32. Mẹ Ơi!

25/02/201110:43(Xem: 8327)
32. Mẹ Ơi!

SUỐI NGUỒN YÊU THƯƠNG
Tâm Chơn

MẸ ƠI!

Mười năm mẹ biệt ly trần,
Mười năm nước mắt bao lần trào tuôn.
Mười năm da diết nhớ thương,
Mười năm se thắt sầu vương nỗi niềm.
Mười năm thổn thức từng đêm,
Nghe mưa thu rớt bên thềm xót xa...
Mẹ ơi! Một kiếp bôn ba,
Sớm hôm dầu dãi ngày qua lại ngày.
Mẹ vui áo vá vai gầy,
Cho con gấm lụa trang đài nét xinh.
Giữa dòng trong đục phiêu linh,
Mẹ dành trọn cả đời mình cho con.
Mẹ nay về cõi miên trường,
Lánh miền tục lụy nhiễu nhương muộn phiền.
Sao lòng con cứ chung chiêng,
Giọt buồn giọt tủi tấc riêng não nề?...
Con mang chữ hiếu vào đời,
Mà nghe trăm nỗi ngậm ngùi rưng rưng!

Mùa Vu Lan 2551 - 2007




[1]Những bài học làm người, NXB Tổng hợp Đồng Nai, 2007, trang 35.

[2]Tức vua Tần-bà-sa-la (Bimbisra), vua xứ Ma-kiệt-đà vào thời đức Phật tại thế.

[3]Tức thái tử con vua Tần-bà-sa-la, sau lên ngôi thành vua A-xà-thế (Ajtaśatru).

[4]Hoàng hậu Vi-đề-hy (Vaidehi) là vợ vua Tần-bà-sa-la, mẹ của A-xà-thế.

[5]Đề-bà-đạt-đa (Devadatta), anh của ngài A-nan và là em họ của đức Phật. Ông này tuy xuất gia và trở thành một vị tăng dự hàng giáo phẩm, nhưng vì tham muốn thay thế cương vị của Phật để đứng đầu Giáo hội nên nhiều lần bày mưu hãm hại Phật. Việc xúi giục thái tử A-xà-thế soán ngôi cũng nằm trong kế hoạch của ông ta.

[6]Cửa sổ tâm hồn, NXB Trẻ, Tp. HCM, 2007, trang 149 -152

[7]Cửa sổ tâm hồn, NXB Trẻ, Tp. HCM, 2007, trang 149-152.

[8]Nguyệt Cầm, “Lời trăn trối”, Tuần báo Giác Ngộ, số 387, ngày 28-06-2007, trang 19.

[9]Chơn Hiền Ngọc sưu tầm, Nghệ thuật sống, bản thảo chưa xuất bản, trang 73.

[10]Tức Phụ mẫu ân nan báo kinh.

[11]Cửa sổ tâm hồn, NXB Trẻ, Tp. HCM, 2007, trang 228.

[12]Trích Nhị thập tứ hiếu.

[13]Sđd, trang 37.

[14]Sđd,trang 343.

[15]Nhất Hạnh, Bông hồng cài áo, Lá Bối, 1962.

[16]Tức Mother’s Day, theo quy ước là vào ngày Chủ nhật thứ hai của tháng 5 dương lịch.

[17]Trích Bông hồng cài áo, sách đã dẫn.

[18]Cũng gọi là Mười điều lành hay Thập thiện đạo. Ngược lại mười điều này gọi là Mười điều ác hay Thập bất thiện đạo.

[19]Mình ên: phương ngữ, có nghĩa là chỉ có một mình.



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 19451)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.
28/01/2011(Xem: 19340)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 10477)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 12368)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 10625)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 10332)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 18779)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.
25/01/2011(Xem: 13421)
Chúng ta cứ ngỡ rằng vào Niết bàn là vào một cảnh giới rực rỡ, có đủ thứ sung sướng, tươi đẹp… Tưởng Niết bàn như vậy là Niết bàn tưởng tượng. Niết bàn là vô sanh, vô sanh mà hằng tri hằng giác, chứ không phải vô sanh mà vô tri vô giác.
24/01/2011(Xem: 15265)
Hạnh phúc từ cấp độ thô thiển nhất cho đến cấp độ cao siêu, bền vững nhất, là gì? Khi nào chúng ta cảm thấy hạnh phúc?