Cảm niệm tri ân

19/09/201317:20(Xem: 8856)
Cảm niệm tri ân

kinh_hanh


CẢM NIỆM TRI ÂN

Thấm thoát mà đã mười năm, kể từ ngày Giáo Hội lập ra khóa tu học Phật Pháp vào mỗi cuối năm, để Phật tử trong nước Úc và Tân Tây Lan có cơ hội cùng qui tụ về một nơi chốn để tu học. Mười năm! Mới thoạt nghe thấy như là lâu lắm, nhưng ngẫm nghĩ lại chợt giật mình vì tất cả hình như chỉ mới hôm nào.

Con không đủ phước duyên để tham dự đủ các khóa tu từ lần thứ 1, mãi đến khóa tu lần thứ 4 được tổ chức tại tu Viên Quảng Đức vào cuối tháng 12 năm 2004 con mới được tham dự. Tuy lần đó khóa tu được tổ chức tại Chùa nhà, chúng con rất bận rộn không được tham dự các thời khóa, nhưng con vẫn thấy thấp thoáng đâu đó sự hợp quần thật thân thương. Và từ đó đến nay khóa tu học nào con cũng cố gắng tham dự để được học hỏi thêm về giáo pháp của Phật, đồng thời tìm lại những cảm giác an lạc bình yên và thân thương đó.

Suốt trong 6 khóa tu con được tham dự điều mà luôn làm cho con xúc động là những buổi sáng tinh mơ giữa núi đồi tĩnh lặng, bỗng vang lên tiếng chuông trống dập dồn, dường như âm vang đó đã đánh thức đâu đây loài chim muông đang say ngủ trên ngọn cây, cành lá còn ướt đẫm sương mai và đồng thời cũng đánh thức tâm tư của những người con Phật, đang tập bỏ quên cuộc sống ồn ào náo nhiệt của phồn hoa đô thị, để tìm một chút an lạc bình yên giữa núi đồi. Có lúc lắng đọng tâm mình theo âm thanh hòa hợp của các lọai pháp khí ( chuông , trống, mõ, tang, khánh, linh) hòa vào lời tán tụng của Chư Tôn Thiền Đức con thấy dạ nao nao đến rơi nước mắt. Tiếp đó là hình ảnh những chiếc y vàng giải thoát của chư Tôn Đức Tăng Ni trong từng bước chân đi an lạc trên những đường mòn quanh co của núi đồi, theo sau là hàng Phật tử trong màu áo lam thanh thoát khiến con liên tưởng đến Tăng đoàn của Đức Phật ngày xưa. Cảm giác vui mừng hạnh phúc lâng lâng bởi vì mình cũng đang được rảo bước cùng Tăng đoàn . Thật là những cảm xúc, những ấn tượng khó quên. Và cũng thật cảm động khi nhìn thấy Hoà Thượng Hội Chủ Thích Như Huệ tuy tuổi cao sức yếu, nhưng lúc nào cũng hiện diện tại khóa tu để khai thị và sách tấn cho hàng Phật tử chúng con.

Mười năm qua, đã mười lần chư Tôn Đức Tăng Ni bỏ ra bao nhiêu công sức để tổ chức cho chúng con được đến gần với nhau, cùng nhau trau giồi giáo lý Phật dưới sự hướng dẫn của Chư Tôn Đức. Chư Tôn Đức đã bỏ ra bao nhiêu tâm lực để thuyết giảng cho chúng con nghe những vi diệu của Pháp Phật nhiệm mầu, những nguyên tắc áp dụng Pháp Phật trong cuộc sống hằng ngày. Nhưng, chúng con đã tiếp thu được bao nhiêu? thực hành được bao nhiêu qua những lời giảng dạy đó? Mười năm qua rất nhanh, cuộc đời còn lại của chúng con còn được bao nhiêu lần mười năm nữa.? Chợt nghĩ đến không khỏi giật mình. Có lẽ chúng con phải chuyên tâm trì chí lo tu tập hơn, để không phụ lòng Chư Tôn Đức và cũng chính là không lãng phí thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình.

Lại một lần nữa con xin chân thành cảm niệm tri ân Chư Tôn Đức đã một đời hy sinh cho Phật Pháp, luôn tạo mọi điều kiện để đem giáo pháp vi diệu của Đức Từ Phụ truyền trao cho hàng Phật tử chúng con. Chúng con cảm nhận ân đức này và xin hứa nguyện sẽ dốc lòng tu tập để phần nào bồi đáp công khó của quý Ngài và để xứng đáng là người con Phật.

Mười năm chợt thoáng qua mau,

Đời người ai biết ngày sau thế nào ?

Bây giờ có được phước cao

Được nghe Thầy dạy đường nào về Tây

Sao còn lấp lững nơi này?

Không lo áp dụng lời Thầy đã khuyên:

“Niệm Phật luôn phải tinh chuyên

Di Đà Phật quốc con nguyền về mau

Muốn được như thể mong cầu

Tham sân phải dứt, nghiệp sâu phải chừa

Lời kinh giáo pháp Đại Thừa

Phải ôn, phải tụng để ngừa tâm si”

Lời Thầy con hứa khắc ghi

Một lòng vững bước đường đi không ngừng

Mong ngày trí tuệ tỏ bừng

Hoa sen tám cánh con dừng bước chân.


Melbourne, Mùa Sen Nở 2010

Đệ tử Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 19437)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 10561)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 12448)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 11024)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 10448)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 19440)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
25/01/2011(Xem: 13623)
Chúng ta cứ ngỡ rằng vào Niết bàn là vào một cảnh giới rực rỡ, có đủ thứ sung sướng, tươi đẹp… Tưởng Niết bàn như vậy là Niết bàn tưởng tượng. Niết bàn là vô sanh, vô sanh mà hằng tri hằng giác, chứ không phải vô sanh mà vô tri vô giác.
24/01/2011(Xem: 15510)
Hạnh phúc từ cấp độ thô thiển nhất cho đến cấp độ cao siêu, bền vững nhất, là gì? Khi nào chúng ta cảm thấy hạnh phúc?
23/01/2011(Xem: 12125)
Thời gian trôi một dòng, trôi không trở lại. Quà tặng của thời gian là dành cho những ai quên nó, có nghĩa là quên chiều dài để vươn tới chiều cao thời gian cũng chính là không gian cao rộng.