4. Tuổi đẹp nhất đời người

24/02/201109:04(Xem: 13794)
4. Tuổi đẹp nhất đời người

VIẾT CHO CON GÁI
Lại Thế Luyện - Kim Phụng

Tuổi đẹp nhất đời người

Ngày ... tháng ... năm ...
Con gái yêu của mẹ!
Hôm nay là sinh nhật con tròn mười lăm tuổi. Con đã ra dáng thiếu nữ rồi, càng lớn càng thêm xinh đẹp. Nhìn gương mặt hồn nhiên, tươi tắn của con, cha mẹ biết con là tài sản quý giá nhất, đẹp nhất mà cha mẹ từng có trong cuộc đời này.
Với bất cứ bậc cha mẹ nào cũng vậy, con cái bao giờ cũng là niềm hãnh diện, là kỳ vọng suốt đời của cả cha lẫn mẹ. Cha mẹ có bổn phận phải gìn giữ, chăm lo cho con cái.
Con gái tuổi mới lớn, sẽ có nhiều bỡ ngỡ trước cuộc sống, dễ mắc sai lầm. Tuy không phải lúc nào cha mẹ cũng ở bên cạnh con, nhưng con hãy hiểu rằng, từ thẳm sâu lòng mình, cha mẹ lúc nào cũng nghĩ về con, lo lắng cho con...
Lúc con còn nhỏ, mẹ thường dạy con biết lễ phép với người lớn, biết xin lỗi khi mình có lỗi, biết cảm ơn khi người lớn cho quà, biết hòa nhã với bạn bè cùng tuổi, biết thương những người nghèo khổ... Đó là những bài học căn bản đầu tiên để làm gười.
°°°
Giờ đây, con đã bước vào tuổi thiếu niên, con còn phải học thêm nhiều phẩm chất đáng quý mà bất cứ người phụ nữ tuyệt vời nào cũng đều phải có. Dù ngày nay xã hội có nhiều thay đổi, dù ngày nay chúng ta đã bước vào thời hội nhập kinh tế toàn cầu, nhưng vẻ đẹp nơi những đức tính cao cả của người phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa đến nay vẫn được đề cao hơn bao giờ hết: dịu dàng, đôn hậu, đảm đang, thủy chung, chịu thương chịu khó...
Mẹ rất thương con. Mẹ dạy con thói quen thức dậy sớm vào mỗi buổi sáng để cầm lấy cây chổi quét nhà. Mẹ dạy con cách nhặt rau, vo gạo. Mẹ dạy con biết cách giặt quần áo cho thật sạch, biết cách ủi áo quần cho thật thẳng.
Năm ngoái, vào dịp nghỉ hè, cả nhà mình có dịp về quê thăm ngoại. Cha mẹ dạy con phải biết yêu quê hương, yêu con người, yêu mảnh đất nơi mình sinh ra. Con phải biết trân trọng thành quả lao động nhọc nhằn của con người, yêu cánh đồng làm ra hạt lúa, biển làm ra hạt muối...
Dù ngày hôm nay, con được sống trong cảnh sung túc, nhưng cha mẹ mong con hãy nhớ, những ngày xưa cha mẹ đã chắt chiu từng hạt gạo nuôi con.
Một người con gái đang tuổi lớn như con cần có trách nhiệm đối với cuộc sống của bản thân, biết học cách tự đánh giá đúng mức về bản thân! Biết sống lành mạnh, tự nghiêm khắc với bản thân, không tự cao, không ích kỷ, không đua đòi...
°°°
Trong việc giáo dục con, mẹ không hề ép buộc con vào một khuôn thước cứng nhắc nào. Mẹ để cho con tự do lớn lên, tự do khám phá, học hỏi. Tuy nhiên, tuổi của con có thể còn nhiều ngây thơ và chưa có đủ những suy nghĩ chín chắn về nhiều vấn đề của xã hội. Với con gái yêu, mẹ rất quan tâm đến lối sống của con và có biết bao điều trăn trở trong lòng muốn nói cùng con.
Những người không được cha mẹ dạy dỗ những điều hay lẽ phải ngay từ khi còn bé thì khi lớn lên, họ có thể dễ dàng mang theo sai trong suốt cả cuộc đời.
Một người mẹ, đồng thời phải như là một người chị, luôn có những định hướng tốt nhất cho con gái mình. Người mẹ còn đồng thời phải là một người bạn, sẵn lòng chia sẻ với con tất cả những điều cần thiết để có thể giúp con trưởng thành. Bổn phận của mẹ là phải giúp con nhận ra được những lẽ phải, điều hay. Con sẽ trưởng thành dần dần theo năm tháng.
