Chùa Lam Sơn Tịnh Độ

30/07/201318:51(Xem: 14352)
Chùa Lam Sơn Tịnh Độ

200-x-314=1


CHÙA LAM SƠN TỊNH ĐỘ

Mười ngày qua tôi đã đến sống và tu tập ở chùa Lam Sơn Tịnh Độ thuộc Thị xã Bình Long – tỉnh Bình Phước. Mười ngày sống trong một cái cốc dành cho khách viếng thăm chùa, ăn ngủ và tu tập cùng với đại chúng đã mở ra cho tôi một cái nhìn mới mẻ về sự nhiệm màu của đạo Phật.

Tôi đã tận mắt chứng kiến nhiều chuyện màu nhiệm từ công phu tu tập của một vị Hiền Tăng, cải hóa được chúng sanh. Phép màu này chỉ có ở một vị Thầy tu hành khép mình trong giới luật.

Con xin mạn phép Thầy Thích Huệ Viên, kể lại chuyện này cho mọi người nghe, mong thầy hoan hỷ. Thưa quý vị, nếu quí vị tin, đó là phước báu của quí vị, nếu quí vị không tin là sự thật cũng không sao, chuyện này có thể chứng minh bằng người thật việc thật. Bạn cứ đến chùa xem thử, chứng kiến những điều tôi đã trải qua trong mười ngày qua.

Chuyện thứ nhất: Hạnh Bồ Tát cứu độ cho chúng sanh:

Lạc bến mê cuộc đời quay đầu là bờ, lấy Đạo Phật làm tâm, tâm hạnh trổ hoa lành, người hung ác trở nên khiêm nhường.

Chú Ngọc là một cư sĩ, chỉ sống được trong chùa Lam Sơn Tịnh Độ là một câu chuyện dài. Trước khi qui y, chú là một tay ăn chơi lêu lổng tại Thị xã Bình Long, xe Honda chỉ chạy bằng một bánh, kéo dài cả mấy chục mét. Sau khi quy y, bản tính ngang bướng và ngã mạn gây khẩu nghiệp nói năng lung tung, bừa bãi, chú vô chùa ở nhưng không được bền, hết chùa này đến chùa kia, chú đi khắp nơi nhưng vẫn không ở được. Chú quay về với thầy Huệ Viên ở chùa Lam Sơn Tỉnh Độ.

Vì tính ngã mạn nên chú khó lòng chịu nghe lời ai, nhưng chú xác định là chỉ có thầy Huệ Viên mới hướng dẩn và độ được cho chú tu thân thành người Phật tử tốt được. Nghĩ vậy chú quay về xin thầy cho chú vào chùa ở lại, lần này quyết tâm tu đến khi xuất gia cạo đầu thành một vị tăng mới được.

Thầy Huệ Viên bảo chú: Nhiều lần chú rời bỏ chùa mà đi, và đến ở khắp các chùa khác. Nếu chú quyết định quay lại Chùa lần này hãy suy nghĩ kỹ. Quyết tâm rồi chú phải làm một việc, làm được mới ở lại chùa này tu được. Ngày mai đúng 7 giờ sáng chú đến trước cha, mẹ sám hối, xong rồi ra đường lạy Phật từ nhà đến chùa theo phương pháp: tam bộ nhất bái (cứ ba bước đi một bước lạy Phật). Từ nhà chú đến chùa khoảng 2 cây số, phải lạy ngang qua thị xã. Thật không dễ với một thanh niên ngang tàng, nhưng chú đã làm được.

Chú bây giờ là một cư sĩ trong chùa, mỗi ngày lo tu tập dưới sự hướng dẫn của Thầy. Mặc dù chú vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng sự chuyển hóa của chú là một tấm gương sángcho mọi Phật tử khác.

Chuyện thứ hai: Hóa độ chúng sanh bỏ dao quy y.

Một hôm Thầy Huệ Viên được một Phật tử gọi điện thoại nhanh với giọng gấp gáp, Thầy ơi! Thầy trốn đi, người say rượu rất hung hăng vào chùa kiếm thầy Huệ Viên để uy hiếp.

Thầy vẫn điềm nhiên ngồi trong chùa. Người thanh niên rất hung hăng, tóc dài gần tới lưng, cổ đeo nanh cọp, áo ba lỗ, quần cụt xông vào chùa.

Không hiểu sao khi người thanh niên chạy vào chùa rồi, anh ta bỏ dao, đi kiếm áo tràng trong chùa mặc vào rồi bước tới đảnh lễ thầy Huệ Viên đàng hoàng, không còn vẻ hung hăng nữa. (Đây gọi là phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật).

