10. Tình yêu đầu đời

24/02/201109:04(Xem: 12722)
10. Tình yêu đầu đời

VIẾT CHO CON GÁI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Tình yêu đầu đời

Ngày ... tháng ... năm ...
Con gái yêu của mẹ!
Con đã bắt đầu tuổi biết yêu, biết nhớ. Ở lứa tuổi này, tính tình của con có nhiều thay đổi, con dành thời gian ngắm vuốt trước gương nhiều hơn, nôn nóng chờ điện thoại, rồi những hẹn hò bí mật... Chẳng bao lâu nữa, sẽ có đủ loại chàng trai vây quanh con, si mê con, đeo đuổi, săn đón con, viết thư tỏ tình với con... Con sẽ phải bối rối, ngượng ngùng khi chạm phải ánh mắt lạ thường của một ai đó, sẽ có lúc cảm thấy bồi hồi, xốn xang trong lòng cùng với nhiều cảm xúc khác không thể gọi thành tên.
Ở lứa tuổi này, mẹ phải quan tâm nhiều hơn đến con. Bởi vì, những vấn đề về sự phát triển giới tính, tình cảm nam nữ sẽ chi phối nhiều đến việc học lẫn sự phát triển tính cách của con sau này. Những vấn đề này đã làm hao tốn rất nhiều giấy mực của xã hội, nhưng mẹ vẫn cứ phải nói với con. Bởi vì, xét cho cùng thì sách vở đâu thể nào thay thế hoàn toàn cho lời dạy của mẹ được! Những định hướng đúng đắn của mẹ có thể ví như chiếc la bàn giúp con cái mình không lạc lối.
Bất cứ bậc mẹ nào có con cũng đều nhận thấy, việc nuôi dạy con cái ở mỗi lứa tuổi sẽ có những cái "ngoan" riêng và những cái "hư" riêng. Nuôi con ở từng lứa tuổi sẽ có những "niềm vui" riêng và những "nỗi lo" riêng, chẳng có lứa tuổi nào giống với lứa tuổi nào!
Hiện giờ, tuy con đang ở những năm cuối bậc trung học cơ sở, nhưng trong mắt mẹ con vẫn còn nhỏ dại, chưa có nhiều kinh nghiệm sống. Bước chân vào thế giới tình yêu nhiều màu sắc, biết đâu con có thể không tránh được những cạm bẫy khó lường. Trong nhà có con gái đang tuổi lớn, thử hỏi có bậc mẹ nào lại chẳng lo âu? Có người còn hài hước ví rằng, "nhà có con gái cứ như bom nổ " nên lúc nào cũng phải phấp phỏng, lo âu. Nhìn con, dĩ nhiên là mẹ không thể không thầm lo lắng!
Nói về tình yêu, đây vốn dĩ là một đề tài muôn thuở, một vấn đề khá tế nhị và quá đỗi phức tạp. Trong chuyện thực tế này, mẹ vẫn biết rằng, rất nhiều khi kiến thức, kinh nghiệm sống của những bậc cha mẹ, của những người lớn đi trước chưa chắc gì đã dạy lại được cho con. Và nhất là, chưa chắc gì con đã chịu nghe những lời dạy bảo của cha mẹ nữa.
Điều oái oăm nhất ở tuổi những cô gái mới lớn như con là, chính vì còn quá ít kinh nghiệm sống nên rất đỗi chủ quan, tin tưởng nơi mình, hoàn toàn không chịu lắng nghe kinh nghiệm của người lớn. Mỗi khi phải bất đắc dĩ nghe cha mẹ khuyên bảo điều gì, rất nhiều cô gái luôn miệng kêu ca rằng: "Biết rồi... khổ lắm... nói mãi" – nhưng thật ra thì họ vẫn cứ ngốc. Đợi đến khi bản thân mình mắc phải sai lầm, mới chịu tỉnh ngộ, tự nhận ra kinh nghiệm cho bản thân thì mọi chuyện có thể đã quá muộn!
