THỰC TẬP: Thiền hành

24/03/201103:34(Xem: 19998)
THỰC TẬP: Thiền hành

SỐNG VỚI TÂM TỪ
Sharon Salzberg, Nguyễn Duy Nhiên dịch, Nguyễn Minh Tiến hiệu đính

Tâm từ: Mở rộng con tim thương yêu

THỰC TẬP: Thiền hành

Thiền hành là một phương pháp thiền tập vừa hiệu quả, vừa thú vị. Ta có thể thực tập ban rải tâm từ trong khi đi bộ ngoài trời. Bạn hãy đi với một tốc độ tự nhiên, thoải mái, và bắt đầu hướng những câu niệm tâm từ đến cho mình trước. Khi gặp một người nào đi ngang qua, bạn hãy niệm thầm những câu tâm từ đến cho họ: “Mong sao anh (hay chị) được hạnh phúc, nhẹ nhàng...” Bạn không biết được ai sẽ xuất hiện kế tiếp: người thương, người không thân, hoặc có thể là người mang lại cho ta sự khó chịu, khổ đau. Điều này khiến sự thực tập của bạn thêm phần thú vị. Hãy thay đổi việc phóng tâm từ đến cho bạn, rồi cho người kia... Bạn nên nhớ, “chúng sinh” ở đây không chỉ giới hạn trong loài người mà thôi, mà có nghĩa là tất cả mọi loài. Vì vậy, tùy ở nơi đang đi thực tập, bạn có thể thấy những đối tượng của tâm từ bay ngang qua, bò qua, chạy qua, trườn qua, nhảy qua... hoặc là đi qua.

Sau một thời gian, bạn có thể thực hành phương pháp này ở bất cứ nơi nào bạn muốn. Ngồi hay đi, trong bất cứ hoàn cảnh nào bạn gặp người khác - đi chợ, ở trạm xe buýt, ngoài phi trường, trong phòng đợi... Bài tập này giúp ta phát triển được một tâm từ mạnh mẽ và sống động, cũng như một tâm thức thật mềm dẻo. Nó nhắc ta rằng, lòng từ có thể có mặt trong mọi trường hợp, cho đến khi nào bao gồm tất cả.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/02/2011(Xem: 13101)
Muốn giải thoát sanh tử, chúng ta cần phải biết gốc của sanh tử là gì? Theo pháp Mười hai nhân duyên, Phật dạy gốc của sanh tử là Vô minh.
09/02/2011(Xem: 13630)
Bốn mùa đã không thì làm gì có mùa Xuân, mùa Hạ. Thế mà nói ngày Xuân, tháng Xuân, mùa Xuân là nhằm trong cửa phương tiện tương đối luận bàn.
07/02/2011(Xem: 28209)
Trong Phật giáo, chúng ta không tin vào một đấng Tạo hóa nhưng chúng ta tin vào lòng tốt và giữ giới không sát hại sinh linh. Chúng ta tin vào luật nghiệp báo nhân quả...
06/02/2011(Xem: 13731)
Cúng lễ, cầu nguyện, xin ơn trên phù hộ cho bản thân, gia đình được bình an hay hoàn thành một điều ước, một tâm nguyện nào đó là một trong những nhu cầu căn bản và thiết yếu của con người, diễn ra trong sinh hoạt của hầu hết các tôn giáo.
06/02/2011(Xem: 23630)
Đạo Phật được đưa vào nước ta vào khoảng cuối thế kỷ thứ hai do những vị tăng sĩ và những thương gia Ấn Độ và Trung Á tới Việt Nam bằng đường biển Ấn Độ Dương.
02/02/2011(Xem: 19664)
Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Ðạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực...
01/02/2011(Xem: 16841)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 14052)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 21043)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.
28/01/2011(Xem: 21073)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.