Mẹ mong con có thể đứng vững được giữa cuộc sống đầy năng động nhưng cũng đầy cám dỗ này!
Con gái yêu! Cuộc đời con người ta chỉ sống trên thế gian này có một lần duy nhất mà thôi! Hãy sống sao cho đẹp đẽ một cuộc đời, để chẳng bao giờ con phải tiếc nuối vì những năm tháng mình đã sống vô nghĩa.
Mẹ vui biết bao khi thấy con càng lớn càng học giỏi, xinh đẹp và có một tương lai tươi sáng!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/02/2011(Xem: 16235)
Chúng tôi viết những bài này với tư cách hành giả, chỉ muốn đọc giả đọc hiểu để ứng dụng tu, chớ không phải học giả dẫn chứng liệu cụ thể cho người đọc dễ bề nghiên cứu.
31/01/2011(Xem: 13606)
Nói đến Tăng phục Phật Giáo trước tiên chúng ta nên tìm hiểu về những lý do căn bản, ý nghĩa thậm thâm của Tăng phục.
28/01/2011(Xem: 20518)
Tất cả chúng sanh lớn như loài người, nhỏ như các loài động vật đều có bổn phận để sanh tồn, như con người có bổn phận của con người, con kiến có bổn phận của con kiến, con ong có bổn phận của con ong, con chim, con sâu đều có bổn phận của con chim của con sâu..v..v.... Nguyễn Công Trứ thường ca ngợi về bổn phận của các loài động vật như : “Ta xem loài vật nhỏ, trong lòng ta tưởng mộ, ong kiến biết hợp đoàn, chim sâu còn luyến tổ, có nước không biết yêu, không bằng chim cùng sâu, có đoàn không biết hợp, ong kiến hơn ta nhiều..v..v.....” Các động vật thuộc loài hạ đẳng còn biết bổn phận đoàn kết và biết luyến tổ để sống còn để tồn tại thì huống hồ là loài người, nguyên vì các nhà hiền triết cho rằng loài người có trí khôn hơn loài vật. Cho nên vấn đề Bổn Phận là nguyên động lực lẽ sống của tất cả chúng sanh để hiện hữu và tồn tại trong cộng đồng duyên sanh của từng chủng loại.
28/01/2011(Xem: 20409)
Người ta sanh ra trên hoàn vũ này, ai cũng có bổn phận. Nói một cách tổng quát, thì đã có cái danh, tất phải có cái phận. Con kiến, con ong, có cái phận của kiến, của ong; mặt trăng, mặt trời có cái phận của mặt trăng, mặt trời. Dù nhỏ dù lớn, mọi vật mọi người đều có cái phận riêng của mình. Những điều cần phải làm, đối với cái phận ấy, chính là bổn phận.
27/01/2011(Xem: 11842)
Bố Thí là một đức hạnh cao quí thường được đề cập đến trong cuộc sống tu tập của người con Phật, tu sĩ lẫn cư sĩ, trong mọi tông phái Phật Giáo. Có lẽ đa số Phật tử chúng ta đều nghe biết nhiều về các lời giảng trong kinh điển Bắc truyền, đều quen thuộc với các khái niệm hành trì như Lục độ Ba-la-mật và Tứ nhiếp pháp của hàng Bồ-Tát.
26/01/2011(Xem: 13224)
Trước đây người Việt đã có mặt trên khắp thế giới - đặc biệt tại Mỹ, Pháp, Đức, Úc, Nga, Đông Âu v.v.. là do các chương trình du học hoặc làm việc trong các tòa đại sứ hoặc đi lính cho Pháp từ thời Thế Chiến I, nhưng con số không nhiều.
26/01/2011(Xem: 12369)
Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí…nguyền rủa mình.
26/01/2011(Xem: 11769)
Phật Giáo, Đạo của an lạc, Đạo của thương yêu, Đạo sống chân thật trong từng phút giây mình có, Đạo của tâm từ luôn hướng người nên tin tưởng vào ngày mai...
25/01/2011(Xem: 21031)
Sách này nói về sự liên quan chặt chẽ giữa con người và trái đất, cả hai đồng sinh cộng tử. Con người không thể sống riêng lẻ một mình nếu các loài khác bị tiêu diệt.