Con hãy hiểu rằng, cha mẹ vì quá yêu thương con, lo lắng cho cuộc đời con nên hôm nay thật tâm muốn định hướng cho con về thái độ đúng đắn mà một thiếu nữ cần phải có – đối với những cảm xúc chớm nở đầu đời mà thôi! Đừng để một ngày nào đó, lúc chợt nhận ra con tim mình dại khờ, thì đã muộn!
Tối hôm qua, lúc cả nhà mình cùng nghe chương trình Tư vấn Tâm lý trên đài phát thanh, chắc con để ý thấy, trong xã hội có nhiều thiếu nữ chỉ vì yêu cuồng sống vội mà sa lỡ bước vào con đường tối tăm, bế tắc... Có nhiều lý do khác nhau khiến họ rơi vào hoàn cảnh rắc rối như vậy, nhưng một trong những lý do cơ bản là họ đã không được gia đình, mẹ quan tâm giáo dục đầy đủ.
Không phải bất cứ bậc mẹ nào cũng có đủ trách nhiệm, biết quan tâm giáo dục con cái một cách đúng mức! Và nhất là, không phải cô con gái nào cũng sớm biết nghe những lời dạy bảo đúng đắn của mẹ.
Cuộc sống xã hội có thể có rất nhiều điều phức tạp, rất nhiều cạm bẫy, những mặt trái của cuộc sống. Những thiếu nữ trẻ tuổi, ít kinh nghiệm, từ nhỏ đã được mẹ lo toan, bao bọc hết mọi chuyện, thường dễ nhẹ dạ, cả tin. Hãy biết chọn bạn mà chơi, và nhất là hãy luôn biết tỉnh táo trước những lời đường mật của bọn con trai. mẹ mong con sẽ có những hành vi ứng xử đúng đắn nhất, phù hợp nhất trong mọi tình huống. Hãy biết giữ lấy mình và tuyệt đối đừng bao giờ để cho những cám dỗ tầm thường lôi cuốn.
°°°
Tóm lại, là con gái, con phải hết sức gìn giữ phẩm giá của mình, vì đó là ảnh hưởng đến cả tương lai, hạnh phúc trong cuộc đời sau này của con. Con phải cố gắng học hỏi để phân biệt được điều đúng điều sai, điều gì nên làm và điều gì không nên làm. Chỉ có học hỏi và hành động đúng mới giúp con tránh được những sai lầm đáng tiếc!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2011(Xem: 13291)
Từ xưa đến nay, thế giới liên tục xảy ra bạo động chiến tranh, khủng bố, kỳ thị chủng tộc, bạo động giữa các tôn giáo, thì vấn đề kiến tạo nền hòa bình cho thế giới rất quan trọng. Nhưng vẫn chưa tìm ra một phương pháp thỏa đáng, trừ phi những quốc gia trên toàn cầu, cần phải thay đổi đường lối chính trị, văn hóa áp dụng tinh thần bất bạo động vào đời sống xã hội.
21/09/2011(Xem: 23434)
Với một sự sáng suốt tuyệt đối và một niềm thương cảm vô biên Ngài nhận thấy con người tác hại lẫn nhau chỉ vì vô minh mà thôi...
15/09/2011(Xem: 16770)
Đức Phật dạy chúng ta lấy hiếu làm gốc. Hiếu dưỡng cha mẹ là pháp môn căn bản rất lớn của đạo Phật, cũng làđiều kiện quan trọng cơ bản làm người. Chúng ta nghĩ thử ngay cả loài chim muông còn biết báo ân nuôi mớm. Nếu như chúng ta không hiếu dưỡng cha mẹ thì chẳng phải không bằng loài cầm thú hay sao?
