Cư Trần Lạc Đạo

02/02/201108:54(Xem: 16920)
Cư Trần Lạc Đạo

CƯ TRẦN LẠC ĐẠO
Cư Sĩ Chánh Trực

Toronto, Canada 1999 - PL 2543
cutranlacdao_chanhtruc
Mục Lục
Lời Tựa
Lời Giới Thiệu (bìa sau)

Tập 01

cutranlacdao-bia-01-content
01 An Lạc và Hạnh Phúc
02 Bát Chánh Đạo

03 Bát Phong

04 Bất Tùy Phân Biệt

05 Chánh Kiến và Chánh Tín

06 Công Đức và Phước Đức

07 Hạnh Bố Thí

08 Mười Điều Tâm Niệm

09 Nguồn Gốc của Khổ Đau

10 Phước Báu

11 Thập Đại Nguyện

12 Xuân Di Lặ





Tập 02

cutranlacdao-bia-02-content
01 Ăn mặn, Ăn chay

02 Ân oán cõi đời

03 Bát nhã Tâm kinh

04 Cầu Trời có được gì không?

05 Chánh ngữ

06 Dọn kho ăn Tết

07 Giác ngộ và Giải thoát

08 Làm sao gặp Phật?

09 Lương tâm và Phật tâm

10 Pháp môn Chăn trâu

11 Qua cơn mê






Tập 03

cutranlacdao-bia-03-content
01 Tâm thư

02 Ái ngữ

03 Cốt tủy của Đạo Phật

04 Chữ tâm trong Đạo Phật

05 Đầu năm đi chùa

06 Dâng sớ cầu an

07 Giá trị của con người

08 Không có, có không

09 Luật Nhân quả

10 Năm người mù rờ voi

11 Phước huệ song tu

12 Thủ ấn của Phật Thích Ca

13 Tu tâm, dưỡng tánh

14 Y nghĩa bất y ngữ

15 Ý nghĩa của cuộc sống

16 Gia đình hòa thuận

17 Tội nghiệp

18 Nhân nào quả nấy

19 Biết mình có phước

20 Tứ nhiếp Pháp

Kính dâng Thập Phương Thường Trụ Tam Bảo.
Kính dâng Hòa Thượng Bổn Sư chứng minh.

Ngưỡng mong chư Tôn Đức, chư Thiện Hữu Tri Thức từ bi chỉ dạy.

Hoan hỷ cúng dường chư Phật Tử khắp nơi .
Thành tâm tri ơn các báo chí Việt Ngữ và Phật Giáo,
đã giúp đỡ phổ biến trong các năm qua.

Được chỗ không. Không chỗ được.
Thực tu thực chứng. Vô tu vô chứng.
(Cư-sĩ Chính-Trực)

Như hà thị đạo?
Bình thường tâm thị đạo.
Thế nào là đạo?
Tâm bình thường là đạo.

Như hà thị Phật?
Tức Tâm Tức Phật.
Thế nào là Phật?
Phật tức Tâm, Tâm tức Phật.

No gains without pains.
Nhân bất phong sương vị lão tài.

Người không sương gió, khó thành công.
Người không khổ đau, sao ngộ đạo.
(Cư-sĩ Chính-Trực)

 

Lời Tựa

Tập sách này gồm có những bài viết đơn giản về Phật Pháp Tại Thế Gian, Cốt Tủy Của Đạo Phật, Vô Thượng Thậm Thâm Vi Diệu Pháp, những điều cụ thể, thiết thực, có thể thực sự áp dụng để tu tâm dưỡng tánh trong mọi hoàn cảnh của đời sống hằng ngày của người Phật Tử, với niềm hy vọng đem lại An Lạc Hạnh Phúc và Giác Ngộ Giải Thoát.

San Sẻ Phật Pháp: Vô Biên Phước Đức.
Thấm Nhuần Phật Pháp: Vô Lượng Công Đức.

Nhằm mục đích hoằng dương Chánh Pháp, các bài viết trong tập sách này được thành tâm dâng tặng các tổ chức, các tập san, các tạp chí, các hoạt động hoằng hóa lợi sanh, hoan hỷ cúng dường chư Phật Tử mười phương tùy nghi xử dụng, được phép in lại, đăng báo, thu băng, phát thanh, từng bài hoặc toàn tập, để phổ biến dưới mọi hình thức, một cách bất vụ lợi, không được bán dưới bất cứ hình thức nào.

