Tro của Mẹ

21/09/201507:38(Xem: 10676)
Tro của Mẹ
Tro cua Me (3) 
TRO CỦA MẸ
Vi Tâm
(viết cho một người bạn)
 

Khi mẹ mất, con cháu đều có mặt.
Qua bao năm đất nước tang thương, chiến tranh khốc liệt, đàn con gian truân trong nghề nghiệp, trong lửa đạn. Có đứa vào quân đội, cả năm không thấy mặt, không biết ở đâu. Sau chiến tranh mọi người đều tìm cách bỏ xứ.  Đứa trước đứa sau, qua rừng qua biển, rồi tìm cách đưa được mẹ sang xứ người. Các con làm lại sự nghiệp, các cháu học hành giỏi, thành công vượt mực. Ai cũng nói: “Cụ thật có phước, cụ thật có phước, được Phật độ !”

 

Ngày tang lễ mẹ, người ta đến rất đông, có người từ xa cả ngàn cây số cũng về cho bằng được. Là vì mẹ ăn ở tử tế, nên ai cũng kính mến. Nhóm này theo nhóm kia vào tụng kinh rền rền. Khi thiêu, gần cửa kính là căn phòng nhỏ, chỉ nhận 18 người. Anh cả phải đứng ra dàn xếp. Ai không được vào thì ùa ra ngoài sân, ràn rụa nước mắt nhìn khói mẹ nhè nhẹ bay lên trời…

Linh hồn mẹ đi nhưng tro mẹ để trong chùa. Con cháu ở gần tuần nào cũng vào thăm.

 

Các con muốn đưa tro mẹ về với bố. Bèn thay nhau về nước tìm mộ cha. Nhưng nghĩa địa đã được chuyển đi nơi khác. Tìm hoài tìm mãi, không biết bây giờ bố ở đâu.

 

Tro cua Me (1)

Một đứa con có dịp công cán bên Ấn Độ. Bèn xin đem tro mẹ rắc trên núi bên đất Phật. Mọi người đồng ý. Thế là đứa con kín đáo lãnh tro bay qua xứ Ấn. Từ New-Dehli lấy xe lửa bình dân tới Bodgaya. Tới Bodgaya đi xe ca lên đỉnh núi Linh Thứu.

Một cuộc đi vất vả hãi hùng. Trời nắng rừng rực, đất đai khô cạn, cây cối xác sơ, đường đi loang lở, xe bụi mịt mù. Người, trâu, bò, chó, khỉ, đen đủi, gầy guộc, trà trộn sống với nhau. Ai cũng chịu đựng, nhường nhịn. Không ai gây với ai.

Tro cua Me (2)

Đường bộ từ chân lên đỉnh Linh Thứu Sơn bây giờ dễ đi, lên vài bậc lại một đoạn bằng. Người con lên tới đỉnh núi, vào lễ Phật. Rồi tìm một chỗ vắng, hai tay run run đem tro mẹ rắc ra.

 
Tro cua Me (3)

Người con đang xếp túi lại, thì bỗng thấy có bóng râm sau lưng. Quay lại ngước lên, thấy bốn nhà sư Tây Tạng, cao lớn như mấy ông hộ pháp, đang chắp tay cầu kinh. Thì ra mấy vị từ xa đã nhìn thấy có người rắc tro, bèn tới cầu cho Mẹ. Tiếng cầu kinh trầm hùng từ trong cổ họng bay ra vang vào không gian, suốt gần nửa tiếng đồng hồ.

Bốn vị hiền từ yên lặng nhận cái vái tạ ơn của người con, rồi quay đi, theo hàng một mà xuống núi. Không ai nói với ai một lời.

