5. Kiểm soát những cơn giận

25/02/201102:45(Xem: 10234)
5. Kiểm soát những cơn giận
 
CHÌA KHÓA SỐNG THANH THẢN
Lại Thế Luyện

CHƯƠNG III: VÀ VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH

5. Kiểm soát những cơn giận

Bất cứ ai cũng không thể tránh khỏi có những lúc nóng giận. Trong cuộc sống, có nhiều nguyên nhân khiêu khích từ người khác hoặc nguyên nhân chính từ bản thân ta làm cho ta nóng giận.

Trước đây, tôi rất dễ “nổi điên” mỗi khi có điều gì đó xảy ra không được như ý mình. Tại sao tôi lại phản ứng kỳ quặc như vậy? Đơn giản chỉ vì lúc nào tôi cũng muốn mọi việc được hoàn tất theo ý muốn riêng tư của bản thân tôi mà thôi! Nhưng rồi đến một ngày, tôi nhận ra rằng, nếu mình cứ tiêu phí sức lực của mình cho những cơn nóng giận, cho những lời phàn nàn, kêu ca, rên rỉ thế này thế nọ thì mình cũng chẳng được lợi ích gì cả! Đó là chưa kể, những người xung quanh sẽ nhìn mình, đánh giá mình bằng con mắt chẳng “hay ho” gì! Thay vào đó, mình cứ lặng lẽ âm thầm tìm cách khác để thích nghi với những khó khăn của tình huống mới, tìm cách tháo gỡ những khó khăn đó thì có phải là tốt hơn không?

Tục ngữ có câu: “Giận quá mất khôn.” Hậu quả của những cơn giận dữ thật khó lường, có thể mang lại biết bao nguy hiểm cho người khác và cho chính bản thân ta. Dù rất nhiều người ý thức được điều này, nhưng lại ít người biết kiềm chế cơn giận của bản thân.

Dưới góc độ tâm lý học, chúng ta có thể kiểm soát và kiềm chế được cơn giận hay không? Thực ra, giận dữ chỉ là một loại cảm xúc tiêu cực, một sự mất thăng bằng tạm thời của tâm trí, nên chúng ta hoàn toàn có thể học cách làm chủ, kiềm chế cơn giận. Đó cũng là một bí quyết để sống thanh thản cho mình và cho người khác.

Có một thực tế đáng buồn là, cuộc sống càng bận bịu căng thẳng, nhịp sống càng gấp gáp, người ta càng dễ tỏ ra nóng giận. Mối quan hệ giữa cá nhân này với cá nhân khác trong cuộc sống xã hội càng trở nên thô ráp, cộc cằn hơn, khó gìn giữ được sự êm đẹp. Kết quả của cảm xúc tiêu cực và sự mất cân bằng tâm trí này ngày càng lây lan từ người này sang người khác, càng khiến cho con người ta dễ bất đồng, xung đột với nhau hơn. Trong những lúc nóng giận, người ta dễ tỏ ra hung dữ như cọp, trong khi lúc bình thường có thể người đó chỉ có lá gan của con chuột nhắt mà thôi. Cứ như vậy, những nỗi bất đồng, xung đột càng lớn dần và người ta không còn kịp phân tích nguyên nhân của nó. Người ta có những phản ứng, hành động rồ dại, rồi sau khi bình tĩnh suy nghĩ lại, hiểu được nguyên nhân thì đã muộn.

Trong cuộc sống, nguyên nhân gây nên nóng giận thì rất nhiều, không thể kể hết. Không chỉ trong phạm vi quan hệ xã hội mới xảy ra chuyện nóng giận, mà ngay trong phạm vi gia đình, đã có bao nhiêu chuyện nóng giận xảy ra khiến bao mái ấm gia đình phải tan nát. Nói chung, trong cuộc sống hằng ngày, có biết bao nguyên nhân, biết bao lý do lớn nhỏ khiến người ta nóng giận. Có người bản chất rất dễ nóng giận, nhiều khi chẳng có nguyên nhân gì hệ trọng cũng khiến họ tỏ ra nóng giận. Có khi, người ta nóng giận vì hiểu lầm nhau, bất đồng quan điểm với nhau về một vấn đề nào đấy. Có khi, người ta nóng giận vì mâu thuẫn với nhau trong niềm tin, thói quen sinh hoạt, thói quen sống, khác nhau về những giá trị mà mỗi người theo đuổi trong cuộc sống, khác nhau về nhận thức, về tầm hiểu biết, về cách đánh giá, phê bình một điều gì đó, khác nhau về lòng kỳ vọng, về lợi ích riêng tư, về lòng mong muốn, ước ao... Khi cùng đứng trước một vấn đề, có người giải quyết theo cách này nhưng có người lại không đồng ý và đòi giải quyết theo cách khác... Có khi, một người đã chấp nhận cách giải quyết vấn đề trong đó mình đã tự nguyện chấp nhận thiệt thòi, nhưng những kẻ khác dù được hưởng phần hơn rồi mà vẫn còn “già hàm”, chưa chịu thôi, cứ xì xào bàn ra tán vào...

