Tri ân công đức

19/09/201317:18(Xem: 12953)
Tri ân công đức

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại UĐL-TTL
Khoá Tu Học Phật Pháp Úc Châu kỳ thứ 8
được tổ chức tại vùng Morisset, tiểu bang New South Wales
(từ ngày 29/12/2008 đến ngày 02/01/2009)

TRI ÂN CÔNG ĐỨC

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Ngưỡng bạch Chư Tôn Hoà Thượng, Chư Thượng Tọa , Đại Đức Tăng Ni.

Một lần nữa hàng Phật tử chúng con lại có cơ duyên được đến với nhau, cùng nhau lắng nghe và chia sẻ những bài giáo lý thâm sâu, vi diệu của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật mà Chư Tôn Hòa Thượng, Chư Thượng Tọa , Đại Đức Tăng Ni đã truyền đạt, giảng dạy cho chúng con.

Thời gian năm ngày quả là quá ngắn, hẳn nhiên những gì Chư Tôn Đức giảng dạy cho chúng con sẽ không là bao nếu so với những gì chúng con có thể nghe được từ những băng đĩa thuyết giảng của Chư Vị Tôn Túc đang được phát hành rộng rãi. Nhưng những gì Chư Tôn Đức dạy cho chúng con hôm nay tuy ít, nhưng lại có một giá trị rất lớn, bởi để thực hiện được điều này, Chư Tôn Đức đã phải gạt bỏ những Phật sự đa đoan của bổn tự, không quản ngại đường xá xa xôi qui tụ về đây để giảng dạy cho chúng con; Để có một chánh điện trang nghiêm rực rỡ giữa núi đồi này, Quý Thầy cũng phải tốn bao nhiêu công sức để tạo thành; Và nếu không có những người con Phật hết lòng hô đạo, không quản ngại khó khăn cực khổ, thức khuya, dậy sớm thì làm sao chúng con có được những bửa ăn no, được rãnh rang để tu học ; đồng thời ban tổ chức phải chi trả một số tiền khá lớn để có nơi chốn cho chúng con sinh hoạt.

Thanh_Phi

Chúng con thầm hiểu, dù khó khăn hao tốn, nhưng hàng năm Chư Tôn Đức vẫn tổ chức những khóa tu ngắn hạn không ngoài mục đích nhắn nhủ, giảng dạy, huân tập cho chúng con hành trì giáo pháp của Phật. Và có lẽ Chư Tôn Đức cũng hy vọng với khung cảnh núi đồi tĩnh lặng, xa cách chốn phồn hoa rôn rịp, xa rời những lo toan của đời sống, tâm tư của chúng con sẽ được lắng đọng nên dù chỉ được nghe ít, nhưng với tâm thần thư thái chúng con có thể hiểu sâu xa hơn tâm ý của Chư Phật.

Và quả là như vậy, trong năm ngày qua, đã có những lúc lời giảng dạy giáo huấn của Chư Tôn Đức, lời kinh tụng vang vang của đại chúng đã khiến cho chúng con xúc động. Sự xúc động này chính là những chuyển động trong tâm thức chúng con. Để thấy rằng :

Đâu phải mưa sa làm nứt hạt

Một giọt sương mai cũng nảy mầm

Lần tu học này chúng con lại có nhân duyên lớn, được chứng kiến buổi lễ thế phát xuất gia của bốn vị Ưu Bà Tắc, được nghe lời thệ nguyện của các Giới Tử cũng như những lời khuyên dạy khuyến tấn, tán thưởng công đức xuất gia của các Giới Tử từ Chư Tôn Hoà Thượng, lòng chúng con thật bồi hồi xúc động. Lòng tự hứa với lòng sẽ chuyên cần tu tập để không phụ lòng Chư Tôn Đức, đồng thời với bản thân chúng con được tiêu trừ nghiệp chướng, có đủ căn lành để vững bước trên bước đường tìm về cội nguồn tâm linh, xa rời những cảnh vui giả tạm của chốn hồng trần , vốn dĩ :

Hồng trần lắm cõi rong chơi

Cõi ta, cõi mộng, cõi người, cõi hoa

Cõi người sương nhạt nắng phai

Mộng tan như vó ngựa xa muôn trùng

Cõi ta thở cũng ngập ngừng

Hoạ chăng hoa nở trong rừng là vui .

