Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám

04/10/201219:59(Xem: 11917)
Ngôi Nhà Mới Của Mèo Xám
MEOMèo Xám sống trong một nhà kho với ba mèo con nhỏ của mình. Một mèo khoang màu cam, một màu xanh lá cây và một màu hồng với những đốm đen. Cả ba có mũi màu hồng xinh đẹp và nụ cười dễ thương của mẹ.
Ba mèo con đã rất hạnh phúc trong nhà kho chứa đầy cỏ khô có mùi thơm ngọt ngào và tươi mới. Cỏ khô cung cấp nhiều nơi trú ẩn bí mật trong đó để chơi cút bắt.
Mèo mẹ yêu thương chăm sóc và dạy các con những gì cần biết để sống một cách an toàn ở đời. Mèo mẹ kể về ngôi nhà thường đến ăn buổi sáng , Và cũng dạy cho mèo con về các loài động vật khác sống ở nông trại.
Một ngày nọ, mèo Xám đi vào nhà kho và nói rằng đã tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Trước khi biết những gì sắp xảy ra, Mèo mẹ đã mang từng đứa con đưa đến nhà mới đây là một cái giỏ lớn với rất nhiều quần áo ở trong đó ở phía trên cổng sau của ngôi nhà.
Nhưng đêm đó có một cơn bão khủng khiếp với gió to và sấm sét.
Những chú mèo con đã khóc cả đêm và sáng hôm sau mèo mẹ xin lỗi vì đã đưa chúng ra khỏi nhà kho. Khi mặt trời lên và tất cả các vũng nước đã khô cạn, mèo mẹ mang chúng trở về nhà cũ.
Vài ngày sau, mèo Xám nói một cách hào hứng rằng bây giờ đã thực sự tìm thấy một ngôi nhà tốt hơn. Lúc này mèo mẹ đưa chúng đến một cái chuồng, nơi những con gà đang sống. và nói với ba mèo con sẽ được vui chơi với những chú gà con.
Nhưng đêm đó có rất nhiều gà về chuồng để ngủ, cho nên không còn chỗ để cho mèo con nằm xuống. Tất cả chỉ còn lại là một cái thùng carton cũ trên sàn nhà. Khó chịu và lạnh, mèo con khóc lóc một thời gian cho đến khi, kiệt sức, cuối cùng ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, một lần nữa mèo Xám lần lượt đem từng đứa con về nhà kho.
Khi tất cả về nhà đầy đủ, mèo mẹ xin lỗi và nói rằng sẽ không thay đổi suy nghĩ của mình về nơi đang sống. An ủi bởi lời bảo đảm này, mèo con bắt đầu vui vẻ chơi đùa trong đống cỏ khô.
Nhưng chỉ sau một tuần lễ, Mèo Xám chạy vào nhà kho. Bây giờ đã lớn hơn và khôn ngoan hơn nhiều, Orange Tabby nhìn mèo Xanh và mèo Xanh nhìn mèo Hồng. Tất cả họ đều nhìn nhau lo lắng.
Mèo mẹ nói bây giờ đã tìm thấy một ngôi nhà rất đặc biệt và chắc chắn các con sẽ thích nó.
Vì rất hiếu thảo, và yêu thương mẹ rất nhiều, mèo con đã không phản đối. Vì vậy, một lần nữa mèo mẹ lại di chuyển chúng, lúc này là ở ghế sau của một chiếc xe cũ không
sử dụng nữa.
Nhưng đêm ấy, một con chó màu đen và trắng của chủ nhà nhảy lên ghế trước và mặc dù nó mỉm cười thân thiện và nhẹ nhàng trấn an mèo con rằng sẽ không làm tổn thương nhưng chúng vẫn còn sợ hãi. Cuối cùng chú chó to lớn nằm lấp đầy toàn bộ ghế trước.
Chúng nằm túm tụm với nhau và run sợ cho đến khi ngủ thiếp đi dưới sự giám sát của mèo mẹ đã thức cả đêm.
Sáng hôm sau, mèo Xám giải thích rằng đây là những lứa mèo con đầu tiên. Vì vậy, phải học cách trở thành người mẹ tốt. Bây giờ mới biết rằng nhiều lần thay đổi mà không có kế hoạch tốt và suy nghĩ cẩn thận có thể gây ra những vấn đề nghiêm trọng.
Sau đó, mèo mẹ mang chúng trở lại góc ấm cúng trong nhà kho, nơi này rất hạnh phúc, an toàn và thoải mái.
Không bao giờ Mèo Xám tình cờ thay đổi suy nghĩ của mình nữa.