Kiểm soát, làm chủ cơn nóng giận của mình cũng có nghĩa là làm chủ những cảm xúc tiêu cực trong lòng mình, can đảm thừa nhận cái sai của mình và học hỏi cái đúng của người khác. Đây cũng là biểu hiện của một người có nhân cách trưởng thành, có học vấn, thực sự hiểu biết và được giáo dục đàng hoàng. Mỗi khi cảm thấy nóng giận, bạn hãy tự hỏi mình: “Ô kìa! Cách phản ứng của mình có phải là cách phản ứng của một người có giáo dục hay không nhỉ?” Bất cứ khi nào biết tự hỏi mình một câu hỏi đơn giản như vậy thôi, tự dưng bạn sẽ cảm thấy “máu hăng” trong người mình nguội bớt ngay!

Trong cuộc sống, phải cố gắng lắng nghe, tìm cách thấu hiểu người khác, học hỏi cái hay, cái đúng của người khác. Tuyệt đối đừng bao giờ khiêu khích người khác, khiến mình trở thành nguyên nhân chính để họ nóng giận. Nếu như một người có giáo dục luôn biết cách làm giảm những bất hòa, xung đột trong cuộc sống, thì chính những kẻ luôn tìm cách gây ra những bất ổn, xung đột trong cuộc sống là biểu hiện của sự thiếu giáo dục. Chẳng có gì hay ho trong việc cố tình khiêu khích, làm cho người khác nóng giận cả. Bởi vì, khi làm như vậy, nếu người ta không còn làm chủ được cơn nóng giận mà có những hành động rồ dại, thì kẻ bị gánh chịu hậu quả trước tiên chính là kẻ đã cố tình khiêu khích, chứ không phải ai khác!

Một cách khác để nguôi quên những cơn nóng giận là hãy luôn học cách tư duy, nhìn nhận mọi chuyện lớn nhỏ trong cuộc đời bằng một cái nhìn sâu sắc và đúng đắn. Điều này đòi hỏi vốn kiến thức, thái độ khiêm tốn học hỏi, cầu tiến. Đành rằng, trong xã hội, mức độ hiểu biết của mỗi con người đều khác nhau, nhưng làm thế nào để ít bị hiểu lầm, hiểu sai về nhau thì càng tốt. Đánh giá bất cứ vấn đề gì cũng phải cố gắng công tâm, khách quan, đừng bao giờ vịn vào lòng yêu ghét chủ quan của mình rồi bắt buộc người khác cũng phải theo ý mình!

Cuối cùng, hãy biết quên cái tôi cá nhân của mình đi. Những con người vĩ đại thật sự là những con người rất đỗi hiền lành, khiêm nhường. Trái lại, những kẻ bất tài, thiếu hiểu biết thì rất hay đề cao cái tôi của bản thân. Trong một xã hội mà bất cứ ai cũng tự coi cái tôi của mình là “cái rốn của vũ trụ” thì những bất hòa, xung đột, nóng giận luôn xảy ra sẽ chẳng phải là điều khó hiểu!

Khi mình đã cố gắng sống tốt với người khác rồi nhưng họ vẫn nóng giận với mình, tốt hơn hết là mình không nên chấp nê làm gì! Bởi vì, người nào hay nóng giận thì sẽ rất dễ bị ảnh hưởng không tốt đến sức khoẻ, tổn thọ, ít cảm thấy thanh thản và hạnh phúc trong cuộc sống. Khi mình biết cảm thông và tha thứ cho cơn nóng giận của người khác, mình sẽ sống cao thượng và thanh thản hơn!

