Niềm vui an cư

19/09/201317:24(Xem: 10581)
Niềm vui an cư

Như thông lệ hàng năm vào khoảng đầu tháng 7, Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng, Ni đều qui tụ về một ngôi chùa nào đó trên đất Úc để An Cư Kiết Ha. Chúng tôi hàng cư sĩ tại gia cũng được Giáo Hội cho phép tùng hạ, và Trường Hạ năm nay được tổ chức tại chùa Phổ Quang ở Tây Úc.

quangduc-group-2

Chúng tôi đến phi trường Tây Úc khoảng 3giờ chiều; không gian nơi đây đón tiếp chúng tôi với những hạt mưa lất phất còn vương lại sau một cơn mưa. Trên đường về chùa cảnh vật chung quanh thật vắng vẻ, tỉnh lặng dễ khiến cho lòng người buồn theo, nhưng sao lòng tôi lại nô nức rộn ràng như chờ đợi một tin vui. Về đến chùa tôi thật ngạc nhiên không ngờ nơi đây lại có một ngôi chùa to lớn với vườn cây cảnh chung quanh thật đẹp đẽ, trang nghiêm.

Nhóm chúng tôi gồm 18 người đến từ Melbourne, lẽ ra được sắp xếp vào 2 phòng, nhưng vì tất cả đều muốn ở chung nên Ban Tổ Chức phải cung cấp thêm nệm; có một sư cô mang từng tấm nệm cho chúng tôi.

Sáng hôm sau lên chánh diện chuẩn bị làm lễ, tôi được một Phật tử cho biết Trụ trì chùa Phổ Quang là một Sư Cô và khi nhận diện được vị Trụ Trì là Sư cô tối qua khiêng niệm đến phòng chúng tôi, tôi chợt giật mình và cảm động biết bao. Việc làm của Sư Cô Bảo Sơn có lẽ là bài học đầu tiên tôi học được trong khóa An Cư Kiết Hạ này.

Một điều khác làm cho tôi xúc động nữa là sự ân cần nhiệt tình của Phật tử chùa Phổ Quang, nhất là quý đạo hữu trong Ban Trai soạn, lúc nào cũng hoan hỷ, vui vẽ hết lòng phụ giúp tôi hoàn tất công việc nhà trù khi nhóm của tôi phát tâm cúng dường trai phạn một ngày. Một ly nước trái cây, một ly thuốc nước trợ sức, vài ly nước lạnh mà các đạo hữu đã mang đến khuyên tôi nên uống cho đỡ mệt, tôi đã uống những ly nước đó mà tưởng như mình đang uống nước Cam lồ.

Xin chân thành cám ơn quý đạo hữu Hoàng, Tường, Gia Phát, “chú tiểu” Lan, Diệu Lạc và một số Đạo hữu khác mà tôi chưa được biết tên. Tôi cũng xin nói với quý Đạo hữu rằng không phải riêng cá nhân tôi mà hầu như quý Đạo hữu đến từ Melbourne và các tiểu bang khác đều cảm kích tấm lòng của quý đạo hữu. Quý đạo hữu đã

cho chúng tôi thấy được tình đạo và tinh thần trách nhiệm trong công việc, và lời thành kính tri ân sâu xa nhất, con kính xin gởi đến chư tôn Hòa Thượng, chư Thượng Tọa, Đại Đức Tăng, Ni đã mở rộng lòng từ bi cho phép chúng con hàng cư sĩ tại gia được phép tùng hạ tu học, đã tạo duyên lành giúp cho chúng con quên đi những ưu tư, phiền não của đời sống, để được thanh thản, an vui trong lời kinh tiếng kệ, để trí huệ được khai thông qua những lời khai thị, giáo huấn của quý Ngài trong các thời thuyết giảng, hội thảo Phật Pháp trong suốt khóa tu. Con thấy vui, vui lắm…

Đầu nguồn con thác dữ
Là khe đá hiền mơ
Nửa đời về chốn cũ
Lòng vui như trẻ thơ.

