Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. [email protected]* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Dư âm mùa An Cư kỳ 15 tại Tu Viện Quảng Đức

19/07/201410:36(Xem: 9700)
Dư âm mùa An Cư kỳ 15 tại Tu Viện Quảng Đức



Chu_Ton_Duc_Phat_Tu_Khoa_An_Cu_2014a







Niềm an lạc của mùa An cư tại Tu Viện Quảng Đức, Melbourne, vẫn theo mãi mỗi hành giả sau khi mãn hạ, trên đường đi về, ngay cả hôm nay tại từng trú xứ và đã lan tỏa về đến Việt Nam, qua 5 Trường Hạ ( gần 500 vị) đang còn cấm túc, mà người viết đã chia sẻ cúng dường với số tiền nhận được tại Trường Hạ Quảng Đức. Người viết, đoan chắc niềm an lạc ấy sẽ còn lan tỏa và lợi ích nhiều hơn như vậy. Vì nếu là người con Phật chân chính sẽ TÙY HỶ trước tấm lòng rộng mở, với sự thỉnh mời thân thiết. Khi đến đạo tràng Quảng Đức, nhận được sự niềm nở, hân hoan với tình pháp lữ mặn nồng của nhị vị Thượng Tọa Viện Chủ và Trụ Trì Tu Viện. Rồi phòng ốc, ăn ở thì thôi quá ư là chu đáo, đầy đủ tiện nghi, tươm tất…Trong cách hành xử chân tình, tận tụy, chu đáo cho từng việc nhỏ, thấu hiểu để biết vận dụng, khai thác và xử dụng người cho từng phần việc, một cách hiệu quả, đấy là một trí tuệ với thời gian dài nhiều định lực, đáp ứng được tâm nguyện Tạo Già Lam để Tiếp Tăng Độ Chúng, cho nên ngôi Phạm Vũ mỗi ngày một huy hoàng phát triển và mùa An cư được thành tựu mỹ mãn.

Trong quá trình 10 ngày An cư kiết đông, hình ảnh 2 vị Trưởng Lão, lãnh đạo tối cao của Giáo Hội, gần 90 tuổi, quỳ lạy đối thú để tác pháp an cư, xả chế và cầm tay nhau dạo quanh trai đường, đã gây ấn tượng rất đẹp, đầy xúc cảm cho toàn hội chúng và nhất là cho những Tăng Ni trẻ. Đây là hình ảnh diệt trừ “ngã chấp” thể hiện BẢN THỂ TĂNG GIÀ thanh tịnh và hòa hợp, đúng với tinh thần “vô ngã” mà Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nói: “Càng tu lâu chừng nào, càng thấy mình không là gì cả, đấy mới chính thật là tu” rất đáng cho hàng hậu học noi theo, làm hành trang cho quá trình tu tập và hành đạo.

Rồi các thời khóa công phu khuya, khai thị, hành thiền, tụng kinh, bái sám, quá đường, hội thảo…, mặc dầu thời tiết của Melbourne rất khắc nghiệt, cái lạnh với gió buốt, cũng không ngăn cản được sự tinh cần của các hành giả, nhất là chư Hòa Thượng Trưởng Lão vẫn hiện diện từng thời khóa, để sách tấn toàn đại chúng. Qua 10 buổi tụng Lương Hoàng Sám đã nhắc nhở cho toàn hội chúng, có cơ hội quán chiếu lại nội tâm để rồi tự sửa chữa những sai phạm, mà hoàn thiện tự thân. Từ đây mới thấy mình, còn lắm việc cần phải tu tập nhiều hơn nữa, “…tự thấy mình nhỏ thôi, việc tu còn kém cỏi…” để lo hạ cái “bản ngã” xuống mà tôn trọng mọi người, lo tu tạo công đức qua việc tranh thủ làm những việc mà nhiều người cao bản ngã lẫn tránh như chùi toilet, lượm rác, rửa chén, hút bụi, hầu trà, quỳ lạy để được học hỏi hay hoan hỷ chịu trận khi bị la rầy, quở mắng để luyện đức nhẫn nhục… Qua hành trì những việc nầy các hành giả đã trôi luyện được sự vững chải cho tự thân, hanh thông đẹp đẽ cho đạo tràng, công đức cũng từ đây hiển lộ, được mọi người yêu kính, mến mộ, quan tâm giúp đỡ, có thể được thỏa mãn những khởi niệm lành.

