Tro của Mẹ

21/09/201507:38(Xem: 10671)
Tro của Mẹ
Tro cua Me (3) 
TRO CỦA MẸ
Vi Tâm
(viết cho một người bạn)
 

Khi mẹ mất, con cháu đều có mặt.
Qua bao năm đất nước tang thương, chiến tranh khốc liệt, đàn con gian truân trong nghề nghiệp, trong lửa đạn. Có đứa vào quân đội, cả năm không thấy mặt, không biết ở đâu. Sau chiến tranh mọi người đều tìm cách bỏ xứ.  Đứa trước đứa sau, qua rừng qua biển, rồi tìm cách đưa được mẹ sang xứ người. Các con làm lại sự nghiệp, các cháu học hành giỏi, thành công vượt mực. Ai cũng nói: “Cụ thật có phước, cụ thật có phước, được Phật độ !”

 

Ngày tang lễ mẹ, người ta đến rất đông, có người từ xa cả ngàn cây số cũng về cho bằng được. Là vì mẹ ăn ở tử tế, nên ai cũng kính mến. Nhóm này theo nhóm kia vào tụng kinh rền rền. Khi thiêu, gần cửa kính là căn phòng nhỏ, chỉ nhận 18 người. Anh cả phải đứng ra dàn xếp. Ai không được vào thì ùa ra ngoài sân, ràn rụa nước mắt nhìn khói mẹ nhè nhẹ bay lên trời…

Linh hồn mẹ đi nhưng tro mẹ để trong chùa. Con cháu ở gần tuần nào cũng vào thăm.

 

Các con muốn đưa tro mẹ về với bố. Bèn thay nhau về nước tìm mộ cha. Nhưng nghĩa địa đã được chuyển đi nơi khác. Tìm hoài tìm mãi, không biết bây giờ bố ở đâu.

 

Tro cua Me (1)

Một đứa con có dịp công cán bên Ấn Độ. Bèn xin đem tro mẹ rắc trên núi bên đất Phật. Mọi người đồng ý. Thế là đứa con kín đáo lãnh tro bay qua xứ Ấn. Từ New-Dehli lấy xe lửa bình dân tới Bodgaya. Tới Bodgaya đi xe ca lên đỉnh núi Linh Thứu.

Một cuộc đi vất vả hãi hùng. Trời nắng rừng rực, đất đai khô cạn, cây cối xác sơ, đường đi loang lở, xe bụi mịt mù. Người, trâu, bò, chó, khỉ, đen đủi, gầy guộc, trà trộn sống với nhau. Ai cũng chịu đựng, nhường nhịn. Không ai gây với ai.

Tro cua Me (2)

Đường bộ từ chân lên đỉnh Linh Thứu Sơn bây giờ dễ đi, lên vài bậc lại một đoạn bằng. Người con lên tới đỉnh núi, vào lễ Phật. Rồi tìm một chỗ vắng, hai tay run run đem tro mẹ rắc ra.

 
Tro cua Me (3)

Người con đang xếp túi lại, thì bỗng thấy có bóng râm sau lưng. Quay lại ngước lên, thấy bốn nhà sư Tây Tạng, cao lớn như mấy ông hộ pháp, đang chắp tay cầu kinh. Thì ra mấy vị từ xa đã nhìn thấy có người rắc tro, bèn tới cầu cho Mẹ. Tiếng cầu kinh trầm hùng từ trong cổ họng bay ra vang vào không gian, suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

Bốn vị hiền từ yên lặng nhận cái vái tạ ơn của người con, rồi quay đi, theo hàng một mà xuống núi. Không ai nói với ai một lời.