Trường Hạ Phổ Quang, Tây Úc, 9/7/05

Thanh Phi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/01/2012(Xem: 12961)
Trong đờisống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổilẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, chođể nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là mộthành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người? Nhưng có điều chắc chắn là lòng vị tha bác ái, cho qua con tim, mới thật sự đem đến cho tanhiều hạnh phúc.
24/01/2012(Xem: 17048)
Hình tượng Đức Phật Di Lặc hiện hữu với nụ cười trên môi, dáng vẻ hiền hòa khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng, hiền thiện và hoan hỷ hơn bao giờ hết.
24/01/2012(Xem: 13082)
Những ai muốn đi gặp mùa xuân thì phải đứng dậy, giã từ u tối của đêm đông, thắp sáng tâm mình bằng ánh lửa tỉnh thức được đốt cháy trong nguồn năng lượng tình thương.
22/01/2012(Xem: 10019)
Chư Phật, Bồ-tát biết rõ cuộc đời là ảo mộng, đã là ảo mộng thì còn gì quan trọng nữa để lôi cuốn chúng ta chìm trong mê muội. Điều thiết yếu là chúng ta phải khắc tỉnh...
21/01/2012(Xem: 26987)
Tập sách này, đa phần ghi lại những mẫu chuyện Phật đã dạy qua các kinh, phụthêm phần lý giải để chúng ta có thể rút ra được những bài học cho bản thân. Những gì ghi trong đây có thể sẽ làm ta khó chịu và bất an vì nó không giốngvới những gì ta đang suy nghĩ và hành động. Nó khiến ta hay có thái độ tránh né.Dù thế, qui luật Duyên khởi vẫn đang vận hành chi phối tất cả. Ta gieo một cáinhân, đủ duyên ta có một cái quả. Cuộc đời cứ thế mà trôi. Ta, thì gieo và gặt.Luật nhân quả, cứ thế mà xoay vần. Không chờ đợi, không cảm thương... Biết Phật pháp, ứng dụng được Phật pháp vào đời sống của mình, đó là phước báu lớn nhất mà mình nhận được trong cuộc đời này. Bởi nhờ đó, mình đi không lầm lẫn.
21/01/2012(Xem: 11156)
Vào một ngày đầu năm, tiết trời ấm áp, vạn vật như đồng loạt hân hoan chào đón ánh xuân. Quốc vương đưa hoàng gia và các quan văn võ cận thần đến một tu viên nổi danh trong thành...
19/01/2012(Xem: 11263)
Chu Mạnh Trinh là khách hành hương tới Hương Sơn để hưởng thú "bầu Trời, cảnh Bụt" nhưng thật ra là đang viếng cảnh biển xanh biến thành nương dâu đang hiện tướng trong tâm thức cuả chính mình. Chim ríu rít cúng dường hoa trái, cá lặng lờ vùng vẫy nghe kinh; là khi Tâm kinh biến thành Chân kinh
18/01/2012(Xem: 15431)
Nếu chúng ta là người Phật tử thì ngày 23 tháng chạp không nên theo tập tục văn hóa mê tín dị đoan mua cá chép vàng về để giết hại cúng Ông Táo, việc làm ấy sai trái đạo lý...
18/01/2012(Xem: 11380)
Ai bảo thiền sưkhông biết trồng hoa chứ! Các Ngài còn trồng hoa trên đá nữa kìa. Mắt thấy sắctai nghe tiếng mà không dính là trồng hoa trên đá. Do không dính nên không cầnphải gỡ. An nhàn tự tại. Đóa hoa tâm mặc sức mà sắc sắc không không giữa muônhồng ngàn tía, biến hóa khôn lường, không đóa hoa nào dám sánh cùng. Thiền sưkhông để cho danh lợi làm hoen mờ đôi mắt, thấy là phủi liền. Cho nên các Ngàicó đôi mắt sáng, không bị nhậm nên không cần phải đeo kính viễn kính râm. Sựvật vì thế không bị đổi màu, nhãn quan vì thế không bị chinh nghiêng... Chư Phật ra đời chỉ cho chúng sanh con đường thoát khổ, khả năng thoát khổ nằm trong tầm tay của chúng ta. Bởi ta tự buộc nên ta phải tự mở.
18/01/2012(Xem: 11239)
Đại lực Độc long dùng mắt quan sát, thấy một người yếu đuối bị chết, một người mạnh khoẻ rồi cũng bị chết. Thấy vậy, Độc long bèn thọ giới một ngày xuất gia...