Qua các buổi hội thảo Tăng Ni, mặc dầu vẫn còn vài vị muốn thể hiện “bản ngã” qua việc thao túng diễn đàn, muốn chứng tỏ sở học, áp đảo hội chúng, nhưng nhờ oai lực của đại chúng, nhờ sự mạnh dạn, thể hiện tinh thần lục hòa, ảnh hưởng sự thoải mái của nền văn hóa bản xứ, tự do, nhân quyền được tôn trọng, nên cũng có rất nhiều vị tranh thủ nói lên được nỗi lòng, tâm tư, ý kiến của mình để chia sẻ cùng đại chúng. Những phát biểu cũng có được sự tác dụng tức thời, nhưng hy vọng ở sự lắng nghe, ghi nhận của chư Tôn Thiền Đức lãnh đạo, để SỰ THẬT được tôn trọng, để cảnh “phân biệt, đối xử, phũ phàng, bạc đãi, vùi dập, cô lập…” không còn gây xốn mắt, gây mất niềm tin, gây cơ hội cho các thế lực xấu khai thác. Mà quý Ngài phải thể hiện Từ Bi, Hỷ Xả với lòng bao dung, độ lượng, theo đúng tinh thần giới luật “Ẩn ác, dương thiện”, loại bỏ tánh tầm thường của thế gian: “Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn cũng méo” hãy chịu khó đến với nhau LẮNG NGHE để HIỂU và THƯƠNG hầu Bản Thể Tăng Già vẫn luôn được gìn giữ và lợi ích cho muôn loài, được truyền lưu mãi mãi. Dư âm của các buổi hội thảo nầy sẽ là hành trang cho Tăng Ni trẻ và là những hồi chuông cảnh tỉnh cho những ai có trách nhiệm với tiền đồ đạo Pháp.

Khi nỗi niềm tâm sự khai thông, được nhiều người thông cảm sẻ chia và có sự quan tâm giúp đỡ, hỗ trợ của chư Tôn Túc, đấy là niềm hạnh phúc vô biên của những “Chàng Cùng Tử” lúc nào cũng rất mong những “Ông Trưởng Giả” mở rộng tấm lòng để những đứa con lưu lạc có cơ hội quay về với gia tài Chánh Pháp. Xin đừng vùi dập như lối hành xử của HG: “ Khi có một người nào phạm tội, thì xô người ấy xuống hố và kêu mọi người xúm lại ném đá cho đến khi nào người tội chết mới thôi”. Một hành động thật tàn nhẫn và thiếu mất tình người. Với Đạo Phật là Đạo Từ Bi và Trí Tuệ, và Đức Phật ra đời cũng không ngoài mục đích: “Khai Thị Chúng Sanh Ngộ Nhập Phật Tri Kiến”. Là đệ tử Phật chúng ta phải tiếp theo hạnh nguyện của Ngài. Hãy ôm bình bát đến tận với từng chúng sanh để hóa duyên, chứ đừng ngồi ấm êm nơi văn phòng, với đầy đủ tiện nghi mà tự hãnh diện, cho là người có nhiều phước báu, để mọi người khi cần, phải đến để đảnh lễ cúng dường. Hãy là Bần Tăng, ‘ít muốn, biết đủ’ với ‘tam thường bất túc’, như vậy mới dễ gần gũi và có thể nhảy xuống bùn lầy để cứu vớt chúng sanh, nuôi dưỡng tánh Phật trong từng chúng sanh, mặc cho mình có bị mất mát gì đi nữa, cũng không chùn bước, đó là hạnh Bồ Tát mà Phật Giáo Đại Thừa đã thọ lãnh, hy hiến và thể hiện. Đấy mới xứng đáng là Trưởng Tử của Như Lai, xứng đáng là người lãnh đạo.

Hôm nay ngồi tại trụ xứ mà niềm an lạc của khóa An cư vẫn còn tuôn chảy, niềm Pháp hỷ vẫn mãi truyền lưu, đấy là nhờ tha lực của chư Phật, Bồ Tát, Liệt Tổ gia hộ, nhờ ở “Đức chúng như hải” nhờ ở sự nỗ lực tu tập của từng chư Tôn Đức và đặc biệt là nhờ ở tấm lòng bao dung của nhị vị TT Viện Chủ và Trụ Trì TVQĐ, Melbourne, không vọng tưởng, phân biệt đối đãi, đã dùng Bình Đẳng Tánh Trí mà cư xử với nhau, nên đã hâm nóng và làm sống lại được Bản Thể Tăng Già, thân thiết thỉnh mời được gần 100 chư Tôn Thiền Đức, không những ở toàn liên bang Úc Châu, Tân Tây Lan, mà còn thỉnh mời chư Tôn ở nước ngoài như Mỹ quốc và Việt Nam vẫn hân hoan vân tập. Lại thêm hơn 100 Phật Tử cũng được nhị vị TT sẵn lòng dung chứa và cung cấp đầy đủ tiện nghi để an tâm trong 10 ngày tòng hạ, tập tu cùng đại chúng.

