Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Thư Chủ Gởi Tớ

26/10/201521:30(Xem: 2414)
Thư Chủ Gởi Tớ

Báo Thừa Thiên Huế phỏng vấn tác giả quyển sách:

THƯ CHỦ GỞI TỚ

Trung tuần tháng10 tới đây, tại La Residence Hue Hotel & Spa (số 5 – Lê Lợi Huế), bà Tạ Thị Ngọc Thảo - một người được biết đến không chỉ với tư cách của một doanh nhân bản lĩnh của thị trường bất động sản mà còn là một cây bút sắc sảo nhưng không kém phần trìu mến trong câu chữ - sẽ ra mắt độc giả cuốn “Thư Chủ gửi Tớ” của chị. Đây cũng là những góc nhìn dưới nhiều khía cạnh của một doanh nhân am hiểu và tự tin, không chỉ trong lĩnh vực sở trường của mình.

ThuChuGoiTo_TTNT-000

Doanh nhân Tạ Thị Ngọc Thảo

Báo Thừa Thiên Huế đã có cuộc trao đổi với bà xung quanh tác phẩm thứ ba của bà. 

Báo Thừa Thiên Huế (TTH):Thưa chị, có thể nói về điều này không, rằng chị đã thực hiện “Thư Chủ gởi Tớ” trong trạng thái như thế nào?

Tạ Thị Ngọc Thảo (TTNT):

Chủ tịch Hồ Chí Minh, nói: “Muôn việc thành công hay thất bại đều do cán bộ tốt hay xấu, vì cán bộ là gốc của công việc, là người đầy tớ trung thành của nhân dân”. Như vậy,chúng ta thống nhất với nhau: Nhân dân là chủ; chủ doanh nghiệp cũng là chủ!

Đã có con số thống kê rằng, từ 1975 đến 1987 kinh tế Việt Nam chỉ có hai thành phần: Quốc doanh và Hợp tác xã, mười hai năm này tỷ lệ tăng trưởng bằng “0”. Từ sau 1986, Nghị quyết VI mở ra cho nhiều thành phần tham gia làm kinh tế. Từ năm 1998 đến năm 2008,tỷ lệ tăng trưởng của Việt Nam nhanh chóng mặt, chỉ đứng sau Trung Quốc. Đội ngũ nào tạo ra sự tăng trưởng thần kỳ đó? Xin thưa, đó là đội ngũ doanh nhân tư nhân! Từ 2009 đến nay, sự tăng trưởng có, nhưng chậm. Sự chậm này đồng thuận với sự “bốc hơi” của doanh nghiệp tư nhân (Theo Bộ Kế hoạch & Đầu tư, số doanh nghiệp tư nhân giải thể trong 9 tháng đầu năm 2015 là 6.962) 

Tại Hội nghị Kinh tế mùa Xuân 2015, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh công bố một chỉ số đau lòng, doanh nghiệp tư nhân muốn tạo ra 1 đồng lợi nhuận thì phải trả từ 0,7 đến 1 đồng chi phí không chính thức.

Mùa Hè 2015, VCCI(Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam) công bố nghiên cứu mới, nếu doanh nghiệp tư nhân giảm được số tiền trả cho các khoản chi không chính thức thì, khi giảm 1% đầu tư tư nhân tăng 6,4%, việc làm tư nhân tăng 1,8% và thu nhập bình quân đầu người sẽ tăng 2,3%.

Mùa Thu 2015, VCCI lại công bố kết quả khảo sát cho thấy, 70% doanh nghiệp tư nhân kinh doanh không lãi, trong khi khu vực này đang đóng góp 50% GDP và tạo ra 90% việc làm mới hằng năm.

Tất cả những điều đó nói lên, khi đội ngũ doanh nhân tư nhân ăn nên làm ra, kinh tế Việt Nam phát triển. Khi đội ngũ doanh nhân tư nhân lận đận lao đao, kinh tế Việt Nam suy thoái.

Nóng ruột trước tình hình thoi thóp của giới chủ doanh nghiệp tư nhân, tôi liền viết thư gởi Tớ. Trong thư có nội dung:“Tớ ơi, với thực trạng kinh tế chưa mấy sáng sủa như hiện nay, chúng ta hãy sớm bắt tay nhau quyết tâm rút ngắn khoảng cách lạc hậu và tụt hậu của đất nước mình. Nghĩa là từ nay Chủ và Tớ hãy “ngồi cùng thuyền”, sống cùng sống, chết cùng chết vì sự giàu sang của Chủ, ấm no của Tớ và sự thịnh vượng của đất nước chúng ta. Kính mong Tớ hiểu tấm lòng thành của những người Chủ đất nước này, trong đó có Chủ doanh nghiệp.

