Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Lợi ích của thiền định và sự hy sinh

12/02/201114:15(Xem: 2093)
Lợi ích của thiền định và sự hy sinh


LỢI ÍCH CỦA THIỀN ĐỊNH VÀ SỰ HY SINH
Aung San Suu Kyi
(Hoang Phong chuyển ngữ)

aung-san-suu-kyi-04

Lời giới thiệu củangười dịch :

Dưới đây là một bài viết của bà Aung San Suu Kyi trên báoBangkok Post tháng 9, năm 1996. Bài báo sau đó được một ký giả Pháp là AlainDelaporte-Digard viết lời giới thiệu và đưa lên mạng Buddhachanel.tv vào ngày13 tháng 10, năm 2010. Bài báo tuy đến với chúng ta hơi muộn, thế nhưng chính sựmuộn màng đó biết đâu cũng là một lợi điểm giúp chúng ta đánh giá cao hơn nữaLợi ích của Thiền định và sự Hy sinh"của bà Aung San Suu Kyi, vì gần đây bà đã phục hồi được sự tự do của mình. Dướiđây là lời giới thiệu của ký giả Alain Delaporte-Digard và tiếp theo đó là phần chuyển ngữ bài viết của bà Aung San SuuKyi.

Lời giới thiệu củaAlain Delaporte-Digard :

19 tháng 6 : Lại thêm mộtnăm quản thúc cho người Phụ nữ Miến điện

aung-san-suu-kyi-03-content

Hôm nay là ngàysinh nhật của bà Aung San Suu Kyi, người đoạt giải Nobel Hòa bình, đang bị quản thúc tại gia, hoàn toàn biệt lậpvới đời sống bên ngoài và không hề được chăm sóc sức khoẻ đã từ nhiều năm nay.

Với sự tưởng nhớtrong lòng và bằng những lời nguyện cầu chúng ta chỉ biết mong sao bà hiểu đượclà chúng ta vẫn còn đây, tuy bất lực nhưng vẫn luôn đặt hết niềm tin và ngưỡngmộ bà.

Thật thế, chúng tabất lực không giúp được gì cho bà trước đám Quân phiệt

chẳng qua vì áp lựcquốc tế không tạo được một sức ép nào. Khi nào tất cả các quốc gia trên thế giớikhông đồng lòng hợp tác để phong tỏa kinh tế một cách toàn diện, thì khi đó Tậpđoàn Quân phiệt vẫn còn tiếp tục nuôi dưỡng 450 000 quân lính để duy trìchế độ độc tài.

Thật vậy, chúng taphải vững tin

vào sức mạnh chuyểnhóa của tâm linh gồm hàng nghìn tư duy tích cực có thể biến cải được thế giới này,kể cả những góc cạnh tối tăm nhất của nó. Trong từng giây phút một chúng ta hoánchuyển tư duy của mình để biến chúng thành con đường đưa đến Hòa bình và Công lý.Nước Miến điện phải trở thành dân chủ. Chúng ta cũng nên nhớ lại trong lần bầucử năm 1990, Aung San Suu Kyi và đảng Dân chủ của bà đã đạt được 82% số phiếu !Thế nhưng Tập đoàn Quân phiệt phủ nhận kết quả đó và còn hơn thế nữa đã tăng cườngthêm sự độc tài.

Thật vậy, chúng takhông khỏi khâm phục

trước quyết tâm giữvững chủ trương Bấtbạo động, Hòa bình và Từ bi của bà mặc dù bà phải nhịn nhục trước các hành độngkhiêu khích xảy ra hàng ngày từ nhiều năm nay. Thân xác bà mòn mỏi, thế nhưng tâmhồn bà rực sáng. Bà là hiện thân của một tấm gương hòa bình và nghiêm túc cho chúngta soi.

Hơn thế nữa, thưabà Ung San Suu Kyi, chúng tôi quả thật đã mang ơn bà rất nhiều,

mặc dù chúng tôi khônglàm được gì để giúp bà,

Thế nhưng bà vẫn nêucao một tấm gương tuyệt vời cho chúng tôi nhìn vào.

Dưới đây là bài viếtcủa bà.

Bài viết này quả thậtxứng đáng là những lời giáo huấn vẹn toàn.

Xin được cám ơn bà.

Alain Delaporte-Digard

viết cho trang internet www.buddachannel.tv

LỢI ÍCH CỦA THIỀN ĐỊNH VÀ SỰ HY SINH
do bà Aung San Suu Kyi viết
(Hoang Phong chuyển ngữ)

aung-san-suu-kyi-01Mùa kiết hạ đã đến.

Đây là dịp dâng y cho những người tu hành và cũnglà dịp giúp mỗi người trong chúng ta cố gắng ý thức sâu xa hơn nữa giá trị củamột người Phật tử.