Thầy Huệ Viên điềm nhiên, từ tốn đỡ người thanh niên ngồi xuống ghế, nói chuyện rồi Thầy lấy kéo cắt luôn mớ tóc dài của anh ta. Thầy còn tháo gỡ luôn sợi dây nanh cọp của người thanh niên một cách đường hoàng, giữ sợi dây nanh cọp lại không cho anh ta đeo nữa. Người thanh niên đó nay đã trở thành phật tử rồi.

Từ đó về sau chú hay đến chùa lễ Phật và được thầy khuyên bảo.

Chuyện thứ ba: Tà ma phải kinh sợ vị Thầy Chánh Kiến:

Chính mắt tôi được Thầy cho xem đoạn phim quay lại trong điện thoại người phụ nữ trẻ bị tà ma nhập, la hét om sòm và hôm tôi lên chùa, người phụ nữ ấy vẫn còn ngây ngây, chưa biết đọc kinh, chỉ ngồi nhìn quanh xem đại chúng đọc kinh trong chánh điện. Mấy hôm tôi ở trong chùa, cô ấy đã hồi phục nhanh chóng, ăn uống, làm việc, đọc kinh, lạy Phật mỗi ngày cùng với tôi bình thường. Tôi có hỏi cô ấy về những ngày bị bệnh vừa qua, cô cười và nói em không nhớ gì hết.

Thầy chữa bệnh bằng cách cho lạy Phật và tụng kinh mỗi ngày. Người thân của cô gái phát nguyện lạy Phật mỗi ngày 1000 lạy, lạy trong 20 ngày và cô gái hết bệnh. (Thầy dạy : Như thế mới gọi tu là chuyển nghiệp).

Cô gái tên Hạnh, pháp danh Tâm Hiếu. Hiện nay cố gái ấy vẫn mỗi ngày cùng gia đình đến chùa lạy Phật, sám hối, buổi tối quay về nhà.

Chuyện về chữa bệnh tà ma của Thầy chắc phải viết hết một cuốn sách dày cũng chưa hết. Những chuyện không dễ ai tin cho được mà chỉ tin khi bạn chứng kiến tận mắt.

Chuyện thứ tư: Lòng tin Chánh kiến chữa hết bệnh hiểm nghèo:

Cô Chín, một phụ nữ gầy gò ốm yếu, nhìn cô như người sắp chết. Mấy hôm tôi ở trong chùa, cô cùng ăn, cùng lạy Phật, cùng làm việc trong chùa với tôi. Nhìn cô tôi không cần nghe cô kể, tôi cũng hiểu cô thoát chết nhờ lòng tin vào Phật Pháp mãnh liệt.

Trong người cô bây giờ đủ thứ bệnh hiểm nghèo: từ hen suyễn, ung thư, suy nhược, thần kinh….

Bác sĩ chê cô rồi nên cô bán nhà ở quận 8 xuống Bình Phước ở với em mình. Lúc mới vào chùa, cô đi lê từng bước chân yếu ớt. Muốn lên Chánh điện thật khó khăn vô cùng. Từ ngày lạy Phật, niệm Phật, ở trong chùa để trị bênh bằng tâm linh. Không uống một viên thuốc nào nữa, chỉ lạy Phật mỗi ngày. Đến nay cô đã mạnh khỏe không còn bệnh tật đe đọa nữa.

Chuyện thứ năm:

Một hôm Thầy cùng Phật tử chở ba pho tượng Tam Thánh xuống nhà của phật tử gần đó để làm Lễ an vị Phật. Tôi được chứng kiến thêm nhiều điều màu nhiệm nữa.

Người phật tử mà Thầy làm Lễ an vị Phật giúp cho ngày hôm ấy pháp danh là Đạo Hảo. Đây cũng là một tay không sợ trời đất gì hết một thời quá khứ, bây giờ quy y Phật Pháp và mở phòng thuốc Nam hơn ba năm nay, khám bệnh phát thuốc miễn phí cho tất cả mọi người có nhu cầu và không lấy tiền ai hết. Rất nhiều người từ các tỉnh đổ xô về chữa bệnh, nhận thuốc miễn phí. Mỗi tuần làm việc vào ngày chủ nhật và thứ 2. Bình quân mỗi ngày cấp phát 2.000 thang thuốc. Vậy là 2 ngày có tới 4.000 thang thuốc.