* “Thường xuyên thay đổi ý kiến có thể tạo ra nhiều rắc rối.”

 Seattle, 24-4-2014. NK.


MEO


Mrs.Black-whiskers Gray's New Home
 By Venerable Wuling

Mrs.Black-whiskers Gray lived in a barn with her three little kittens. One was an orange tabby, one was solid green, and one pink with black spots. All three had their mother's beautiful pink nose and sweet smile.
The three little kittens were very happy in the barn, which was filled with hay that smelled wonderfully sweet and fresh. The hay provided many secret hiding places in which to play.
Their mother lovingly took care of them and taught them what they needed to know to live safely in the world. She told them all the house she visited every morning for her breakfast. And she also taught them about the other animals who lived on the farm.
One day, Mrs.Black-whiskers Gray returned to the barn and told them she had found a better home. Before they knew what was happening, she took them one by one to their new home: a big basket with lot of clothes in it that was on the back porch of the house.




But that night there was a terrible storm with wind and thunder and lightning.
The kittens cried all night long and the next morning their mother told them she was very sorry for taking them away from the barn. When the sun came out and all the puddles had dried up, she carried them back, one by one, to the barn.
Then after several days, she came into the barn and told them excitedly that now she had really found a better home. This time she took them to the shed where the chickens lived. She told her three kittens they would have fun playing with the baby chicks.
But that night when all the chickens came in to go to sleep, there were so many of them that there was no space left for the little kittens to lie down. All that was left was a battered, old egg carton on the floor of the shed. Uncomfortable and cold, the kittens cried unhappily for some time until, exhausted, they finally fell asleep.
The next day, their mother once again, carried them one by one back to the barn.
When they were all together again, she apologized and said she wouldn't change her mind about where they would live. Comforted by this assurance, the kittens began to happily play again in the hay.
But only one week had passed when Mrs. Black-whiskers Gray came running into the barn excited again. Being a little older and a lot wiser now, Orange Tabby looked at Green and Green looked at Pink. You could tell they were all nervous.
Their mother said this time she had found a very special home and she was sure they'd love it.
Being very dutiful, and loving their mother a great deal, the kittens didn't protest. So again their mother moved them, this time to the back seat of an old car that wasn't used any more.
But that night the family's big, black and white dog jumped onto the front seat and even though he smiled (as much as he could) and gently assured the little kittens that he wouldn't hurt them, they were still scared. After all, he was so big and seemed to fill the entire front seat.
They huddled together and shook in terror until they finally fell asleep under the watchful eye of their mother who stayed awake all night thinking.