Tại Miến điện, chúng tôi xem các thành viên củatăng đoàn là những vị thầy vừa giảng dạy lại vừa hướng dẫn chúng tôi trên con đườngthật dài của bát chánh đạo. Những vị thầy tốt không nhất thiết chỉ ban cho chúngta những bài thuyết giáo uyên bác, mà còn khuyên bảo chúng ta phải cư xử như thếnào trong cuộc sống thường nhật để giữ được sự hiểu biết đúng, suy nghĩ đúng,ngôn từ đúng, hành động đúng, phương tiện sinh sống đúng, cố gắng đúng, chú tâmđúng và tập trung tâm thức đúng.

© Steve McCurry/Magnum Photos

Cách nay khá lâu, trước khi bị quản thúc tạigia vào năm 1989, tôi được vị đại sư U Pandita dành cho một buổi hội kiến. Ngàilà một vị thầy ngoại hạng, một bậc sư phụ đúng với truyền thống ngàn xưa. Vị thầy thánh thiện U Pandita đã giảithích cho tôi thế nào là chánh ngữ. Ngôn từ không những chỉ dùng để nói lên sựthật mà còn phải mang lại sự hài hòa giữa con người, sự thân thiện, niềm an vuivà cả sự lợi ích nữa. Chúng ta phải noi gương Đức Phật để nói lên những lời chânthật và thiết thực, dù cho những lời nói ấy đôi khi không được êm tai đối vớingười nghe.

Vị thầy thánh thiện U Pandita còn khuyên tôi nêntrau dồi sự tỉnh thức.

aung-san-suu-kyi-05Trong số năm khả năng tinh thần (lòng tin, sự hăngsay, sức tập trung, trí tuệ và sự tỉnh thức) chỉ có sự tỉnh thức là không baogiờ trở thành quá dư thừa . Một lòng tin quá đáng thiếu sự hỗ trợ của trí tuệ sẽbiến thành một thứ đức tin mù quáng, một trí tuệ đơn thuần thiếu sự hỗ trợ của lònghăng say sẽ tạo ra đủ mọi thứ mưu mẹo khiến mọi người lánh xa. Sự nhiệt tình quáđáng kèm theo sự tập trung tâm thức non kém sẽ mang lại sự đờ đẫn. Thế nhưngđối với sự tỉnh thức thì chẳng bao giờ xảy ra tình trạng quá đáng, mà lúc nào cũngvẫn còn thiếu. Khái niệm Phật giáo về sự tỉnh thức mà vị thầy thánh thiện UPandita ra sức chỉ dạy cho tôi đã chứng minh một cách hùng hồn tính cách đíchthực và giá trị của nó xuyên qua những năm tháng dài bị quản thúc. Noi gương cácbạn đồng hành Phật tử của tôi trước đây, tôi quyết định dành trọn thời gian bịquản thúc để thiền định. Tuy nhiên đấy không phải là một quyết tâm dễ mang ra thựchiện. Vì không có thầy bên cạnh chỉ dạy nên bước đầu tập tành của tôi mang đầythất vọng. Có những ngày tôi không thể nào thực hiện được một tâm thức kỷ cươngđúng với sự đòi hỏi của phép thiền định. Sự bực dọc phát sinh khiến lắm lúc tôicảm thấy thiền định có vẻ mang lại nhiều tệ hại hơn là lợi ích. Nếu không nhớ lạilời khuyên trước đây của một vị đại sư lừng danh cho biết việc thiền định chínhlà cách tu tập mang lại lợi ích cho chính mình, thì có lẽ tôi cũng đã bỏ dở dang.

Các lời giáo huấn của tăng đoàn đã hỗ trợ tôi rấtnhiều trong các sinh hoạt chính trị. Trong suốt cuộc hành trình vận động tranhcử đầu tiên của tôi trên khắp lãnh thổ Miến điện, tôi đã đón nhận được vô số lờikhuyên vô giá của các vị tu hành khắp nơi. Tại tỉnh Prome một vị thầy thánh thiệnkhuyên tôi lúc nào cũng nên hình dung trong tâm hình ảnh của nhà sư ẩn dậtSumeda, một người đã hy sinh dạng giác ngộ mà mình đã đạt được để đổi lấy vô sốkiếp nhọc nhằn với ước vọng cứu độ chúng sinh khỏi khổ đau. Vị thầy thánh thiệncủa tỉnh Prome trên đây đã khuyên tôi : « Phải vượt lên những khó khăn của chínhmình để mang lại an lành và công lý dù cho phải trải qua một thời gian thật dài».