Nam Mô A Di Đà Phật

Khóa tu học Phật Pháp Kỳ 8 (2008)

Thanh Phi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/03/2012(Xem: 11616)
Hạnh phục vụ là cơ hội để thăng hoa chính mình. Nếu nhìn một cách thiển cận, thông qua sự phục vụ, người ta dễ có cảm giác tiền của bớt đi, tài sản mình ít lại. Hoặc nếu nghĩ đơn thuần rằng phải tích lũy được nhiều tiền thì mới có điều kiện làm công đức phước thiện thì chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để làm...
02/03/2012(Xem: 22301)
Ba nghiệp lắng thanh tịnh, Gửi lòng theo tiếng chuông, Nguyện người nghe tỉnh thức, Vượt thoát nẻo đau buồn.
26/02/2012(Xem: 13823)
Trong đời của mỗi một con người chúng ta, việc đáng quan tâm nhất, hẳn là chính mình; mà trong vấn đề chính mình, quan trọng hơn cả chính là vận mệnh, số phận hay số kiếp. Về cách nhìn vận mệnh, có người cảm thấy rằng bất cứ việc gì của mình cũng không bằng người ta, vận mệnh lận đận éo le, liền giận trời trách người; có người thì tin rằng tất cả họa phước giàu nghèo đều là do sự sắp đặt của số phận, vì vậy khi gặp phải những khó khăn thì chỉ biết cam chịu số phận; có người thì lại bằnglòng với số phận, vì thế họ không còn lo sợ gì cả, đối với những khó khăn khốn đốn trong cuộc sống, thì lại an bần thủ tiết.
21/02/2012(Xem: 20743)
Các chính quyền bây giờ sử dụng những kỷ thuật phức tạp để truy tầm các kẻ có thể gây ra rắc rối, nhưng những kẻ khủng bố vẫn tiếp diễn. Bất kể kỷ thuật là phức tạp như thế nào, phía đối kháng vẫn đáp ứng được. Sự phòng vệ hiệu quả chỉ có thể là bên trong. Điều này có thể nghe như ngu ngơ, nhưng phương thức duy nhất để chấm dứt khủng bố là lòng vị tha. Vị tha có nghĩa là có một sự quan tâm căn bản đến người khác và hiểu rõ giá trị của người khác, là điều đến từ việc nhận ra lòng ân cần tử tế của họ đối với chúng ta.
19/02/2012(Xem: 15924)
Dưới đây là tóm tắt nhữnglời dặn dò cuối cùng của Phật. Thật ra Phậtđã đau yếu từ ba tháng trước và đã khởisự dặn dò người đệ tử thân cận nhấtlà A-nan-đà. Phật bảo A-Nan-Đàtập họp các đệ tử để nghe giảngvà thông báo trước sự tịch diệt của mình. Lúc ấy Phậtđã 80 tuổi.
18/02/2012(Xem: 20946)
Thiếu CHÁNH KIẾN trong sự tu hành chẳng khác gì một kẻ đi đường không có BẢN ĐỒ, không có ÁNH SÁNG rất dễ bị dẫn dụ đi theo đom đóm, ma trơi.
17/02/2012(Xem: 12120)
Cuộc đời con người sống chỉ khoảng 80 năm, nhưng loanh quanh, lẩn quẩn trong sự vui buồn, thương ghét, phải quấy, tốt xấu, hơn thua, thành bại và được mất. Hôm nay, chúng ta cùng nhau tham khảo về "Thông điệp cuộc đời". Mỗi người chúng ta có mặt trong cuộc đời này đều sống và gắn bó với nó giống như gắn bó với đau khổ và hạnh phúc vậy. Nhưng bất hạnh thay, hạnh phúc thì ít mà khổ đau lại quá nhiều. Bởi vì sao? Vì chúng ta không biết yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau bằng tình người trong cuộc sống với trái tim thương yêu và hiểu biết.
17/02/2012(Xem: 12063)
Đức Phật đã mở bày nhiều pháp hội, diễn thuyết vô lượng pháp môn, khiến cho trời người đều được lợi lạc. Dù vậy, giải thoát Niết-bàn là trạng thái tự chứng tự nội...
17/02/2012(Xem: 12753)
Ca Diếp thấy Phật đưa cái bông lên mà không nói, Ca Diếp cũng không nói, nhưng nét mặt hớn hở mỉm cười, là ông đã rõ thấu Chánh pháp của Phật, nó ẩn tàng sâu kín...
16/02/2012(Xem: 21546)
Tôi thường nói vui “đời không sóng gió không gì thú, sống chẳng gian nan chẳng có vui”, nên đã bao lần vấp ngã, là bao lần gượng dậy đứng lên, bao phen tù mà không tội, bao bận bước lang thang, tôi vẫn là tôi từ thuở nằm nôi cho đến bây giờ, có người đã tặng cho biệt danh là “Bạch Mi Lão Tổ”. Rất khoái, lại cười, thích thú lê gót đó đây, Càn Khôn một gánh, non nước một bầu, tâm sự gieo mây gởi gió, đạo pháp tràn khắp tim phổi, bước chân trên sỏi đá mà miệng vẫn ê a, nghênh ngang giữa cuộc đời vẫn ca bài con cá. Vì nghĩ rằng: trong mọi nẽo đường (quả đất này vốn dĩ không có đường, mà có là con người mở lối, dù là lối nhỏ hay to, dài hay ngắn, thẳng hay cong, có hoa bướm hay chông gai, có hố hầm hay nhung lụa).