Hãy Cười Với Tôi

22/11/201307:15(Xem: 12851)
Hãy Cười Với Tôi
hoasen1aHãy Cười Với Tôi
Quảng Chơn Thiên Hương

Lâu lắm rồi, tôi không dám đọc báo chí, không dám nghe radio, không dám bật TV. Ừ, thì cứ coi như mình đứng ngòai thời cuộc, tách xa thực tế. Nhưng biết làm sao khi thỉnh thoảng những tin tức vẫn từ một ngõ ngách nào đó của truyền thông đưa đến những tin đau lòng. Những tin như cha mẹ bán con, người người bán nhau dưới hình thức này hay hình thức khác. Rồi học trò đâm chém nhau, nữ sinh băng hoại, trẻ em tử vong vì thuốc dởm, v.v… Lại đến những hình ảnh thảm thương của những vụ thảm sát trong học đường, thảm sát trong khu vực buôn bán. Kinh khủng hơn là những cơn bão lũ, những trận cuồng phong, động đất. Đằng sau những tin đó, biết bao nhiêu cuộc đời cuốn xoay trong gió lốc! 

Dù muốn dù không, đã là một vật thể của xã hội con người, dù muốn trốn tránh nhưng những hiện thực đau thương vẫn hiển hiện. Cánh tay thì ngắn, khả năng lại hữu hạn, chỉ cố làm những gì mình có thể làm, chỉ cố sống sao cho khỏi thẹn.

Có những đêm tỉnh giấc, cứ lấn cấn hoài với những chữ tử sinh, cứ lấn cấn hoài với vòng xoay nghiệt ngã của bốn từ sinh lão bệnh tử. Hôm nọ. nghe tin người này ra đi, hôm khác nghe tin người khác ra đi, người này bệnh, người kia đau, người nọ gặp tai nạn tang thương. Âu đó là cuộc sống. Có những điều buồn cũng có những điều vui. Những đứa trẻ lớn lên, những cuộc tình mới chớm, những thiệp mời cưới hỏi, những bông hoa dự lễ ra trường, những món quà mừng sinh nhật thượng thọ, v.v… 

Cuộc sống như tấm thảm dệt bằng những sợi tơ nhiều màu sắc. Có màu buồn, có màu vui,có mảng sáng, có mảng tối. Con người tự tay dệt lấy tấm thảm đời mình. Vật liệu dệt thảm từ trời ban xuống, nhưng nếu lọc đi, chen nhiều mảng sáng, lọc bớt những màu đen tối, tấm thảm ấy có lẽ rực rỡ hơn lên đúng không.

Hạnh phúc trong cuộc đời không phụ thuộc nhiều vào điều xảy ra với bạn bằng cách mà bạn đón nhận nó[1].

Ngày xưa, khi còn là cô bé, tôi mơ ước nhiều điều với đầu óc còn trong veo, nhìn cuộc đời dưới lăng kính hồng rực rỡ . Bây giờ, đã hơn nửa đời người, có nhiều điều nghịch nhĩ, có nhiều điều ngược mắt, có nhiều tiếng thở dài, có nhiều giọt nước mắt, và cũng có nhiều nụ cười, tiếng hát.

Albert Camus nói gì nhỉ, Bạn sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu bạn tiếp tục tìm kiếm thành phần của hạnh phúc. Bạn sẽ không bao giờ sống nếu bạn vẫn tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời.

Có những sáng đi làm, bất chợt gặp những người lạ, già trẻ lớn bé, có những người nhìn tôi và mỉm cười dù không quen biết. Tôi cũng cười đáp lại, và khi giữ nụ cười trên môi, mới nhận ra rằng, lòng đã nhẹ đi nhiều lắm.

Những hàng cây, bãi cỏ bốn mùa thay đổi. Thời tiết cũng xoay vòng, có những ngày mưa, có những ngày nắng, có những ngày nóng, có những ngày lạnh. Quy luật của tạo hóa, mình làm gì được đâu, chấp nhận thôi, phải chấp nhận thôi. Để bất cứ khi nào, cũng thấy lòng nhẹ nhàng êm ả.

Biết nhưng làm có dễ không… Lắng lòng xuống, nghĩ đến một khung trời xanh ngắt, nghí đến một vùng êm ả nào đó. Thấy mình đang ngồi ở Thủy tạ, nhìn mặt hồ Xuân Hương gợn sóng lăn tăn. Hay nhớ đến những nụ cười, vòng tay anh em, bạn hữu, những ánh mắt trong vắt, nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ. Lòng thật sự lắng đi…

Chúng ta không cười vì chúng ta hạnh phúc – chúng ta hạnh phúc vì chúng ta cười.[2]Bởi vậy khi cười mình cũng vui, người khác cũng vui, tội gì mà không cười. 