15/09/2011(Xem: 17205)
* Trong thời mạt pháp, nếu chỉ tu môn khác không kiêm cầu Tịnh Độ, tất khó giải thoát ngay trong một đời. Nếu đời này không được giải thoát bị mê trong nẻo luân hồi, thì tất cả tâm nguyện sẽ thành hư tưởng. Đây là sự kiện thiết yếu thứ hai, mà hành giả cần lưu ý.
15/09/2011(Xem: 16224)
Ngài Achaan Chah là một trong những vị đại sư nổi tiếng của đất nước chùa tháp Thái Lan. Ngài duy trì lối tu học truyền thống như thời của Đức Phật còn tại thế. Sự minh triết và đức hạnh của một vị thiền sư đã làm cho danh tiếng của Ngài vươn xa tới nhiều châu lục. Hiện nay, pháp thiền của Ngài - Thiền Minh sát tuệ - đã lan tỏa mạnh mẽ ở nhiều nước trên thế giới. Tác phẩm A Still Forest Pool(Tâm Tĩnh Lặng), do hai môn đệ người Mỹ của Ngài là Jack Kornfield và Paul Breiter đã kết tập từ những bài giảng của Ngài và được xuất bản bằng tiếng Anh lần đầu tiên vào năm 1985. Mặc dù tác phẩm đã ra đời trên hai mươi năm, nhưng trí tuệ chân thực vẫn luôn tồn tại mãi với thời gian. Bài giảng sau đây, người dịch trích từ tác phẩm trên và xin giới thiệu cùng bạn đọc.
15/09/2011(Xem: 14256)
Xưa, có người Bà la môn nọ ở với hai người vợ. Vợ đầu sinh được con trai, đã mười hai tuổi; vợ hai đang mang thai, sắp đến kỳ sinh nở, chưa rõ trai hay gái. Chẳng may Bà la môn nọ qua đời. Đứa con trai nói với bà hai rằng: “Tiểu mẫu! Tài sản mà cha tôi để lại, bao gồm vàng bạc hay thóc lúa..., tất thảy bây giờ đều là của tôi, tiểu mẫu không được gì hết!”.
14/09/2011(Xem: 22155)
Từ bi là điều kỳ diệu và quý giá nhất. Khi chúng ta nói về từ bi, thật đáng khuyếnkhích để lưu ý rằng bản chất tự nhiên của con người, tôi tin, là từ bi và hiềnlành. Đôi khi tôi tranh luận với bạn bènhững người tin rằng bản chất con người là tiêu cực và hung hăng hơn...Khi chúng ta nói về từ bi, thật đáng khuyến khích để lưu ý rằng bản chất tự nhiên của con người, tôi tin, là từ bi và hiền lành.
08/09/2011(Xem: 16101)
Sân hận và thù oán là hai trong số những người bạn gần gũi nhất của chúng ta. Khi còn trẻ, tôi đã có một mối quan hệ rất gần gũi với giận dữ. Cuối cùng tôi thấy nhiều sự bất hòa (!) với giận dữ. Bằng việc sử dụng ý thức thông thường, với sự hỗ trợ của từ bi và tuệ trí, bây giờ tôi có một biện luận đầy năng lực để đánh bại sân hận... Một cách tự nhiên, cảm xúc có thể tích cực và tiêu cực. Tuy nhiên, khi nói về sân hận hay giận dữ, v.v..., chúng ta đang đối phó với những cảm xúc tiêu cực.
07/09/2011(Xem: 12921)
Hôm nọ, một người giáo viên nổi tiếng quay trở về nhà sau bài thuyết trình quan trọng mà ông vừa trình bày trước một nhóm các đồng nghiệp đáng kính của mình, đang đi nhưng lòng ông say sưa với những lời tán thưởng mà thính giả đã dành tặng cho ông. Thói quan đã đưa ông đến con đường đi bộ dọc theo bờ biển. Đang tản bộ trên bờ biển thì ông bắt gặp một cậu bé.
04/09/2011(Xem: 22718)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!