YÊU KÍNH BẬC SINH THÀNH

18/05/201208:15(Xem: 11889)
YÊU KÍNH BẬC SINH THÀNH

YÊU KÍNH BẬC SINH THÀNH

YeuKinhBacSinhThanhTâm chúng ta thêu dệt tạo tác nên mọi điều, nhiều khithật khó lường. Đôi khi nó cất chứa những thông tin vô nghĩa và vứt bỏ nhữngthông tin hữu ích. Tôi luôn nhắc nhở học trò và bạn bè rằng, đừng lưu lại trongtâm những điều vô nghĩa, cuộc sống của bạn rất ngắn ngủi, và khả năng ghi nhớ củatâm bạn cũng rất hữu hạn cho cuộc sống ngắn ngủi này mà thôi. Hãy để dành tâmmình cho những điều hữu ích, đó là những điều giúp bạn trưởng dưỡng một tâmthái lạc quan tích cực thay vì những ảnh hưởng tiêu cực khiến tâm bạn điên đảo,mất cân bằng. Chúng ta không muốn phí phạm từng thời khắc quý báu của mình chosự chi phối của cảm xúc, dù là cho niềm vui sướng tột độ hay cho những sân giậnkhổ đau, những chi phối này đều làm tiêu tốn thời gian và năng lượng của chúngta như nhau. Chúng ta cần luôn giữ trạng thái cân bằng. Nếu ta thấy mình, trongmột lúc nào đó, trở nên hưng phấn quá mức, chúng ta nên tĩnh tâm trở lại. Khichúng ta cảm giác sân hận dâng trào, chúng ta nên nhanh chóng làm nguội ngọn lửasân đang thiêu đốt tâm mình. Nếu ta cảm thấy chán nản, phiền muộn, ta cần làmcho mình trở nên phấn chấn, lạc quan hơn. Bằng cách giữ tâm trong trạng thái tỉnhgiác để trọn hưởng cuộc sống thực tại, chúng ta sẽ luôn duy trì cho mình con đườngtrung đạo, như vậy chắc chắn chúng ta sẽ không trở nên phóng túng, điên cuồng.Những đợt sóng thăng trầm của ngoại cảnh sẽ không thể lay động tâm ta, Cuộc sốngsẽ luôn tươi đẹp một cách nhậm vận, tự nhiên.

Vì lẽ đó, chúng ta không nên khuyến khích con cái mình để chúng bị nhữngxúc tình phiền não chi phối hay làm tăng trưởng bản ngã trong chúng, việcgiáo dưỡng của bậc cha mẹ như chúng ta đối với con cái mình theo cách này là vôcùng quan trọng. Cứ mỗi khi nghĩ về hàng loạt những vấn đề mà lớp thanh thiếuniên gây ra cho cha mẹ, gia đình, nhà trường và xã hội ngày nay, tôi luôn cảmthấy rằng điều đầu tiên chúng ta cần làm là kiểm điểm các bậc phụ huynh. Trẻ emlà tương lai của chúng ta, vì vậy chúng vô cùng quan trọng. Nhưng quan trọnghơn là các bậc phụ huynh. Bậc làm cha làm mẹ cần chăm sóc dạy dỗ con cái bằngtình yêu thương và sự quan tâm, chẳng khác gì một người làm vườn cần mẫn chămsóc, vun bồi những luống hoa của mình.

Đôi khi, vì làm cha mẹ, có thể chúng ta muốn chiều chuộng con cái bằngnhiều cách khác nhau, khi đó, bạn nên lùi lại một chút để suy nghĩ cho thấu đáovề những hậu quả mà việc này sẽ đem lại. Đáng buồn thay, rất nhiều bậc cha mẹngày nay coi con cái như những vật phẩm để phô trương với người khác. Rốt cục,những đứa con như vậy sẽ lớn lên với rất nhiều vấn đề về bản ngã. Cha mẹ cótrách nhiệm rất lớn, không chỉ là lo liệu một cuộc sống vật chất để nuôi nấngcon cái, mà cha mẹ còn cần nỗ lực dành rất nhiều công sức và tâm sức để đảm bảocon cái mình khôn lớn thành người. Chăm sóc, dạy dỗ con cái thực sự không phảilà công việc của người giúp việc.