Còn hạnh phúc nào hơn, khi nhìn thấy hình ảnh Tăng Già Hòa Hợp và Tứ Chúng Đồng Tu, đấy là những dư âm vang vọng mãi, từ hôm nay cho đến những kỳ an cư kế tiếp, hoặc là hơn thế nữa với một Tu Viện chung của Giáo Hội được hình thành, được sự điều hành thoải mái đúng với Tinh Thần Lục Hòa Của Tăng Đoàn thời Đức Phật, không bị áp đặt bởi biên kiến của một ai, để những vị muốn chuyên tu có nơi mà quy tụ về Tu Tập trong hằng ngày, hầu niềm tin vẫn còn mãi mãi và hạnh nguyện vị tha tu tập của từng vị, vẫn còn được thể hiện để cho tự thân được ý nghĩa. Có như vậy mới hy vọng bảo toàn và phát triển được Tăng đoàn, hoằng dương chánh Pháp, cũng như xây dựng được một cộng đồng Việt Nam vững mạnh với nhiều Đạo Đức Tốt Đẹp, tạo nơi chốn cho Đồng Bào mình về nương tựa, không còn phải chạy lung tung để cầu pháp học đạo khắp nơi nữa, hầu góp phần tô đẹp thêm hình ảnh của Úc Châu đã Nhân Đạo, Hạnh Phúc nhất thế giới càng thêm Văn Minh, Ổn Định và An Lạc hơn. Đấy là những đóng góp nhỏ nhoi so với sự bao dung, cưu mang của Chính phủ và người dân Úc, đã dành cho đồng bào ta trong quá trình gần 40 năm tỵ nạn và an cư lập nghiệp.

Rất mong từng vị trong mỗi chúng ta hãy luôn nhớ ơn và tìm cách đền ơn đáp nghĩa, mà trong tầm tay của chúng ta có thể làm được, đó là hãy lo hoàn thiện bản thân, bằng cách tu tập, nghĩ, nói và có những hành xử tốt về nhau, tương thân, tương kính, tương trợ lẫn nhau, giữ Tâm cho được Thanh Tịnh thì quốc độ sẽ Tịnh theo. Có được Chánh báo tốt, sẽ sống được trong Y báo tốt đẹp và “chiêu cảm” được nhiều điều như ý. Hãy lo tu tập miên mật, chư Phật, Long Thiên Hộ Pháp sẽ hộ trì “Thâm tín chư Phật giai sung mãn” chúng ta phải hoàn toàn tin tưởng nơi Phật Pháp nhiệm mầu, để khỏi phải lo hướng ngoại tìm cầu, sẽ khổ và không biết bao giờ mới đạt được, vì Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ đã dạy: “ Phản quan tự kỷ bổn phận sự, bất tùng tha đắc”. Mỗi người một tay cùng nhau bảo vệ môi sinh, tiết kiệm năng lượng, tôn trọng pháp luật, và biết chia sẻ cùng nhau những điều hay lẽ phải, những tâm tư vướng mắc…để mọi người cùng sống chung với nhau trong niềm an lạc, giải thoát.