Tóm lại, khi chúng ta biết cách gạt bỏ những xúc cảm tiêu cực như: nóng giận, hờn ghen, tức tối, khinh bỉ... thì cũng là lúc cõi lòng của chúng ta dần dần lắng lại, dành chỗ cho những xúc cảm tích cực như: yêu thương, tràn đầy sức sống, tự tin, bình tĩnh... nhen nhúm trong cõi lòng mình.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/02/2021(Xem: 14234)
Phật Giáo Việt Nam kể từ khi lập quốc (970) đến nay đã đóng góp rất lớn cho nền Văn Học Việt Nam qua các triều đại Đinh, Lê, Lý, Trần..v..v.. nhưng không có một Quốc Sử Việt Nam nào ghi nhận cả, điều đó thật là đau buồn, mặc dù Phật Giáo Việt Nam thời bấy giờ và cho đến bây giờ không cần ai quan tâm đến. Phật Giáo Việt Nam nếu như không có công gì với núi sông thì đâu được vua Đinh Tiên Hoàng phong Thiền sư Ngô Chân Lưu đến chức Khuông Việt Thái Sư và chức Tăng Thống Phật Giáo Việt Nam vào năm Thái Bình thứ 2 (971). Cho đến các Thiền sư như Pháp Thuận, Vạn Hạnh,v..v.... đều là những bậc long tượng trong trụ cột quốc gia của thời bấy giờ, thế mà cũng không thấy một Quốc Sử Việt Nam nào ghi lại đậm nét những vết son cao quý của họ.
23/02/2021(Xem: 20147)
Văn học thời Trần là giai đoạn văn học Việt Nam trong thời kỳ lịch sử của nhà Trần (1225 – 1400). Văn học thời Trần tiếp tục và có nhiều bước tiến bộ rõ rệt hơn so với văn học thời Lý (1010 – 1225). Văn học thời Trần chịu ảnh hưởng của Phật giáo và Nho giáo. Tư tưởng Phật giáo chủ yếu trong văn học thời Trần là tư tưởng thiền học.
23/02/2021(Xem: 17378)
Trong nội dung của ấn bản lần thứ hai của quyển “Tư tưởng Phật giáo trong Văn học thời Lý”, chúng tôi vẫn giữ những điểm chính quan trọng của ấn bản lần thứ nhất. Tuy nhiên, chúng tôi đã sửa chữa và bổ sung một vài nơi. Chúng tôi đánh giá cao sự góp ý và phê bình của: GS Lưu Khôn (Cựu GS tại trường ĐHVK Saigon và Cần Thơ), GS Khiếu Đức Long (Cựu GS tại ĐH Vạn Hạnh), Ô. Nguyễn Kim Quang (Cựu học sinh Lycée Petrus Ký 1953-1960), cố Kỹ Sư Nguyễn Thành Danh (Vancouver, Canada). Trong khi viết quyển sách này lần thứ nhất vào năm 1995, chúng tôi đã được sự giúp đỡ và góp ý của các thân hữu: cố Hoà Thượng Thích Nguyên Tịnh (Cựu Trú trì Chùa Thiền Tôn, Vancouver, Canada), cố GS Nguyễn Bình Tưởng (Cựu Hiệu Trưởng trường Trung Học Vĩnh Bình, và Cựu Giám Học trường Trung Học Nguyễn An Ninh, Saigon), chúng tôi chân thành cám ơn quý vị này.
20/02/2021(Xem: 14881)
Thơ tụng tranh chăn trâu của thiền sư Phổ Minh gồm tất cả mười bài thơ “tứ tuyệt” cho mười bức tranh chăn trâu với các đề mục sau đây: 1. Vị mục: chưa chăn 2. Sơ điều: mới chăn 3. Thọ chế: chịu phép 4. Hồi thủ: quay đầu 5. Tuần phục: thuần phục 6. Vô ngại: không vướng 7. Nhiệm vận: theo phận 8. Tương vong: cùng quên 9. Độc chiếu: soi riêng 10. Song mẫn: cùng vắng
20/02/2021(Xem: 16641)
Kinh Hoa Nghiêm được giải thích là kinh đầu tiên khi Phật đạt chánh đẵng chánh giác sau 49 ngày thiền định. Sau đó người giảng kinh Hoa Nghiêm cho chư thiên và bồ tát là giảng bằng thiền định tâm truyền tâm nên im lặng suốt 21 ngày. Kinh Hoa Nghiêm nói về Tâm. Kế đến Kinh Lăng Già Phật cũng giảng cho Ma vương và ma quỷ sống trong hang động ở đỉnh núi Lăng Già. Phật giảng bằng tâm truyền tâm ấn nên không có nói bằng lời và giảng về Thức vì Ma vương không còn uẩn sắc nữa mà chỉ còn là tâm thức. Kinh Lăng già là giảng về Duy Thức Luận. (bài viết của cư sĩ Phổ Tấn)
20/02/2021(Xem: 12668)
