Cảm niệm tri ân

19/09/201317:20(Xem: 8834)
Cảm niệm tri ân

kinh_hanh


CẢM NIỆM TRI ÂN

Thấm thoát mà đã mười năm, kể từ ngày Giáo Hội lập ra khóa tu học Phật Pháp vào mỗi cuối năm, để Phật tử trong nước Úc và Tân Tây Lan có cơ hội cùng qui tụ về một nơi chốn để tu học. Mười năm! Mới thoạt nghe thấy như là lâu lắm, nhưng ngẫm nghĩ lại chợt giật mình vì tất cả hình như chỉ mới hôm nào.

Con không đủ phước duyên để tham dự đủ các khóa tu từ lần thứ 1, mãi đến khóa tu lần thứ 4 được tổ chức tại tu Viên Quảng Đức vào cuối tháng 12 năm 2004 con mới được tham dự. Tuy lần đó khóa tu được tổ chức tại Chùa nhà, chúng con rất bận rộn không được tham dự các thời khóa, nhưng con vẫn thấy thấp thoáng đâu đó sự hợp quần thật thân thương. Và từ đó đến nay khóa tu học nào con cũng cố gắng tham dự để được học hỏi thêm về giáo pháp của Phật, đồng thời tìm lại những cảm giác an lạc bình yên và thân thương đó.

Suốt trong 6 khóa tu con được tham dự điều mà luôn làm cho con xúc động là những buổi sáng tinh mơ giữa núi đồi tĩnh lặng, bỗng vang lên tiếng chuông trống dập dồn, dường như âm vang đó đã đánh thức đâu đây loài chim muông đang say ngủ trên ngọn cây, cành lá còn ướt đẫm sương mai và đồng thời cũng đánh thức tâm tư của những người con Phật, đang tập bỏ quên cuộc sống ồn ào náo nhiệt của phồn hoa đô thị, để tìm một chút an lạc bình yên giữa núi đồi. Có lúc lắng đọng tâm mình theo âm thanh hòa hợp của các lọai pháp khí ( chuông , trống, mõ, tang, khánh, linh) hòa vào lời tán tụng của Chư Tôn Thiền Đức con thấy dạ nao nao đến rơi nước mắt. Tiếp đó là hình ảnh những chiếc y vàng giải thoát của chư Tôn Đức Tăng Ni trong từng bước chân đi an lạc trên những đường mòn quanh co của núi đồi, theo sau là hàng Phật tử trong màu áo lam thanh thoát khiến con liên tưởng đến Tăng đoàn của Đức Phật ngày xưa. Cảm giác vui mừng hạnh phúc lâng lâng bởi vì mình cũng đang được rảo bước cùng Tăng đoàn . Thật là những cảm xúc, những ấn tượng khó quên. Và cũng thật cảm động khi nhìn thấy Hoà Thượng Hội Chủ Thích Như Huệ tuy tuổi cao sức yếu, nhưng lúc nào cũng hiện diện tại khóa tu để khai thị và sách tấn cho hàng Phật tử chúng con.

Mười năm qua, đã mười lần chư Tôn Đức Tăng Ni bỏ ra bao nhiêu công sức để tổ chức cho chúng con được đến gần với nhau, cùng nhau trau giồi giáo lý Phật dưới sự hướng dẫn của Chư Tôn Đức. Chư Tôn Đức đã bỏ ra bao nhiêu tâm lực để thuyết giảng cho chúng con nghe những vi diệu của Pháp Phật nhiệm mầu, những nguyên tắc áp dụng Pháp Phật trong cuộc sống hằng ngày. Nhưng, chúng con đã tiếp thu được bao nhiêu? thực hành được bao nhiêu qua những lời giảng dạy đó? Mười năm qua rất nhanh, cuộc đời còn lại của chúng con còn được bao nhiêu lần mười năm nữa.? Chợt nghĩ đến không khỏi giật mình. Có lẽ chúng con phải chuyên tâm trì chí lo tu tập hơn, để không phụ lòng Chư Tôn Đức và cũng chính là không lãng phí thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình.

Lại một lần nữa con xin chân thành cảm niệm tri ân Chư Tôn Đức đã một đời hy sinh cho Phật Pháp, luôn tạo mọi điều kiện để đem giáo pháp vi diệu của Đức Từ Phụ truyền trao cho hàng Phật tử chúng con. Chúng con cảm nhận ân đức này và xin hứa nguyện sẽ dốc lòng tu tập để phần nào bồi đáp công khó của quý Ngài và để xứng đáng là người con Phật.

Mười năm chợt thoáng qua mau,

Đời người ai biết ngày sau thế nào ?

Bây giờ có được phước cao

Được nghe Thầy dạy đường nào về Tây

Sao còn lấp lững nơi này?

Không lo áp dụng lời Thầy đã khuyên:

“Niệm Phật luôn phải tinh chuyên

Di Đà Phật quốc con nguyền về mau

Muốn được như thể mong cầu

Tham sân phải dứt, nghiệp sâu phải chừa

Lời kinh giáo pháp Đại Thừa

Phải ôn, phải tụng để ngừa tâm si”

Lời Thầy con hứa khắc ghi

Một lòng vững bước đường đi không ngừng

Mong ngày trí tuệ tỏ bừng

Hoa sen tám cánh con dừng bước chân.


