7. Những lúc đau khổ

25/02/201102:45(Xem: 11135)
7. Những lúc đau khổ
 
CHÌA KHÓA SỐNG THANH THẢN
Lại Thế Luyện

CHƯƠNG I: KHẮC PHỤC KHÓ KHĂN

7. Những lúc đau khổ

Đau khổ, chán đời... là những cảm nhận thường thấy khi chúng ta phải trải qua những cơn khủng hoảng trong cuộc sống. Khi gặp đau khổ, nhiều người rơi vào tuyệt vọng: trốn tránh đau khổ thì không được mà chống trả lại nó cũng không xong. Phải làm thế nào bây giờ? Bi kịch của muôn nỗi khổ đau trong cuộc đời cũng chính là ở đó!

Điều đáng tiếc là, nhiều khi thái độ trốn tránh, không dám nhìn nhận đau khổ chỉ càng khiến bạn cảm thấy đau khổ thêm. Còn chống trả lại đau khổ, bạn cũng chưa chắc tiêu diệt được hết mọi đau khổ, mà khi bạn cứ cố hành động trong nỗi tuyệt vọng như vậy, biết đâu chừng hành động của bạn còn có thể gây ra những nỗi hiểm nguy cho người khác và cho cả chính bạn.

Do đó, cách tốt nhất chính là tạm thời chấp nhận đau khổ, cam đảm nhìn nhận sự có mặt của nỗi đau khổ trong cuộc đời mình, rồi thì dần dần cảm giác đau khổ sẽ hoàn toàn thoát khỏi bạn. Tâm hồn của bạn sẽ lại nhẹ nhõm và vui tươi như thường thôi! Dưới đây là một vài bí quyết ngắn gọn nhưng rất hữu ích, giúp bạn xoa dịu những nỗi phiền muộn một cách nhanh chóng. Bạn hãy tìm một nơi tương đối yên tĩnh một chút và thực hành bài tập này:

  • Nhắm mắt lại và tưởng tượng bạn đang cho phép mọi nỗi phiền muộn trải đều khắp cơ thể bạn.
  • Đừng chống trả lại chúng gì hết, cứ tiếp tục để chúng trải đều khắp cơ thể bạn như thế.
  • Hãy tưởng tượng bạn đang gắn cho mỗi đau khổ của bạn một màu sắc nào đó mà bạn yêu thích: màu xanh lá cây, màu cam, màu vàng, màu xanh nước biển hoặc bất cứ màu gì cũng được, miễn là bạn phải vô cùng thích thú với màu bạn chọn.
  • Hãy cố gắng làm cho những nỗi đau khổ của mình đang dàn trải khắp cơ thể trở nên mềm mại, uyển chuyển hơn. Bạn hình dung mình đang uốn nắn những nỗi khổ ấy nhỏ lại, nhẹ lại, mềm nhũn đi (y như thể bạn đang chơi nghịch đất sét hồi nhỏ vậy!) và bạn đang dần dần êm dịu thoát ra khỏi chúng!
  • Bạn hãy làm một cuộc thử nghiệm thay đổi kích cỡ, màu sắc, vị trí của những nỗi phiền muộn của bạn.
  • Hãy thay đổi cách nghĩ của bạn về sự đau khổ đó, hãy đơn giản hoá nó đi, làm cho nó trở nên bình thường, nhẹ nhàng hơn!
  • Hãy nghĩ rằng, bạn có thể xoa dịu nỗi phiền muộn đó bằng chính tình yêu, sự cảm thông, bằng thái độ cao thượng bạn dành cho người khác...
  • Hãy làm bất cứ chuyện nhỏ nhặt gì, miễn là bạn cảm thấy thoải mái: uống một ly nước chanh; vừa đi tắm nước lạnh vừa mở một bài hát vui tươi và nghêu ngao hát theo tiếng nhạc; hoặc thậm chí đóng cửa phòng lại, vừa mở nhạc vừa nhảy tưng tưng; hoặc ăn bất cứ một món mình thích như: bún riêu, ổi chấm muối ớt, đùi gà quay...
  • Sau cùng, bạn hãy có một cuốn sổ tay thật xinh xắn, trong đó bạn ghi lại những kinh nghiệm mà bạn rút ra được từ sau những lần đau khổ, phiền muộn. Cuốn sổ này sẽ là tài sản vô giá của bạn, bởi kinh nghiệm càng có giá trị khi nó là kinh nghiệm do chính bạn đã trải qua!
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2011(Xem: 15611)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 13316)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 20218)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.
28/01/2011(Xem: 20059)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 11086)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 13013)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 11947)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 11215)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 20636)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.