ThuChuGoiTo_TTNT-001

Bìa sách “Thư Chủ gởi Tớ”

TTH:Thật khó để hỏi tác giả của “Thư Chủ gởi Tớ” về điều gì làm chị hài lòng và chưa hài lòng qua gần 600 trang sách này. Và “phân khúc” nào mà chị đã dành thời gian và tâm lực nhiều nhất?

TTNT: Nếu tác giả nào hài lòng về điều mình viết thì đó là đường biểu diễn của sự đi ngang hoặc đi xuống trong sự nghiệp cầm bút của mình. Nhưng, nếu người cầm viết biết dừng lại khi vốn tri thức đã cạn, vốn sống nghèo nàn, thì đó là người có dũng và có trí. Những bài viết của tôi, nếu đem ra in hết có đến hơn 2.000 trang. Tôi đã thiền thật lâu trước khi quyết định bài nào được ra mắt độc giả trong “Thư Chủ gởi Tớ”, bài nào cất lại để chỉ đọc một mình.

Tôi, bốn mươi năm ngụp lặn trong thị trường bất động sản đủ để thấy mọi góc sáng và khuất của thị trường này. Vì vậy, viết về kinh tế bất động sản là sở trường của tôi. Tôi thường viết để mong lãnh đạo Nhà nước hiểu, thị trường bất động sản là xương sống của nền kinh tế: Khi nó hưng, kinh tế thịnh; khi nó suy, kinh tế sụp. Thực tế cho thấy, để xây dựng thành công một dự án nhà ở, có đến 200 thị trường ăn theo: thị trường vốn, lao động, vật liệu xây dựng, kiến trúc, xây dựng, đã đành; lại còn cả thị trường điện tử, công nghệ thông tin, gốm sứ, màn cửa, tranh ảnh, thảm chiếu, mền gối drap nệm, cây kiểng, ánh sáng, giáo dục, y tế, chợ, siêu thị v..v… nhờ vào thị trường bất động sản mà sôi động phát triển. Vì vậy,lãnh đạo phải nâng niu và nuôi dưỡng cho thị trường này luôn lành mạnh, khởi sắc. Bằng cách nào? Thưa, bằng luật pháp nghiêm minh, bằng chính sách nghiêm túc, bằng tiền tệ minh bạch, bằng thủ tục hành chính gọn nhẹ và bằng bộ máy hành chính công tâm, chuyên nghiệp.

TTH:Có lẽ là điều đương nhiên khi nhiều người rất thích những phân tích của chị về thị trường bất động sản. Điều mà chị “có” và “không có” sau ngần ấy năm gắn bó với lĩnh vực này là gì?

TTNT: Điều mà tôi “có” là đã rút ruột mình ra viết, đưa tận tay cho nhiều lãnh đạo cấp cao, và đã nhận được nhiều thư cám ơn của những vị này, rồi thôi. Điều tôi “không có” là: Nếu đất Quận 2 và Quận 9 của TP.HCM được quy hoạch thành “Phố Đông Sài Gòn”(http://tathingocthao.com/thu-vien/bai-viet/kinh-te-bat-dong-san/pho-dong-sai-gon.html)để dãn dân nội thành ra ngoại thành từ những năm 2007 thì, TP.HCM sẽ không kẹt xe, ngập lụt, thiếu điện, thiếu nước, thiếu bệnh viện, thiếu trường học.. v..v. như bây giờ.

Và nếu, bài “Câu chuyện kinh tế vùng”(http://tathingocthao.com/thu-vien/bai-viet/kinh-te-kinh-doanh/cau-chuyen-kinh-te-vung.html) trở thành hiện thực thì kinh tế, giáo dục và việc làm của người Đồng bằng Sông Cửu Long không trở thành nỗi bận tâm của xã hội như hiện nay. Hơn nữa là, nếu xây dựng thành công vùng tứ giác: TP.HCM - Bình Dương - Đồng Nai - Đồng bằng Sông Cửu Long (như bài viết) thì kinh tế phía Nam luôn giữ vị trí đầu tàu cả nước.