Họ được khám, nhận thuốc miễn phí, sau đó lạy Phật và ăn chay trong thời gian uống thuốc trị liệu.

Chỉ có những vị Thầy Chánh Kiến mới có được những người phật tử thuần thành như chú Đạo Hảo.

Chú trị tất cả các bệnh có thể chỉ bằng cây lá thuốc Nam và Phật pháp. Ai có nhu cầu xin liên lạc với:

Cư sĩ Đạo Hảo – Tổ 1 – Khu Phố Bình Ninh II, Phường Hưng Chiến, Thị Xã Bình Long tỉnh Bình Phước. Điện thoại: 0973. 839.608

Những chuyện mà tôi được thấy, được nghe đều là chuyện thật 100%. Nếu lòng tin của bạn không đủ mạnh, xin mời bạn hãy đến Thị xã Bình Long, Tỉnh Bình Phước để hỏi về Thầy Huệ Viên, trụ trì chùa Lam Sơn Tịnh Độ. Bất kỳ ai cũng có thể chỉ dẫn cho bạn nhiệt tình đường đến chùa.

Mong rằng sau khi bạn đến thăm chùa, bạn sẽ có thêm nhiều câu chuyện mới kể cho những người khác nghe để làm vinh danh những người con Phật!

Nam Mô A Di Đà Phật!