Kính chúc quí độc giả cư trần lạc đạo.

Toronto, những ngày vào Thu năm 2000
Cư-sĩ Chính-Trực

302 - 2 Dorado Court,

Toronto, Ontario M3M 2E8,

Canada

 

Lời Giới Thiệu (bìa sau)


Sống đời vui đạo
(Sống trong tương đối - Vui với tuyệt đối)

Thương ghét, phải quấy, đẹp xấu, đúng sai, hơn thua, chính là vọng tâm, vọng tưởng, vọng thức, vọng niệm. Đó chính thực là con trâu, mà người tu theo Phật phải chăn phải dắt, phải kềm phải chế, phải điều phải khiển, phải thuần phải phục, thúc liễm luôn luôn. Chăn trâu thành công thì Tánh Giác hiển lộ. Điều quan trọng là: "Con người hãy chăn dắt con trâu, chớ để con trâu dẫn dắt con người! Nếu để con trâu dẫn dắt, không biết con người sẽ đi về đâu?". Cho nên mới có pháp tu gọi là "Pháp Môn Chăn Trâu", chính là nghĩa đó vậy.

Chăn trâu nghĩa là: áp dụng Chánh Pháp, vào trong cuộc sống, của mình hằng ngày, dẹp trừ vọng tâm, vọng tưởng vọng thức, vọng niệm liên miên, chuyển hóa ba nghiệp, thân khẩu ý mình, bất lương bất thiện, thành ra ba nghiệp, hoàn toàn thanh tịnh. Chăn trâu nghĩa là: không theo sức mạnh, sức kéo sức lôi, của tâm tham lam, sân hận si mê.

Đây mới chính là ý nghĩa thiết yếu của việc tu tâm dưỡng tánh theo đạo Phật: Trong tâm khởi niệm, nếu giác kịp thời, liền biết không theo, đó là Chơn Tâm. Trong tâm khởi niệm, nếu còn mê muội, không giác kịp thời, liền theo niệm đó, trở thành vọng tâm. Cũng ví như là: Khi có gió thổi, mặt biển nổi sóng, gọi là biển động. Mặc dù có gió thổi, mặt biển vẫn bình yên, đó là biển thái bình, ví như bản tâm thanh tịnh. Tu theo đạo Phật, không phải chỉ có: cúng kiến lễ lạy, van xin cầu nguyện, không còn gì khác!

Nếu con người biết sẵn sàng tha thứ cho người khác, cũng như đã từng nhiều lần trong đời, tha thứ cho chính bản thân mình, thì cảnh giới thiên đàng niết bàn cực lạc chính là đây, ngay trên thế gian này!

Sinh sự thì sự sinh. Nhân nào thì quả nấy. Gieo gió thì gặt bão. Có lửa thì có khói. Cầu nguyện khấn vái chỉ đem lại sự bình an tâm hồn tạm thời mà thôi. Bình an thực sự chỉ có cho người thiện tâm. Thiên đàng hay địa ngục, tuy là hai tâm trạng khác nhau, nhưng tất cả thực sự chỉ là các trạng thái ở trong thâm tâm của tất cả chúng ta. Cũng ví như biển động hay biển lặng, tuy khác nhau, nhưng đều là hai trạng thái của biển mà thôi vậy.

Cảnh giới tịch diệt an lạc đó không dành riêng cho bất cứ ai, không thuộc bất cứ tôn giáo nào, không thuộc bất cứ sắc dân nào, không thuộc bất cứ thời đại nào. Bất cứ ai dẹp được một phần các tâm niệm sanh diệt, thì người đó sống được một phần trong cảnh giới an lạc tịch diệt.