The next morning, she explained that they were the first kittens. So she was still learning how to be a good parent. She now knew that making many changes without good planning and careful thought could cause serious problems.
Then she carried them back to the cozy corner in the hay barn where they had been so happy and safe and comfortable.
And never again did Mrs. Black-whiskers Gray casually change her mind.
* Constantly changing our mind can create a lot of trouble.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/2014(Xem: 14601)
Mỗi tuần, tôi có một ngày để làm hai việc tuyệt vời. Đó là, thứ nhất: làm thinh, thứ hai: không làm gì cả! Hôm nay đang là phút giây tuyệt vời đó. Sau những ngày lạnh bất thường, nắng sáng nay rất đẹp, vàng óng và ấm áp. Cây cỏ hoa lá rộ lên niềm vui. Mọi cánh cửa mở rộng để nắng ghé vào, mang hương thơm của đất trời chuyển hóa. Không mùi hương nhân tạo nào so sánh được với hương gió núi mây ngàn. Ít nhất, chủ quan tôi như thế.
14/10/2014(Xem: 10541)
Từ Tào-Khê tịnh thất lên ngôi chùa hoang vắng nằm sâu trong rừng thông miền đông bắc Hoa Kỳ, hành trang tôi đã nhẹ. Rồi từ ngôi chùa hoang vắng đó về lại tịnh thất, hành trang lại càng nhẹ tênh! Cái giầu có nhất trong gia tài tôi, chỉ là kinh và sách, nhưng sau chuyến “lên rừng độc cư”, nay từ ba kệ lớn, chỉ còn một kệ nhỏ, khi thực hiện lời phát nguyện “Tặng hết những gì có, tới những ai ngỏ lời xin” (trừ những cuốn có chữ ký và thủ bút của Thầy Tuệ Sỹ)
13/10/2014(Xem: 11114)
Tôi lặng người nhìn bức hình Tuệ Sỹ, vẫn gương mặt xương xẩu, vẫn đôi má lỏm sâu, vẫn cặp mắt rực sáng, vẫn gầy còm, chỉ là tóc đã bạc màu, y vàng nghiêm trang, kính cẩn cầm ba nén hương to, quì trước bàn thờ với bức ảnh hiền từ với nụ cười an lạc của Ôn. Ai nghe tin Ôn thị tịch cũng xúc động, cũng phải bái lễ, thọ tang. Thấy Thầy Như Minh từ Los cũng bay về, gương mặt buồn rầu như đang khóc tang. Chú cũng thuộc hàng hậu học, cũng tôn kính Ôn là bậc trưởng thượng, có gì lạ đâu. Chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nếu có ai để ý, từ sau 1973, Chú không hề đặt chân lần nào nữa đến Vạn Hạnh, bấy giờ đã dọn về đường Trương Minh Giảng, chỉ trụ ở Già Lam, trên lầu, chia phòng với chú Dũng,[1] thì mới có thể hiểu được ý nghĩa của tấm hình này.
13/10/2014(Xem: 16557)
Vào ngày 21 tháng Chín, đông đảo công dân từ khắp nơi trên nước Mỹ, và từ nhiều vùng đất khác, sẽ được hội tụ về thành phố New York tham gia vào cuộc diễu hành về sự biến đổi Khí hậu (The People’s Climate March), đây được cho là cuộc diễu hành vì khí hậu lớn nhất trong lịch sử. Cơ hội trực tiếp cho cuộc diễu hành là sự tập hợp của các nhà lãnh đạo thế giới tại Liên Hiệp Quốc dành cho một hội nghị thượng đỉnh về sự khủng hoảng khí hậu được triệu tập bởi Tổng thư ký LHQ. Mục đích của cuộc diễu hành là báo cho các nhà lãnh đạo toàn cầu biết rằng thời gian để từ chối và trì hoãn đã qua, chúng ta phải hành động ngay nếu chúng ta muốn bảo vệ thế giới chống lại sự tàn phá về sự biến đổi khí hậu.
12/10/2014(Xem: 16071)