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã được đem về nuôi dưỡng trong tự viện. Khônggiống như hầu hết các bạn, vì vai trò mà tôi nắm giữ, tôi đã không có những cơhội quý báu để được hưởng sự chăm sóc, dưỡng dục của thân mẫu tôi. Thân mẫu tôicũng vô cùng bận rộn vì người luôn phải đi cùng và trợ giúp cho thân phụ tôitrong những hoạt động Phật sự, hoạt động tâm linh phát triển rộng khắp và đạtđược rất nhiều thành tựu của người. Bất cứ khi nào có cơ hội ở bên cạnh tôi,thân mẫu luôn cho tôi thấy một hình ảnh mẫu mực. Người không nói nhiều, người dạytôi qua hành động thiết thực. Tôi nhận thấy các bậc cha mẹ ngày nay rầy la,trách móc con cái quá nhiều, và con cái thường trở nên quá mệt mỏi khi nghe chamẹ mắng mỏ, để giải tỏa việc này, chúng lại đi tìm những nơi khác và chú tâmvào những việc khác. Vì vậy, thay vì la mắng, cha mẹ phải tìm cách hiểu concái và làm gương cho con. Nếu như cha mẹ luôn luôn thái quá, luôn to tiếng, vàluôn để cho xúc tình phiền não chi phối mình, con cái họ sẽ theo gương này vàtrở nên giống cha mẹ một cách tự nhiên, vô thức. Đợi đến sau này, khi những đứatrẻ đã trở thành một vấn đề đau đầu và nhức nhối, khi đó cha mẹ lại đổ lỗi chonhà trường, cho xã hội, cho người giúp việc, thậm chí cho tất cả mọi người. Bởivậy, bậc làm cha mẹ cần luôn luôn tỉnh giác, vì con cái họ sẽ luôn bắt chước nhữngthói quen của cha mẹ mình, dù cha mẹ không hề hay biết việc này.

Là con, chúng ta phải thường xuyên nhắc nhở mình về bao nhiêu ân đức màcha mẹ dành cho mình. Hẳn bạn còn nhớ ai đã ẵm bồng khi bạn khóc, khi bạn đói,vấp ngã, hay bị đau? Tình yêu của cha mẹ dành cho con cái là vô điều kiện, đôikhi, cha mẹ bày tỏ tình cảm đó đối với con cái có hơi khác lạ, tuy nhiên, hầu hếtthời gian, chúng ta luôn được lớn lên trong tình yêu thương và sự chăm sóc nângniu của cha mẹ. Lẽ dĩ nhiên, cũng có những bậc cha mẹ vô trách nhiệm hoặc lạm dụngcon cái mình. Nhưng hầu hết cha mẹ đều dành tình yêu thương, ân cần cho concái, dù tình yêu thương đó có sáng suốt hay không, điều đó không thành vấn đề,điều thực sự quan trọng là cha mẹ yêu thương chúng ta vô điều kiện, vậy nhưng hầuhết chúng ta, những đứa con, lại yêu kính cha mẹ với rất nhiều điều kiện.