Ngày 17/7/2013

Người viết: Như Nguyện

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/01/2015(Xem: 11933)
Như một thiện duyên, tôi khởi sự viết tản văn khi đã lớn tuổi. Dầu cho tâm thế là nhẹ nhàng khi viết, nhưng nhiều lúc cứ tự trách mình, sao trí nhớ mình dở để đến nỗi những gì mình đọc, những gì mình nghe bị cuốn đi đâu; thế là khi viết, phải đi tìm tài liệu, rồi đi hỏi. Vì vậy, tôi rất phục những người có trí nhớ tốt, lại càng khâm phục những người nghiên
30/01/2015(Xem: 18942)
Hôm mồng 08 tháng 12 Âm lịch (27/01/2015), Tổ đình Thiền tông Thiếu Lâm Tự tổ chức nấu Cháo Bát Lạp, để dâng cúng dường Kỷ niệm ngày đức Thích Ca Mâu Ni thành Phật, hoạt động này đã thu hút hàng trăm Phật tử tham gia chế biến món truyền thống với hương vị đặc trưng này. Hôm nay cũng là Lễ hội Cháo Bát Lạp nhân Kỷ niệm ngày đức Thích Ca Mâu Ni thành Phật, được gọi là “Pháp Bảo Tiết”. Vào buổi sáng lúc 08 giờ 30 phút, Hòa thượng Thích Vĩnh Tín, Phương trượng Thiếu Lâm Tự, cùng đại chúng vân tập Đại Hùng Bửu điện cử hành cung phụng Pháp hội, những tình nguyện viên, thiện nam tín nữ Phật cầu Phúc.
26/01/2015(Xem: 14064)
Bất cứ tổ chức nào muốn tồn tại lâu dài và muốn phát triển mục đích, cũng như tôn chỉ của mình đến với đa số quần chúng, thì tổ chức đó phải có nhân sự. Nhân sự là một trong những yếu tố quyết định sự tồn tại và phát triển hay suy vong của tổ chức. Đào tạo nhân sự thiếu phẩm chất Bi Trí Dũng, đó là nguyên nhân suy thoái của Tổ chức GĐPT. Đào tạo nhân sự có đầy đủ phẩm chất Bi Trí Dũng, đó là nguyên nhân tồn tại và phát triển của Tổ chức GĐPT.
20/01/2015(Xem: 10553)
Đến bây giờ mới thấy đây. Câu nói này của ai mà nghe quen thuộc thế? Của Nguyễn Du rồi. Ô hay! Cái ở đây chỉ có thể thấy được khi mình trở về được với cái bây giờ. Đến được cái bây giờ thì mới thấy được cái ở đây. Cái ở đây là cái không gian. Cái bây giờ là cái thời gian.
20/01/2015(Xem: 11088)
Một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của Phật Giáo Tây Tạng là tương duyên sanh khởi hay duyên sanh. Không điều gì có thể tồn tại hay có thể xảy ra trên chính nó mà không liên hệ và nương tựa vào những nhân tố khác. Hơn thế nữa, mọi thứ sinh khởi từ một phức hợp của nhiều nguyên nhân và hoàn cảnh; không thứ nào sinh khởi từ việc chỉ dựa trên một nguyên nhân hay từ hoàn toàn không nguyên nhân. Thí dụ, một thân thể khỏe mạnh sinh khởi, trên trình độ nội tại, lệ thuộc trên tất cả những nội tạng và hệ thống chức năng của nó biểu hiện trong sự hòa điệu với nhau.Về trình độ ngoại tại, sức khỏe tốt cũng tùy thuộc vào thuốc men, dinh dưỡng, sự săn sóc ân cần từ người khác, môi trường, và v.v… Tương tự thế, một xã hội lành mạnh sinh khởi, trên trình độ nội tại, lệ thuộc vào toàn thể những nhóm thành viên của nó hợp tác với nhau và hoạt động hòa hiệp với nhau. Ở trình độ ngoại tại, xã hội lành mạnh cũng tùy thuộc vào những nhân tố kinh tế, chính trị môi trường, cũng như hoàn cảnh thế giới
20/01/2015(Xem: 10988)
Một nhóm 50 người đang tham dự một seminar, đột nhiên diễn giả ngừng lại và đề nghị nhóm tham gia một hoạt động, ông ta đưa cho mỗi người một quả bóng bay và yêu cầu từng người viết tên của mình lên quả bóng bay. Sau đó, những quả bóng bay được đưa tới một căn phòng khác. Những người tham dự bước vào căn phòng có những quả bóng và phải tìm ra quả bóng có tên của họ trong vòng 5 phút. Mọi người đều cố gắng tìm quả bóng có tên của mình, xô đẩy những người khác và đẩy các quả bóng khác sang một bên. Khung cảnh rất hỗn độn.
18/01/2015(Xem: 10943)
Đức Đạt Lai Lạt Ma từng dạy rằng tiền bạc không mang lại hạnh phúc, vì hạnh phúc thuộc về lãnh vực tinh thần, con người không thể mua được, kể cả máy móc cũng không thể cung cấp cho chúng ta chút hạnh phúc nào cả: “Tiền bạc và giàu sang chỉ mang lại cho con người một phần nào hạnh phúc, chứ không thể có hạnh phúc trọn vẹn. Không ai có thể ban phát cho chúng ta hạnh phúc, hạnh phúc đến từ trong tâm của chính chúng ta. Tâm bình an chính là nguồn hạnh phúc tuyệt vời nhất. Nó không tùy thuộc vào ngoại cảnh. Cuộc sống của chúng ta dù tiện nghi vật chất không đầy đủ, học vấn thời tầm thường hay sự nghiệp công danh không mấy thành công thời cũng chẳng sao, miễn là tâm chúng ta an lạc.” (Live In A Better Way.)
17/01/2015(Xem: 21091)
Trong kinh A Hàm lại kể một câu chuyện như sau: Có một người ngoại đạo tên Tu Nhàn Đề đến yết kiến Đức Phật để bài bác chủ trương xa lìa ngũ dục của Phật giáo. Sau khi Đức Phật dùng đạo lý giáo hóa thì ông tỉnh ngộ và bấy giờ Đức Phật mới nói cho ông nghe bài kệ: Không bịnh lợi bậc nhất Niết bàn vui bậc nhất. (Tịch diệt vi lạc)
17/01/2015(Xem: 17423)
Trái đất đang đi vào chỗ chết: rừng rú, tài nguyên đang bị khai thác kịch liệt, ô nhiễm tràn đầy mọi xứ, nhiệt độ khắp quả đất ngày càng lên cao, cả ngàn súc vật bị giết để tế thần, đất đai của người nghèo bị chính quyền mua rẻ để xây cất... Lúc này hơn lúc nào hết chúng ta phải đọc lại các bài học của người xưa để lại, để suy ngẫm và hành sự.
17/01/2015(Xem: 16460)
Jean-Paul Ribes sinh năm 1939, một nhà văn và nhà báo chuyên về Tây Tạng, và cũng là một người tu tập Phật Giáo đã hơn bốn mươi năm. Ảnh chụp ngày 27 tháng 4, năm 2008, trong một cuộc phỏng vấn của một chương trình Phật Giáo trên đài truyền hình quốc gia Pháp) Người ta thường xem phi-bạo-lực là một trong các phẩm tính tự nhiên của Phật Giáo. Điều này quả hết sức đúng. Thế nhưng sự phi-bạo-lực ấy có phải là một trong các mục tiêu hay chỉ là một phương pháp luyện tập chủ yếu của Phật Giáo? Câu hỏi thật tế nhị.