Nếu và nếu...

Bây giờ tôi đã bình thản hơn vì hiểu, vận nước cũng có nhân-duyên. Triết lý Phật dạy tôi chữ “nhẫn”,áp dụng trong hoàn cảnh này là “Muốn nhanh phải biết chấp nhậntừ từ”J. Triết học phương Tây thì gọi là “Lượng đổi, chất đổi”.

TTH:Và đó có phải là lý do của sự quay về, với văn hoá, với tâm linh và cả với Huế - nơi mà chị đang gắn bó?

TTNT: Trong quay về có bước đi, trong bước đi có quay về; đó là hoàn cảnh của tôi hiện nay. Tôi ung dung bước đi trên đường đời và quay về với bản tánh an nhiên sẵn có của mình. Huế là vùng đất rất hợp với những người chuộng cuộc sống giàu tinh thần, đẹp tâm hồn, an thân xác; tôi chọn Huế là vì vậy.Tôi là người thích tăng chỉ số hạnh phúc (HPI) hơn là tăng chỉ số tổng sản phẩm quốc nội (GDP); Huế chọn tôi là vì vậy.

TTH:Những dự định tiếp theo của chị, sau “Thư Chủ gởi Tớ”?

TTNT:Câu hỏi này xin phép nhường cho độc giả “Thư Chủ gởi Tớ”. Biết đâu sau khi đọc quyển sách này nhiều độc giả phản hồi “Tác giả nghỉ viết được rồi vì, viết tệ quá”. Còn những hoạt động phụng sự xã hội, trách nhiệm của doanh nhân APEC, tương lai sẽ “nói” giúp tôi.

 