Khi chúng ta già đi mỗi ngày, chúng ta phải nhớ rằng cha mẹ mình cũngngày một có tuổi, ngày thêm già yếu. Thời gian mà ta có với cha mẹ mình chỉ cóhạn, bởi vậy nên bất cứ khi nào có thời gian ở bên cạnh cha mẹ, ta hãy làm chohọ hoan hỷ, hạnh phúc, hãy khiến cho họ mỉm cười. Không có công đức nào sánh vớicông đức của việc đáp đền ân nghĩa của mẹ cha, đặc biệt là với mẹ ta. Chúng tathường cầu nguyện câu “hết thảy chúng sinh mẹ”. Điều này có nghĩa là, trong vôvàn kiếp đời quá khứ, chúng ta đã nhận vô vàn chúng sinh là mẹ mình, một vàitrong số đó, vào kiếp đời này, có thể là bạn ta, là vật nuôi của ta, là đối táckinh doanh, thậm chí có thể là kẻ thù. Khi bạn quán chiếu một cách sâu sắc, nếubạn có thể nhớ được rằng, trong đời này mẹ đã yêu thương chăm lo cho mình nhưthế nào, thì trong mỗi kiếp đời quá khứ, những chúng sinh mẹ đó cũng yêu thươngquan tâm đến bạn chừng ấy. Khi bạn có suy nghĩ và hiểu biết như vậy, bạn sẽkhông thể làm hại bất cứ ai, bạn sẽ không thể nghĩ đến việc ăn thịt bất cứchúng sinh nào, bạn sẽ không thể nghĩ đến việc lạm dụng, ngược đãi bất cứ chúngsinh nào, bởi vì tất cả mọi chúng sinh đều là “chúng sinh mẹ”.

Hôm nay là Ngày của Mẹ. Tôi biết rất nhiềuhọc trò và bạn bè của mình đang hướng tình yêu thương và lòng kính trọng tới mẹ- đấng sinh thành ra mình. Đó cũng là lý do tại sao tất cả chương trình quảngcáo tivi, tất cả những biển hiệu đều đang nhắc ta mua quà cho mẹ. Đây chỉ là mộtchiêu trong thương mại. Điều chúng ta cần làm là biến tất cả mọi ngày đều trởthành Ngày của Mẹ, và luôn nhắc nhở bản thân rằng tất cả mọi chúng sinh trong mộtkiếp nào đó đều đã là mẹ mình. Chúng ta hãy nghĩ về tình mẹ, về công ơn và ân đứccủa mẹ. Chúng ta hãy trân trọng và tri ân tình cảm và ân đức của tất cả nhữngai đã là mẹ ta trong vô lượng kiếp. Đây chính là bài thực hành tâm linh và thựchành Bồ tát đạo đối với mỗi chúng ta. Xin được gửi lời chúc nguyện nhân dịplễ này để mỗi ngày đều là Ngày của Mẹ!