Washington: Theo báo cáo của The Economist, Trong nỗ lực mới nhất nhằm thắt chặt vòng vây Tây Tạng, Trung Cộng đang buộc người Tây Tạng ít quan tâm đến tôn giáo của họ hơn, và thể hiện nhiệt tình hơn đối với chế độ độc tài của Đảng Cộng sản Trung Quốc do Tập Cận Bình lãnh đạo tối cao. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã tăng cường nỗ lực phủ nhận vai trò của Đức Đạt Lai Lạt Ma ra khỏi đời sống tôn giáo của người dân Tây Tạng để xóa bỏ danh tính của họ. Đảng Cộng sản Trung Quốc đã cưỡng chiếm Tây Tạng vào giữa thế kỷ 20 sau thập niên 1950, và kể từ đó đã kiểm soát khu vực cao nguyên tại Trung Quốc, Ấn Độ, Bhutan, Nepal, và Pakistan tại châu Á, ở phía bắc-đông của dãy Himalaya..
17/02/2021(Xem: 11568)
Nội dung tác phẩm dựa trên một bức tranh nổi tiếng có tên là “Thanh minh thượng hà đồ” (nghĩa là “tranh vẽ cảnh bên sông vào tiết Thanh minh”) của nghệ sĩ Trương Trạch Đoan vào thời nhà Tống cách đây hơn 1000 năm. Thiên tài Albert Einstein đã từng nói: “Nghệ thuật thật sự được định hình bởi sự thôi thúc không thể cưỡng lại của người nghệ sĩ sáng tạo”. Và một nghệ sĩ điêu khắc người Trung Quốc – Trịnh Xuân Huy đã chứng minh điều đó qua kiệt tác nghệ thuật của ông trên một thân cây dài hơn 12 mét. Chắc chắn bạn sẽ phải ngạc nhiên về một người có thể sở hữu tài năng tinh xảo đến như vậy!
17/02/2021(Xem: 12030)
Một quán chiếu về những ánh lung linh trên bề mặt một hồ nước gợn sóng lăn tăn bởi làn gió nhẹ. Một con sông khổng lồ của si mê tin tưởng sai lầm tâm-thân là tồn tại cố hữu tuôn chảy vào hồ nước của việc hiểu sai cái "tôi" như tồn tại cố hữu. Hồ nước bị xáo động bởi những làn gió của tư tưởng phiền não chướng ngại ẩn tàng và của những hành vi thiện và bất thiện. Sự quán chiếu ánh trăng lung linh biểu tượng cho cả trình độ thô của vô thường, qua sự chết, và trình độ vi tế của vô thường, qua sự tàn hoại từng thời khắc thống trị chúng sanh. Ánh lung linh của những làn sóng minh họa tính vô thường mà chúng sanh là đối tượng, và quý vị thấy chúng sinh trong cách này. Bằng sự ẩn dụ này, quý vị có thể phát triển tuệ giác vào trong vấn đề chúng sinh bị kéo vào trong khổ đau một cách không cần thiết như thế nào bằng việc điều hướng với tính bản nhiên của chính họ; tuệ giác này, lần lượt, kích hoạt từ ái và bi mẫn.
16/02/2021(Xem: 7983)
Nói về pháp khí, nhạc khí của Phật giáo là nói đến chuông, trống và mõ. Trong ba pháp cụ đó. Tiếng chuông chùa đã gợi nguồn cảm hứng không ít cho những văn, thi sĩ. Hiện nay rất ít tài liệu nói về nguồn gốc của chuông, trống và mõ. Sự kiện trên khiến các học giả nghiên cứu về chuông, trống, mõ gặp trở ngại không nhỏ. Tuy thế dựa vào bài Lịch sử và ý nghĩa của chuông trống Bát nhã do thầy Thích Giác Duyên viết đã đăng trong Thư Viện Hoa Sen, khiến chúng ta biết được người Trung Hoa đã dùng chuông vào đời nhà Chu ( thế kỷ 11 Trước CN – 256 Trước CN ). Riêng việc chuông được đưa vào các chùa chiền ở Việt Nam từ thời nào người viết không biết có tài liệu nào đề cập đến không?
14/02/2021(Xem: 9039)
Pháp Hoa kinh là vua của các kinh vì ở vào thời kỳ thứ 5 trong lịch sử đạo Phật. Lúc bấy giờ là cuối đời thọ mạng của đức Phật nên kinh giảng của người mang toàn bộ tính chất của đạo Phật do người thuyết pháp. Có hai cốt lỏi của kinh Pháp Hoa là Phật tánh và Tri kiến Phật. Phật tánh đã được tóm lược trong bài Nhận biết Phật tánh cùng tác giả. Tri là biết, kiến là thấy, biết thấy Phật là gì? Biết là tuệ giác người dạy cho chúng ta và thấy là thấy đại từ bi của Phật. Đó là trí tuệ và từ bi là đôi cánh chim đại bàng cất cao bay lên trong tu tập. Chúng ta nghiên cứu trí tuệ của toàn bộ đạo Phật một cách tổng luận để tư duy, về phần từ bi chúng ta đã hiểu qua bài Tôi Học kinh Pháp Hoa đồng tác giả. Trí tuệ đạo Phật có gồm hai phần triết lý đạo Phật và ứng dụng. Tri kiến Phật là nắm hết các điểm chính của đạo Phật theo lịch sử của thời gian. Chúng ta hãy đi sâu về tuệ giác.