Ÿ Hạnh Nhi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/03/201808:55(Xem: 972)
Vừa qua, bản thảo cuốn sách này, « Con Người và Phật Pháp » được tác giả Lê Khắc Thanh Hoài gởi đến cho tôi với lời đề nghị tôi có vài dòng đầu sách. Tôi có phần e ngại, vì có thể tôi không nắm rõ hết ý tưởng của tác giả và cũng có thể không nêu hết ý nghĩ của mình. Thế nhưng đối với một tác giả, một nữ cư sĩ Phật tử trí thức thuần thành, một nhà văn, một nhà thơ và là một nhạc sĩ mà tôi vẫn lưu tâm, cảm phục, cho nên tôi quên đi phần đắn đo mà mạnh dạn có mấy dòng, gọi là chút đạo tình và lòng trân trọng đối với chị Thanh Hoài.
19/04/201820:33(Xem: 81)
Audrey Hepburn; nữ tài tử Hollywood nổi danh ở thập niên 1950s, có vẻ đẹp thánh thiện với chiếc cổ thiên nga đã làm cho bao chàng trai mới lớn thời ấy từng ươm mơ dệt mộng. Tình cờ tấm ảnh của nàng đã xuất hiện trên mạng không khỏi làm nhiều người hâm mộ xúc động trước sự tàn phá của thời gian.
31/03/201807:10(Xem: 313)
Sống để gặt những gì mình đã gieo và gieo tiếp việc thiện, tích cực tu tập để tiến hóa, có những tái sinh ngày càng tốt hơn, cuối cùng đạt quả vị giải thoát, đi đến chấm dứt sinh tử luân hồi. Đạo Phật tóm gọn trong mấy chữ nhân quả, thiện ác mà thôi. + Chúng ta có tái sinh, có kiếp trước và kiếp sau không? Có rất nhiều câu chuyện trên khắp thế giới về những người chết đi sống lại kể về linh hồn, những người nhớ về kiếp trước của mình như những vị Lạt Ma Tây Tạng, nhà ngoại cảm giao tiếp với linh hồn để tìm được rất nhiều ngôi mộ, v.v Con người được sinh ra từ những nghiệp tốt và xấu mà mình đã gieo từ vô số kiếp. Trong đời này ta buộc phải nhận quả. Để giảm thiệt hại từ những quả xấu và tăng cường quả tốt thì cần phải làm lành lánh dữ việc xấu dù nhỏ cũng không nên làm còn việc thiện dù nhỏ mấy cũng cố gắng làm. Phật nói số người được tái sinh làm người hoặc chư Thiên (thần thánh) nhiều như 2 cái sừng trên đầu con bò, còn số người sinh vào cõi khổ (rơi vào địa ngục, hóa thành
16/03/201817:26(Xem: 335)
Video pháp thoai: Kinh Pháp Cú Phẩm Già 01 HT Thích Minh Hiếu giảng 11-03-2018
08/03/201806:59(Xem: 362)
Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Tôi nghĩ , như một dấu hiệu của tôn trọng, tôi sẽ đứng để nói chuyện. Cách ấy, tôi cũng có thể thấy thêm những khuôn mặt. Tôi thường diễn tả tất cả chúng ta như những anh chị em. Chúng tađều là những con người giống nhau ở trình độ nền tảng. Chúng ta giống nhau từ tinh thần, cảm xúc, đến thân thể. Ở trình độ vật lý, có những khác biệt nhỏ, như độ lớn của lổ mũi. Lổ mũi của tôi được xem như là một cái mũi lớn. Tôi không nghĩ nó là một cái mũi lớn. Cho nên đó là điều quan trọng. Chúng ta phải nhận ra mỗi người khác như một con người – không có gì khác nhau. Rồi thì, ở trình độ thứ hai – vâng, có những khác biệt về tín ngưỡng, khác biệt về màu da, khác biệt về quốc gia. Tôi nghĩ, ngày nay vấn nạn mà chúng ta đang đối diện là chúng ta nhấn mạnh quá nhiều về tầm quan trọng ở trình độ thứ hai, quên lãng rằng ở trình độ thứ nhất thì chúng ta là những con người giống nhau.
07/03/201804:29(Xem: 350)
Lại ngày 8 tháng ba. Mấy ngày nay đã thấy những email, những lời chúc đầy hoa trên mạng để chúc mừng ngày này. Trước 75, hình như ngày này chẳng ai biết tới. Những ngày tháng ba những năm ấy hoặc Lễ Hội tưởng niệm Hai Bà Trưng (6 tháng hai âm lịch), Giỗ Tổ Hùng Vương (10 tháng 3 âm lịch), có ai để ý ngày 8 tháng 3. Thời ấy, đa số phụ nữ trong nam ở nhà lo cho con cái, nếu có đi làm hay ra buôn bán thì trong gia đình vẫn người chồng là trụ cột.
28/02/201811:40(Xem: 368)
Ở đời có những người không đức lại tự cho rằng quá nhiều đức; không tài lại nghĩ mình kỳ tài không ai bằng; làm lợi ích cho người không được bao nhiêu mà nghĩ mình làm quá nhiều; thành tựu không lớn mà nghĩ là thành tựu chưa từng thấy… là bởi “cái tôi” quá lớn. Cái tôi (the Self, the Ego) ấy vượt khỏi giới hạn của thân xác, đóng cọc cắm rào khắp nơi nào nó hướng đến. Nó vô hình nhưng lại mượn cái hữu hình để tự thể hiện sự hiện hữu của nó. Và sự hiện hữu theo cách thế bành trướng, lấn lướt của một cái tôi lớn, làm cho không gian chung quanh chật chội, tù túng. Ngay cả môi trường sống của gia đình, trường học, làng xóm, tổ chức tôn giáo, quốc gia, cho đến thế giới, trước sự hung hăng hãnh tiến, tự tin, tự mãn của một “cái tôi đáng ghét,” (1) sẽ bị ô nhiễm, khó thở. Cái tôi ấy nếu là người bình thường thì chỉ gây khó chịu, hoặc làm trò cười cho hàng thức giả trong vài phút giây; còn như cố gắng giành lấy trách nhiệm lãnh đạo tập thể nữa thì mới là hiểm họa cho nhiều người, trong một
28/02/201807:17(Xem: 223)
Bản Chất của Giáo Dục Đạo Đức Xã Hội_Bạch Mã
20/02/201816:30(Xem: 1035)
Đừng bao giờ nản chí, đừng bao giờ tuyệt vọng. Khi Thượng Đế đóng một cánh cửa thì Ngài sẽ mở một cửa khác cho chúng ta đi. Sau đây là chuyện cô bé gốc Việt Đỗ Thị Phương bị cụt cả 2 chân lúc 1 tuổi vì cha mẹ ôm bom tự tử do nghịch cảnh tình yêu, nay trở thành nữ vận động viên Mỹ gốc Việt Haven Shepherd về người khuyết tật trong nhóm đại diện Hoa Kỳ dự Paralympic tại Thế vận hội Mùa đông Olympic 2018 ở Nam Hàn.