Viết từ Adelaide, miền nam nước Úc, 17/07/2014

TK.Thích Viên Thành



Bia_Ky_Yeu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/07/2011(Xem: 8444)
Mỗi người đều có nhân quả báo ứng của riêng mình. Hễ tạo nghiệp gì thì chịu quả báo đó. Không những chỉ có loài người là phải chịu quả báo mà tất cả chúng sanh cũng vậy; tạo nghiệp từ xưa, ngày nay gặt quả. Điều đó không dễ hiểu đâu. Ví như bị đọa làm súc sinh hoặc ở nơi ác đạo thì rất khó khôi phục lại thân người; nên nói rằng:
26/07/2011(Xem: 8436)
Quyển “MỚI VÀO CỔNG CHÙA” ra đời trước, chúng tôi hướng dẫn độc giả vừa mới làm quen với mùi tương dưa, còn ngỡ ngàng khi bước chân vào cổng chùa. Đến quyển “VÀO CỔNG CHÙA”, chúng tôi nhắm đến những độc giả đã quen thuộc với những chiếc mái vốn cong, từng nghe tiếng mộc ngư nhịp đều buổi tối và tiếng chày kình ngân nga buổi khuya. Tuy nhiên vẫn còn là khách thấy nghe thân cận nhà chùa, chưa phải là người sống trong chùa.
24/07/2011(Xem: 8218)
Ngày nay, việc tổ chức đám cưới tại chùa có lẽ không mấy ai còn cho là lạ, nhưng đây là điều đã được mong muốn từ nửa thế kỷ trước, mà Ni trưởng trụ trì chùa Phước Hải hiện nay – ngày đó là sư cô Tịnh Nguyện, là một trong những vị tu sĩ mở đầu cho truyền thống tốt đẹp này. Một số người vẫn hình dung nhà thờ là nơi để tổ chức đám cưới với tiếng đàn Organ sang trọng, âm vang dưới mái vòm trang nghiêm phủ xuống cô dâu chú rể. Còn nhà chùa chỉ là nơi tổ chức đám tang, với những “vãng sanh đường” leo lét ánh nến, nhang khói mờ mờ, âm âm tiếng mõ trầm buồn.
22/07/2011(Xem: 6840)
Bạn bè là sự thể hiện sinh động cho mối quan hệ đặc thù giữa người với người. Mối quan hệ đó được thiết lập căn bản trên sự đồng đẳng hoặc bất đồng đẳng về giới tính, tuổi tác, chí nguyện, đam mê, sở thích,… là tiêu chí quan trọng để khẳng định nhân cách hoặc quan điểm sống của một con người. Với Phật giáo, sống là sống với. Do đó, bạn bè là một thuộc tính riêng có của các loài chúng sanh nói chung và của con người nói riêng, và là một trong những nhân tố quan trọng, có thể ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực lên bối cảnh sống cũng như khả năng thăng hoa tâm linh của một con người. Sống phải có bạn bè. Không có bạn bè, được xem là một trong năm điều bất hạnh đã được Đức Phật cảnh báo(1).
22/07/2011(Xem: 7016)
Bên cạnh sự ảnh hưởng trực tiếp của gia đình, trong cuộc sống chúng ta, mối tương giao với bạn bè cũng đóng vai trò rất quan trọng cho sự thành bại của mình. Trong mối quen biết ngoài xã hội, hay trong đoàn thể cùng sống chung, ta có nhiều loại bạn hữu; nhưng tìm được người bạn tốt, chân thật hiểu được ta, để có thể chia sẻ tâm tư là điều khó, huống chi là hỗ trợ ta vượt qua những khó khăn trong đời sống thì càng khó gấp bội phần.
22/07/2011(Xem: 6740)
Suốt ngàn năm bị nội thuộc Trung Quốc dân tộc Việt không ngừng nỗi dậy đấu tranh giành lại quyền độc lập, tự chủ. Năm 968 (Mậu Thân) Đinh Bộ Lĩnh dẹp yên nạn cát cứ 12 sứ quân, thống nhất non sông xưng là Đại Thắng Minh hoàng đế. Nhà Đinh đóng đô ở Hoa Lư (Ninh Bình), lập nên triều đại quân chủ đầu tiên của nước Đại Việt.
22/07/2011(Xem: 7227)
Có những biện giải Phật học mà đôi khi ý nghĩa thực tiển vượt thoát khỏi cái võ ngôn từ. Đó là khi hiện thực nương gá vào sự biện giải đó bị biến dạng theo lịch sử, thời gian. Gần gũi hơn, có những phạm trù, khái niệm mà khi vận dụng, ta vô tình quên mất nghĩa gốc ban đầu của chúng. Vấn dề Phật sự là một trường hợp như vậy.
16/07/2011(Xem: 7764)
Lúc này chúng ta hãy quan sát điều gì đang thực sự xảy ra trong thế giới; có bạo lực thuộc mọi loại; không chỉ phía bên ngoài mà còn cả trong sự liên hệ lẫn nhau của chúng ta.
15/07/2011(Xem: 7640)
Không biết tự bao giờ, Trà trở thành thân quen trong nếp sống Thiền gia Phật Giáo Bắc Truyền, rồi trà thành một phần văn hóa của Phật Giáo...
14/07/2011(Xem: 9583)
Phật nói: Đời người ở thế gian, nhỏ là gia đình, quyến thuộc, lớn là quốc gia,dân tộc, đều không ngoài "báo ân, báo oán, đòi nợ, trả nợ". Do bốnthứ duyên này mà tương hợp. Hà huống tập khí và nghiệp chướng của chúng sanh sâunặng, sống thiếu ân nghĩa, bố thí đức huệ thì ít, kết oán thì nhiều, do đó màluân hồi trong lục đạo từ vô lượng kiếp đến nay để oan oan tương báo, khổ khôngkể xiết.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Most Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com
http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
[email protected]