Nguồn:Loving Our Parents, www.drukpa.org

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/10/2010(Xem: 18942)
Có người cho rằng chữ niệm ở trong vô niệm cũng giống như chữ niệm ở trong chánh niệm. Không phải vậy!Chữ niệm ở trong vô niệm có nghĩa là một tư tưởng, một cái tưởng, một tri giác (perception), một ý niệm (idea), một quan niệm (notion). Vô niệm tức là vượt thoát những tư tưởng, những ý niệm, những tri giác đó. Tại vì mình có những tư tưởng, những ý niệm, những tri giác đó, và đôi khi mình đồng nhất nó với sự thật tuyệt đối. Vì vậy mình phải vượt thoát ý niệm đó thì mình mới có thể tiếp xúc được với sự thật.
28/10/2010(Xem: 14225)
Córất nhiều loại cảm xúc khác nhau, và chúng đều là sựphóng chiếu của tâm. Các cảm xúc vốn không tách rời khỏitâm, nhưng vì chúng ta chưa nhận được bản chất tâm, nênchúng ta vẫn coi chúng như những thể tách rời và khác biệt.Tâm chúng ta cứ hết sân hận, ganh tị rồi lại mừng vui,phấn khích - đủ mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc.Thực sự chúng ta chưa hiểu được mình đang trải nghiệmnhững gì, ta thực sự là ai, ai đang thực sự sân giận hayvui vẻ, ai đang nản lòng hoặc tràn trề hứng khởi: điềugì đang thực sự diễn ra? Trên thực tế
28/10/2010(Xem: 14742)
Kính lễ Kim Cương Thượng Sư Tôn! Đấng Pháp Vương Drukpa tôn quý, Ngài là chủ hết thảy Đạo sư, Mang phúc lợi nhiêu ích hữu tình. Dưới gót sen cao quý quang vinh, Dốc lòng thành con nguyện quy kính! Đức Long Thọ Bồ Tát dạy rằng: “Giới luật, giống như căn bản của thế và xuất thế, là nền tảng của hết thảy trí tuệ”.
28/10/2010(Xem: 12487)
Chủ nhật vừa qua tôi hết sức vui mừng vì đã thuyết bài Pháp đầu tiên tại Singapore. Ðương nhiên khi nhìn thấy số thính chúng nhiệt tình mộ đạo như vậy và khi trông thấy giảng đường chật kín, có số người còn đứng tràn ra ngoài, tôi vô cùng phấn khởi, sau đó tôi bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân nào đưa đến một số thính chúng tham dự đông đảo nồng nhiệt như vậy.
27/10/2010(Xem: 12507)
Cuộc đời là những mâu thuẫn, ở đây tôi không nói những gì cao siêu mà nói về những kinh nghiệm sống của người Phật tử. Chúng ta sống như thế nào để cuộc đời được an lành tự tại, không bị đau khổ làm ray rứt.
27/10/2010(Xem: 16689)
Tên gọi của Đức Phật là «Thích-ca Mâu-ni» có nghĩa là «Bậc Tịch tĩnh trong họ Thích-ca», «Trí giả trầm lặng trong họ Thích-ca», chữ Phạn mauni có nghĩa là yên lặng. Phật còn có tên là «Mahamuni» : Maha là lớn, «Mahamuni» là «Bậc yên lặng Lớn lao» hay vị «Đại Thánh nhân của Yên lặng».
27/10/2010(Xem: 15067)
Tôn chỉ Phật giáo là chí hướng cao siêu của một chân lý. Chí hướng của Phật là "Tự Giác Giác Tha", có nghĩa là tự mình giác ngộ, thức tỉnh trong giấc mộng vô minh...
27/10/2010(Xem: 19871)
Tu thiền là thực hiện theo nguồn gốc của đạo Phật. Vì xưa kia, Đức Phật tọa thiền suốt bốn mươi chín ngày đêm dưới cội bồ đề mới được giác ngộ thành Phật. Chúng ta là Tăng Ni, Phật tử học giáo lý của Phật thì phải đi theo con đường mà Phật đã đi, không đi con đường nào khác, dù đường ấy người thuyết giảng nói linh thiêng mầu nhiệm, chúng ta cũng không theo. Chúng ta cần phải giảng trạch pháp thiền nào không phải của Phật dạy và pháp thiền nào của Phật dạy, để có cái nhìn chính xác, để tu và đạt được kết quả tốt đúng với giáo lý mà mình đã tôn thờ.
27/10/2010(Xem: 16039)
Vì Sao Cần Phải Niệm Phật? Vì sao lúc bình thường chúng ta cần phải niệm Phật? Lúc bình thường chúng ta thường niệm Phật là để chuẩn bị cho lúc lâm chung. Thế thì tại sao không đợi đến lúc lâm chung rồi hãy niệm Phật? Tập quán là thói quen được huân tập qua nhiều ngày, nhiều tháng. Cho nên, nếu bình thường các bạn không có tập quán niệm Phật thì đến lúc lâm chung các bạn sẽ không nhớ ra là mình cần phải niệm Phật. Do đó, lúc bình thường mình cần phải học niệm Phật, tu Pháp-môn Tịnh Độ, đến lúc lâm chung mới không hoảng hốt, luống cuống, mà trái lại, sẽ an nhiên vãng sanh Thế Giới Cực-lạc!
25/10/2010(Xem: 12212)
Chúng ta theo đạo Phật là để tìm cầu sự giác ngộ, mà muốn được giác ngộ thì phải vào đạo bằng trí tuệ, bằng cái nhìn đúng như thật, chớ không thể nhìn khác hơn được.