Có những lúc chỉ mong lòng tịnh nhưng lại có lúc tịnh không chưa đủ, còn mong lòng vui. Bởi vậy dạo này sao cứ cười hoài, cho dù ai kêu khùng cũng không sao, vui là đủ đúng không.

Còn tham hơn nữa là muốn mình vui thì người khác muốn vui nữa cơ, thành ra chỉ cầu mong tất cả mọi người quanh tôi vui và khỏe, và lúc nào cũng cười với tôi. Thành ra mong ai ai cũng bỏ hết giận hờn, vứt bỏ nỗi buồn, sống vui với từng phút mình có. Trời cho sao nhận vậy, chỉ có nụ cười là của mình, sao không hào phóng cho mình và cho người những nụ cười rạng rỡ.

Sáng ra thức sớm, có tiếng chim hót ngoài kia, và vì lòng nhẹ đi nên hình như lại bật được một vài câu Haiku…

Mặt trời lên

Ngoài hiên chim sẻ nhảy

Ngày bắt đầu

Vui nhé mọi người ơi…

Thiên Hương

Tháng Mười Một 2013


[1]The happiness of this life depends less on what befalls you than the way in which you take it - Elbert Hubbard

[2]We don't laugh because we're happy - we're happy because we laugh - William James

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/12/2014(Xem: 16139)
Springdales. Ngài đã được hiệu trưởng, bà Ameeta Mulla Wattal và hội đồng cùng người sáng lập trường, Rajni Kumar, năm nay đã 90 tuổi, cung đón nồng nhiệt tại trường. Trường Springdales được bà thành lập vào năm 1955 với mục đích đem lại cho người học một chương trình đào tạo toàn diện và một hệ thống giá trị nhân văn bao gồm các giá trị phổ quát như tình yêu thương, chân lý và trí tuệ.
27/11/2014(Xem: 20684)
Gần cả cuộc đời dành cho nghiên cứu và truyền bá Phật pháp, thiền sư Thích Nhất Hạnh đã đúc kết ra triết lý sống, thể hiện trong những câu nói giàu tính suy tưởng và chiêm nghiệm, khiến người ta nhớ mãi.
27/11/2014(Xem: 13257)
Nhìn là cái gì quen thuộc với chúng ta , mà cũng là rất xa lạ. Cái gần nhất có khi lại là cái xa lạ nhất. Có lúc nó hiện ra như dòng thác lũ phiền não nhận chìm con người. Có lúc khơi dậy những nét đẹp của cuộc sống, sự thật và hạnh phúc. Nó trở nên bí mật. Nó gây kinh ngạc, và chính nó là sự kinh ngạc.
25/11/2014(Xem: 30812)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ: "Trong thư pháp của tôi, có mực, trà, hít thở, chánh niệm và tập trung. Viết thư pháp là một môn thiền định..."
23/11/2014(Xem: 15262)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 47824)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực lạc, Ánh sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc. Quen thuộc từ khi còn là một tiểu sa-di. Nhưng phần khác, thú vị hơn, khi biết rằng Liên Hoa Bảo Tịnh cũng là Đức Hạnh – đó là chú XUÂN KÝ, một thời ở Già-lam cùng với chú Sỹ.
20/11/2014(Xem: 10782)
Cái ngày ấy con lang thang vô định. Trải qua “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” bao nhiêu thăng trầm của kiếp sống nhân sinh, bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu dong ruổi kiếm tìm, bao nhiêu trượt ngã, thất bại, thất vọng não nề, bao nhiêu chán nản buồn thương uất hận với kiếp sống, con quyết định dừng cuộc phiêu lưu, vào Thiền môn “tìm lãng quên trong tiếng Kệ câu Kinh”. Bộ dạng của con hôm đó thật thiểu não, bơ phờ, thất thểu. Cửa Thiền vẫn rộng mở, lòng Từ Bi của Thầy bao dung tất cả, âu đó là cái duyên và con được nhận vào hàng ngũ xuất gia, nếu không thì chẳng biết đời con sẽ trôi giạt về đâu.
20/11/2014(Xem: 11334)
Đề tài chúng tôi nói chuyện hôm nay là: “Tìm lại mình, biết được mình là trên hết.” Đề tài này, mới nghe qua quí vị thấy quá đơn giản, nhưng thật là thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.
19/11/2014(Xem: 13619)
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
18/11/2014(Xem: 17978)
Bây giờ, các con đã 16 và 19 tuổi rồi, bắt đầu hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Thời gian qua là chuỗi ngày dường như vô tận, chúng ta chỉ mải mê ngồi đó và tán gẫu suốt ngày. Cha tiếc thời gian chúng ta hoang phí rong ruỗi ngoài bãi biển và những chuyến đi chơi dài ngày trong lần đi cắm trại ở Westfalia của gia đình mình trong khi các con chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì cha bảo.