Melbourne, Mùa Sen Nở 2010

Đệ tử Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/03/2012(Xem: 11692)
Hạnh phục vụ là cơ hội để thăng hoa chính mình. Nếu nhìn một cách thiển cận, thông qua sự phục vụ, người ta dễ có cảm giác tiền của bớt đi, tài sản mình ít lại. Hoặc nếu nghĩ đơn thuần rằng phải tích lũy được nhiều tiền thì mới có điều kiện làm công đức phước thiện thì chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để làm...
02/03/2012(Xem: 22408)
Ba nghiệp lắng thanh tịnh, Gửi lòng theo tiếng chuông, Nguyện người nghe tỉnh thức, Vượt thoát nẻo đau buồn.
26/02/2012(Xem: 13885)
Trong đời của mỗi một con người chúng ta, việc đáng quan tâm nhất, hẳn là chính mình; mà trong vấn đề chính mình, quan trọng hơn cả chính là vận mệnh, số phận hay số kiếp. Về cách nhìn vận mệnh, có người cảm thấy rằng bất cứ việc gì của mình cũng không bằng người ta, vận mệnh lận đận éo le, liền giận trời trách người; có người thì tin rằng tất cả họa phước giàu nghèo đều là do sự sắp đặt của số phận, vì vậy khi gặp phải những khó khăn thì chỉ biết cam chịu số phận; có người thì lại bằnglòng với số phận, vì thế họ không còn lo sợ gì cả, đối với những khó khăn khốn đốn trong cuộc sống, thì lại an bần thủ tiết.
21/02/2012(Xem: 20871)
Các chính quyền bây giờ sử dụng những kỷ thuật phức tạp để truy tầm các kẻ có thể gây ra rắc rối, nhưng những kẻ khủng bố vẫn tiếp diễn. Bất kể kỷ thuật là phức tạp như thế nào, phía đối kháng vẫn đáp ứng được. Sự phòng vệ hiệu quả chỉ có thể là bên trong. Điều này có thể nghe như ngu ngơ, nhưng phương thức duy nhất để chấm dứt khủng bố là lòng vị tha. Vị tha có nghĩa là có một sự quan tâm căn bản đến người khác và hiểu rõ giá trị của người khác, là điều đến từ việc nhận ra lòng ân cần tử tế của họ đối với chúng ta.
19/02/2012(Xem: 16011)
Dưới đây là tóm tắt nhữnglời dặn dò cuối cùng của Phật. Thật ra Phậtđã đau yếu từ ba tháng trước và đã khởisự dặn dò người đệ tử thân cận nhấtlà A-nan-đà. Phật bảo A-Nan-Đàtập họp các đệ tử để nghe giảngvà thông báo trước sự tịch diệt của mình. Lúc ấy Phậtđã 80 tuổi.
18/02/2012(Xem: 21064)
Thiếu CHÁNH KIẾN trong sự tu hành chẳng khác gì một kẻ đi đường không có BẢN ĐỒ, không có ÁNH SÁNG rất dễ bị dẫn dụ đi theo đom đóm, ma trơi.
17/02/2012(Xem: 12524)
Cuộc đời con người sống chỉ khoảng 80 năm, nhưng loanh quanh, lẩn quẩn trong sự vui buồn, thương ghét, phải quấy, tốt xấu, hơn thua, thành bại và được mất. Hôm nay, chúng ta cùng nhau tham khảo về "Thông điệp cuộc đời". Mỗi người chúng ta có mặt trong cuộc đời này đều sống và gắn bó với nó giống như gắn bó với đau khổ và hạnh phúc vậy. Nhưng bất hạnh thay, hạnh phúc thì ít mà khổ đau lại quá nhiều. Bởi vì sao? Vì chúng ta không biết yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau bằng tình người trong cuộc sống với trái tim thương yêu và hiểu biết.
17/02/2012(Xem: 12175)
Đức Phật đã mở bày nhiều pháp hội, diễn thuyết vô lượng pháp môn, khiến cho trời người đều được lợi lạc. Dù vậy, giải thoát Niết-bàn là trạng thái tự chứng tự nội...
17/02/2012(Xem: 12791)
Ca Diếp thấy Phật đưa cái bông lên mà không nói, Ca Diếp cũng không nói, nhưng nét mặt hớn hở mỉm cười, là ông đã rõ thấu Chánh pháp của Phật, nó ẩn tàng sâu kín...
16/02/2012(Xem: 21864)
Tôi thường nói vui “đời không sóng gió không gì thú, sống chẳng gian nan chẳng có vui”, nên đã bao lần vấp ngã, là bao lần gượng dậy đứng lên, bao phen tù mà không tội, bao bận bước lang thang, tôi vẫn là tôi từ thuở nằm nôi cho đến bây giờ, có người đã tặng cho biệt danh là “Bạch Mi Lão Tổ”. Rất khoái, lại cười, thích thú lê gót đó đây, Càn Khôn một gánh, non nước một bầu, tâm sự gieo mây gởi gió, đạo pháp tràn khắp tim phổi, bước chân trên sỏi đá mà miệng vẫn ê a, nghênh ngang giữa cuộc đời vẫn ca bài con cá. Vì nghĩ rằng: trong mọi nẽo đường (quả đất này vốn dĩ không có đường, mà có là con người mở lối, dù là lối nhỏ hay to, dài hay ngắn, thẳng hay cong, có hoa bướm hay chông gai, có hố hầm hay nhung lụa).