Trời xanh trong. Mấy đám mây trắng xa vời. Lắng tai, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi nhè nhẹ đưa tro mẹ bay bổng tan vào không gian bát ngát...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/03/2016(Xem: 17931)
Bài này tôi muốn tặng Phật-tử Xuân Trường và các bạn đồng tu là những người đã trải nghiệm cuộc đời khi tu hành ở Tây Tạng và phật-tử Phạm Oanh đang muốn kiểm nghiệm cuộc tu hành qua Kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa cùng các bạn đồng tu ở Làng Phổ-Đà Liên-Hoa Tịnh-Độ thành phố Hải phòng và các bạn đồng tu xa gần.
31/03/2016(Xem: 15103)
Ngày đức Phật Thích Ca đản sinh là một ngày lễ trọng đại đối với một số quốc gia ở Châu Á có đông dân theo đạo Phật. Đón mừng Phật Đản, khắp nơi có những lễ hội được tổ chức rất trọng thể trang nghiêm, những hoạt động Phật sự tăng cường ráo riết, và các chương trình văn hoá -văn nghệ cũng diễn ra hết sức sôi nổi với sự đầu tư công phu và hoành tráng. Ngành Bưu chính của các nước này cũng không chịu thõng tay đứng bên lề để ngắm nhìn ngày hội lớn của tăng ni Phật giáo đồ, mà từ nhiều năm qua cứ đến những dịp đón ngày Rằm tháng Tư âm lịch là các bộ tem về đề tài “Kính Mừng Phật Đản” được phát hành rộng rãi làm náo nức bao người tôn Phật -kính Pháp- trọng Tăng.
31/03/2016(Xem: 12749)
Ông có xem biến cố mà chúng ta hiện nay thường gọi là "11 tháng 9" là chưa từng có không, một sự kiện đã làm thay đổi triệt để sự hiểu biết của chúng ta không? Trước tiên, xin bà cho phép tôi nói là tôi sẽ trả lời câu hỏi này của bà trong ba tháng sau biến cố[1]. Tuy thế, khi đề cập đến những kinh nghiệm của tôi liên hệ đến biến cố này, có lẽ cũng là điều hữu ich.
29/03/2016(Xem: 12873)
Ai đã từng trải qua nhiều khắc khoải, khổ đau trong cuộc sống mà vẫn có lòng tốt và sự nhiệt tình, là nấc thang thăng tiến của các bậc hiền Thánh trong dòng đời nghiệt ngã, là kho tàng quý báu cho người biết chịu khó, kiên trì, bền chí, và cố gắng đứng lên sau khi thất bại; ngược lại, nó là hố sâu vực thẳm cho những kẻ hay ỷ lại, cầu cạnh vào người khác, mà không chịu cố gắng nỗ lực vươn lên làm mới lại chính mình.
29/03/2016(Xem: 16185)
Không cần phải nói, Phật giáo tin tưởng ở tác dụng của cầu siêu. Thế nhưng, tác dụng ấy có giới hạn nhất định. Cầu siêu chỉ là một sức mạnh thứ yếu, không phải là sức mạnh chủ yếu. Vì thời gian chủ yếu để tu thiện làm thiện là thời gian khi người đang còn sống.
29/03/2016(Xem: 19958)
Giảng luận về bài “ Bình Ngô Đại Cáo” ( 曹鶴岱平 ) ( Great Proclamation of Đại Việt Victory over Northern Invaders, translated by Prof. Nguyễn Cao Hách – University of Saigon ) của Nguyễn Trải được viết vào tháng 4, năm 1985 , và đã được đăng trên nguyệt san Phổ Thông ở Toronto , Canada , số 12 và 13 vào tháng 4 & 5 , năm 1985
29/03/2016(Xem: 26331)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là nhà lãnh đạo Phật giáo có ảnh hưởng lớn trên thế giới. Thầy đi khắp thế giới để truyền dạy và viết hơn 100 cuốn sách về Phật giáo. Những lời dạy của thầy đầy tính chiêm nghiệm, rất gần gũi, thiết thực với đời.
28/03/2016(Xem: 15936)
"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" Cách đây hơn 10 năm, ông bà Trần Quãng Đại đã định cư tại Toronto, Canada, do một người con bảo lãnh. Ông cụ đã cho tôi một số sách và tài liệu nói về đất Cao-Lãnh đồng thời cũng kể lại cho tôi nghe những nơi và những điều ông đã biết trong quãng đời ông đã sống tại Cao-Lãnh và Sa-Đéc. Cụ nay đã 83 tuổi.
27/03/2016(Xem: 9739)
Ảo Ảnh Của Tâm Đối với quỷ sứ, cung trời là địa ngục còn địa ngục là thiên đàng. Đối với thiên thần, cung trời là thiên đàng còn địa ngục là địa ngục. Cùng một thứ mà kẻ thì gọi là thiên đàng, người thì gọi là địa ngục. Vậy thì cung trời và địa ngục đều giả, không thực.
26/03/2016(Xem: 13939)
Đây không phải là 1 bài báo. Đây là 1 bài viết từ những gì tôi, một phật tử trực tiếp nhìn thấy, trực tiếp cảm nhận và viết lên. Có những cái nói không ai tin, đọc không ai tin. Đây là câu chuyện tôi mắt thấy, tôi tai nghe, tôi mũi ngửi, tâm tôi cảm nhận.