Trời xanh trong. Mấy đám mây trắng xa vời. Lắng tai, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi nhè nhẹ đưa tro mẹ bay bổng tan vào không gian bát ngát...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2016(Xem: 17077)
Trọng tâm của bài viết nầy nhằm tìm nguyên nhân tại sao người Phật tử bị cải đạo và đề nghị phương pháp ngăn ngừa, chứ không phải là so sánh giữa hai tôn giáo. Tuy vậy, để có thể biết được nguyên nhân, nên một số tín điều và cách sống đạo, của tôn giáo, không thể không đề cập đến. Mong độc giả xem đó như là vài dẫn khởi cho việc truy tìm nguyên nhân Phật tử bị cải đạo và đề nghị giải pháp. Dẫu theo lối tiếp cận nào, chúng tôi vẫn dựa trên những chứng tích lịch sử để luận bàn, chứ không bao giờ đề cập những điều vô căn cứ. Một tôn giáo (hay một học thuyết) muốn đứng vững với thời và không gian thì tôn giáo ấy phải có ba tiêu chí cốt yếu: Nhân bản, Khoa học và Thực dụng.
23/04/2016(Xem: 9562)
Hàng ngày tôi có thói quen ngồi tọa thiền và sau đó đi kinh hành. Địa điểm đi kinh hành tuyệt vời và may mắn nhất tôi có được là công viên Nghĩa Đô gần nhà. Ngày thực hành 2 lần, sáng sớm và buổi tối. Thật tuyệt vời vô cùng.
23/04/2016(Xem: 21550)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
23/04/2016(Xem: 14888)
Bình bát cơm ngàn nhà Thân chơi muôn dặm xa Mắt xanh xem người thế Mây trắng hỏi đường qua
22/04/2016(Xem: 19800)
Jimmy Phạm thừa nhận anh từng cảm thấy xấu hổ với nguồn gốc Việt của mình, và luôn khẳng định mình là người Úc khi ai đó hỏi anh đến từ đâu. Nhưng giờ đây, mặc cảm ấy biến mất, nhường chỗ cho sự phát triển mạnh mẽ của doanh nghiệp xã hội Koto, nơi đổi thay cuộc đời hơn 1000 trẻ bụi đời Việt Nam.
18/04/2016(Xem: 10728)
Đức Phật dạy chúng ta trí tuệ và yêu thương. Học là một chuyện còn ứng dụng lại là một chuyện khác. Có khi chúng ta đọc làu làu kinh Phật nhưng thực hành chưa được là bao. Chuyện là chúng tôi có Vườn Yêu Thương. Triết lý cũng rất giản đơn và do thầy Hùng - người lập ra công ty sách Thái Hà của chúng tôi đưa ra: “Chút điều xấu cùng ngăn cùng giữ. Chút điều lành cùng thử cùng làm”.
16/04/2016(Xem: 15098)
Rohith Vemula không bao giờ có thể thoát ra khỏi những sự trói buộc của nhóm “sinh đẻ hạ cấp" của mình. Anh đã là một "Dalit" - một thuật ngữ dịch nôm na là giới "bị đổ vỡ, hư hỏng vứt đi" - một nhóm của những tầng lớp thấp nhất được gọi là "Hạ tiện". Những điều ghi chép trong nhật ký cá nhân và các cuộc phỏng vấn với bạn bè của anh ta đã mở ra cho thấy một cuộc sống đầy ngập những khó khăn của việc lớn lên trong sự nghèo khó, và những phấn đấu với một xã hội mà, đối với anh, dường như chống lại sự tiến bộ của một sinh viên như anh. Cái đòn sau cùng làm anh gục ngã là khi trường đại học Hyderabad Central University thu hồi lại học bổng rất khó khăn mới đạt được của anh sau khi có một nhóm những sinh viên khác, phần lớn thuộc đẳng cấp cao, báo cáo là anh đang tham dự trong những hoạt động "phản quốc" - - như trường hợp, biểu tình phản đối việc xử tử hình một tên khủng bố mà anh đã tin là bị xử oan .
07/04/2016(Xem: 10629)
Từ nhỏ tôi đã được gieo vào não câu nói “Một người làm quan - Cả họ được nhờ”. Nghe cũng có lý. Bởi bác A gần nhà tôi là một quan chức và bác ấy lôi vào nhà nước rất nhiều người họ hàng. Họ làm rất nhàn, toàn chơi, mà bổng lộc rất nhiều, tiền nong rủng rỉnh, đi đâu cũng khoe, tự hào ra mặt. Mẹ tôi bảo “Đấy con phải học đi, học thật giỏi vào để sau này cả họ được nhờ như nhà bác ấy”.
04/04/2016(Xem: 14775)
Mở bất kỳ Kinh Nhật Tụng nào trong các chùa Bắc Tông, chúng ta đều thấy có các nghi thức cầu an, cầu siêu. Nhiều người nghĩ rằng các pháp đều có nhân quả, phải tự mình mình tu, chớ nên cầu xin bất kỳ ai, vì có ai cho phước mình đâu. Về lý luận, nói như thế có phần tích cực là khuyến tu, nhưng Kinh Phật sơ thời cũng vẫn có các lời dạy cầu an, cầu siêu – tuy là nhiều dị biệt với thời chúng ta.
04/04/2016(Xem: 12356)
Dòng đời cứ cuồn cuộn hay lặng lẽ mãi miết TRÔI, và mọi cảm nhận tiếp thụ của con người vẫn cứ lan CHẢY bất tận theo thời gian, tưởng chừng chẳng phút giây dừng nghỉ, và nếu có chăng thì chỉ trong một thoáng xa xôi mơ hồ đâu đó, rồi cũng lao vào vòng xoay của bao ý niệm trong cuộc sống đầy vật vã, tranh đấu, bon chen, toan tính.v.v... như bánh xe càng đi tới là càng quay tròn trở lại.