Các nhà văn và nhà báo đều có tầm ảnh hưởng rất lớn trong xã hội. Vả lại, dù cho đời người có ngắn ngủi đi nữa thì những gì đã viết cũng sẽ còn lưu lại hàng nhiều thế kỷ. Trong lãnh vực Phật giáo thì những lời giáo huấn của Đức Phật, của ngài Tịch Thiên và của những vị đại sư khác nhờ được ghi chép lại thành văn bản nên đã được lưu truyền qua những thời gian lâu dài để nói lên tình thương yêu, lòng từ bi và những hành vi vị tha phát xuất từ tinh thần Giác ngộ mà cho đến tận ngày nay vẫn còn giúp chúng ta cơ duyên được học hỏi.
11/10/2014(Xem: 11628)
18 giờ tối ngày 9/10/2014, đông đảo Phật tử, doanh nhân, sinh viên và các bạn yêu đọc sách đã được học hỏi rất nhiều từ thiền sư Minh Niệm, tác giả cuốn sách “Hiểu về trái tim” tại nhà sách Thái Hà ( số 119, C5, phố Tô Hiệu, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội). Cá nhân tôi cũng vậy. Tôi học được rất rất nhiều. Thầy Minh Niệm đã chia sẻ nhiều trải nghiệm sâu sắc, phong phú của chính thầy đến với những ai may mắn có mặt để giao lưu, để lắng nghe. Đối với rất nhiều người, đó là những điều mới mẻ và hữu ích.
10/10/2014(Xem: 12085)
Vào năm 2004 lực lượng Hồi giáo cực đoan Taliban chiếm toàn bộ khu vực thung lũng Swat, nơi em đang sống bình yên với bố mẹ và hai người em, hằng ngày cắp sách đến trường. Tiếp đó, từ năm 2007, Taliban cấm phụ nữ không nghe nhạc và hạn chế họ lui tới nhiều cơ sở công cộng. Đến 15.01.2009 thì Taliban lại ban hành một sắc lệnh mới cấm các em học sinh nữ đi học, phá hủy khoảng 150 trường học. Thời gian này đài BBC phổ biến một tập nhật ký của một cô gái Pakistan 11 tuổi có tên là Gul Makai bằng tiếng Urdu trên trang Blog của đài BBC. Sau này người ta mới biết được Gul Makai là bút hiệu của Malala Yousafzai.
08/10/2014(Xem: 14271)
Ông Dan Stevenson không phải là một Phật Tử, cũng không theo một tôn giáo có tổ chức nào cả. Ông là một người dân cư ngụ trên đại lộ số 11 ở khu Eastlake của Oakland (California.) Vào năm 2009, khi ông đi vào trong cửa tiệm Ace chuyên bán vật dụng sắt thép dùng trong nhà, ông chợt hứng khởi phát tâm và đã bỏ tiền mua một pho tượng đức Phật bằng đá cao 2 feet (khoảng tương đương với hơn 60 cm). Sau đó ông mang về và gắn tượng Phật này vào một góc đường trong khu gia cư giữa đại lộ số 11 và con đường số 19.
06/10/2014(Xem: 11938)
“The History of Sampan” “Chiếc thuyền này thường xuyên được neo tại đây vốn là chiếc thuyền của người Việt Nam di tản, đã dạt vào bờ này với 167 người lớn và trẻ em vào tháng 5-1980 …May thay một thời kỳ non trẻ đã trôi qua, nhiều kinh nghiệm quý báu đã được tổng kết, người ta đã biết đắn đo hơn khi nói về một thời đã qua. Ngày nay Việt Nam là một cộng đồng hòa hợp tốt đẹp hơn xưa, thậm chí còn là chỗ “thích nghi” cho một số người nước ngoài, là “điểm đến” cho doanh nhân và du khách. Có những điều tưởng như giản đơn nhưng con người cần cả một thế hệ mới hiểu hết. Bài học của hòa hợp dân tộc và lòng cởi mở nhân ái ngày xưa của vua Trần dường như bị quên mất sau nhiều thời kỳ chiến tranh và chia cắt khốc liệt, nay cần phải được ôn lại…
29/09/2014(Xem: 10486)
Không học Phật pháp thì không biết đường nào để giải thoát, nhưng cái thấy trong lúc chứng ngộ – tuyệt nhiên không giống với những gì ta đã học. Tấm bản đồ không phải con đường, càng không phải chỗ mình muốn đến. Nhưng bỏ mất nó thì có mà chết, mà ôm cứng lấy nó cũng chết. Muốn tu học ngon lành, hãy hỏi mấy em hướng đạo sinh cách dùng bản đồ.