Cư-sĩ Chính-Trực
(Toronto - Canada)



Chân thành cám ơn Cư sĩ Chính Trực
đã gửi tặng TVHS phiên bản điện tử bộ sách này (Tâm Diệu, 05-2002)

Source: thuvienhoasen



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/12/2010(Xem: 27447)
Hoàngđế A-dục trị vì nước Ấn vào thế kỷ thứ III trướcTây lịch và cũng là một trong những nhân vật sáng chói nhấttrong lịch sử Phật giáo. Là vị hoàng đế nổi tiếng nhấtcủa triều đại Maurya ông đã thống nhất gần toàn thểbán lục địa Ấn độ. Dưới triều đại của ông,văn hóa được phát triển cao độ và cũng là lần đầu tiêntrong lịch sử nước Ấn mà sử liệu thật phong phú ghi chépbằng chữ viết còn lưu lại đến ngày nay. Nghệ thuật tiêubiểu và đặc trưng nhất cho nền văn hóa Ấn độ nói chungcũng đã phát sinh trong thời kỳ này.
19/12/2010(Xem: 17640)
Năm 1996, nhà xuất bản Le Pré aux Clercs có phát hành một quyển sách gồm những lời phát biểu của Đức Đạt-lai Lạt-ma được chọn lọc từ các bài diễn văn, phỏng vấn, các buổi thuyết giảng và các sách của Ngài. Sách gồm VI chương, dày 192 trang và sau đây là chương V của quyển sách mang tựa đề "Cẩm nang cho cuộc sống".
18/12/2010(Xem: 15481)
Nghiệp: Trong đạo Phật thường nói ý là căn bản của hành động và lời nói. Khi suy nghĩ điều thiện thì lời nói sẽ lành và hành động khắc đẹp. Nghiệp là một thói quen, có tất thảy ba nghiệp: nghiệp thân, nghiệp khẩu và nghiệp ý. Nghiệp có thể là nghiệp nhân, nguyên nhân của hành động, nhưng cũng có thể là nghiệp quả, kết quả của hành động. Nghiệp nhân giống như là hạt giống, nghiệp quả ví như là quả. Khi tư duy (khởi tâm) thì nó trở thành một năng lượng, và năng lượng đó chỉ mới là hạt giống. Nhưng hạt giống thì thế nào cũng sẽ thành cây và kết trái.
16/12/2010(Xem: 14579)
Chúng ta, người Phật tử, nên hoan hỷ với Noel, và “vui” Noel theo cách chủ động của chúng ta, đồng thời cũng hết sức thận trọng trong thời gian “cận điểm” cải đạo này. Chân thành cảm ơn quý bạn đọc Phật tử đã gợi ý cho chúng tôi đề tài này.
14/12/2010(Xem: 13421)
Buổi sáng khi chúng ta thức dậy, chúng ta nhận ra là mình đang còn sống và sự sống đang có mặt xung quanh ta. Chúng ta nhận ra 24 giờ là một món quà của sự sống và chúng ta nguyện sống thật sâu sắc với những giờ phút quý báu này.
13/12/2010(Xem: 13739)
Cách nay hơn 20 năm, qua giới thiệu của một người bạn làm ở chi nhánh địa phương của cơ quan từ thiện Thiên Chúa giáo Hoa Kỳ (thường gọi là hội USCC), vị linh mục tuyên úy xã hội giáo phận Richmond (tiểu bang Virginia) yêu cầu tôi viết một bài về Phật giáo để đăng trên số Xuân tờ báo tiếng Việt do ông chủ trương.
08/12/2010(Xem: 24556)
Bởi vì niềm hạnh phúc và chính sự tồn tại của chúng ta là kết quả của sự giúp đỡ bảo bọc của mọi người, chúng ta phải phát huy thái độ cư xử tốt đẹp của mình đối với mọi người xung quanh.
08/12/2010(Xem: 16559)
Mỗi giây phút trong cuộc sống đều tượng trưng cho một giá trị vô biên. Thế nhưng chúng ta lại cứ để cho thời gian trôi đi như những hạt cát vàng lọt qua kẻ hở của bàn tay
08/12/2010(Xem: 16916)
Từ thuở năm vị Tỳ Kheo nơi vườn Nai đắc pháp, Tăng già Đạo Phật nơi trần thế ứng thân. Phật thuyết “Thiện Lai Tỳ Kheo” bậc cụ duyên đại đức liền thọ tâm giới đủ tướng Tỳ Kheo, còn trần thế chúng sanh tùy theo nghiệp cảnh nên ứng trí, lượng tâm nên có chổ không đồng.