới đến khi tôi bị dị ứng khi nhắc đến hai chữ Việt Nam, quê hương gì mà toàn là ngộ độc từ thực phẩm cho đến tâm hồn,
17/11/2014(Xem: 24992)
Trên chuyến bay từ Paris đến Reykjavik, thủ đô Iceland, tôi không khỏi mỉm cười khi thấy trên màn hình giới thiệu du lịch có những từ “mindfulness” (chánh niệm), “meditation” (thiền), “here and now” (bây giờ và ở đây). Hôm trước cũng nghe một thiền sinh ở Làng Mai (LM) chia sẻ rằng cô thích thú khi nghe một nữ tiếp viên hàng không nói với khách: “Please have mindfulness to bring your luggage down…” (xin chánh niệm khi đưa hành lý xuống…). Thiền tập đã đi vào đời sống người châu Âu đến vậy, có phần ảnh hưởng khá lớn của LM.
15/11/2014(Xem: 16438)
Không và Có tương quan mật thiết với nhau như bóng với hình. Có bao nhiêu cái có thì cũng có bấy nhiêu cái không. Nếu cái có vô cùng vô tận, thì ...