Vị trụ trì một ngôi chùa ở tỉnh Pakokhu lập lạivới tôi những lời khuyên mà ngài đã từng dặn dò cha tôi cách nay hơn 40 năm :

« Con chớ khiếp sợ khi người ta tìm cách dọa nạtcon,
Thế nhưng con cũng không nên hoàn toàn không sợhãi.
Con không nên say sưa mỗi khi người ta tán tụngcon,
Thế nhưng con cũng không nên hoàn toàn khôngsay sưa ».

Nói một cách khác, nếu muốn giữ được lòng can đảmvà sự khiêm tốn thì cũng không nên loại bỏ sự thận trọng và cả sự kính trọng chínhmình một cách đúng mực.

Khi đến tỉnh Natmauk quê của cha tôi thời thơấu , tôi đến viếng ngôi chùa cha tôi đến học ngày còn bé. Vị trụ trì ngôi chùagiảng cho tôi nghe về bốn nguyên nhân đưa đến sự băng hoại và suy đồi, bốn nguyênnhân ấy như sau :

- bất lực không đủ khả năng tái tạo lại những gìđã mất ;

- phó mặc không hàn gắn những gì bị hư hại ;

- không quan tâm đến tầm quan trọng của sự chừngmực ;

- đưa lên hàng lãnh đạo những người thiếu đạo đứcvà khả năng hiểu biết kém cỏi.

Vị trụ trì còn giải thích thêm cho tôi chính đấylà những lời khuyên đúng theo quan điểm Phật giáo hướng vào mục đích kiến tạo mộtxã hội công bằng và phồn vinh trong thời đại tân tiến ngày nay.

Đấy là những lời tràn đầy trí tuệ mà một vị thầythánh thiện đã 91 tuổi ở tỉnh Sagaing đã khuyên bảo tôi khi tôi đi ngang vùngmiền trung Miếnđiện. Ngài phác họa ra những khó khăn có thể xảy ra cho tôi khi tôi muốn thựchiện thể chế dân chủ cho quê hương Miến điện, ngài nói với tôi như sau :

« Con sẽbị người ta tấn công và phỉ báng chỉ vì hoài bão của con muốn thực hiện một nềnchính trị lương thiện. Thế nhưng con phải bảo vệ hoài bão ấy. Con phải thực hiệnnó trong khổ đau, và sau này con sẽ gặt hái được phúc hạnh ».

Hoang phongchuyển ngữ
09.02.11
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/09/201014:22(Xem: 3334)
Pháp môn Lạy Phật không phải chỉ có các Phật tử thuộc truyền thống Tịnh Độ thực hành, nhưng phương pháp này cũng được các truyền thống khác tu tập.
25/09/201010:26(Xem: 3291)
Đây là một danh từ rất phổ thông trong chốn thiền môn. Pháp khí là những đồ dùng trong chùa nhưng đúng với Phật Pháp như chuông mõ, khánh, tang đẩu, linh, chung cổ...
25/09/201004:49(Xem: 8619)
Thứ nhất, nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bịnh khổ, vì không bịnh khổ thì dục vọng dễ sinh. Thứ hai, ở đời đừng cầu không hoạn nạn, vì không hoạn nạn thì kiêu sa nổi dậy.
24/09/201015:34(Xem: 2277)
Tronghệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất là cảm động. Cũngnhư có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâudày đối với song thân một cách thiết thực nhất. Có nghĩa là đức Phật đãchỉ bày cách báo ân chơn chánh, hợp đạo lý, có lợi ích trong hiện đời và mai sau...
24/09/201009:17(Xem: 2434)
Nghèo khó và thịnh vượng là hai điều kiện khác nhau trong số những sự thực của cuộc sống. Bạn, tôi và những người còn lại trong thế giới này rơi vào một trong hai điều kiện ấy. Chúng ta có thể giàu hay nghèo về phương diện của cải vật chất hay phương diện tâm linh. Rõ ràng hai cụm từ này, “nghèo khó” và “thịnh vượng”, có những ngữ nghĩa khác nhau. Trước khi bàn đến những quan điểm của Phật giáo về sự nghèo khó và thịnh vượng, chúng ta cần biết chính xác về ý nghĩa của hai thuật ngữ này.
24/09/201003:57(Xem: 1529)
Người tham muốn ngủ nghỉ nhiều, thì quá nửa đời mình lẩn quẩn trên chiếc giường, bộ ván; ăn xong lại nghỉ chuyện đi nằm chẳng muốn làm gì hết, khi ngủ xong lại muốn ngủ nữa giống như các loài heo vậy đó, mất cả tự chủ và thể diện của mình. Con người vì không biết rõ thực tướng của vạn vật nên si mê chấp thân tâm làm ngã rồi dẫn đến chiếm hữu, lười biếng, ăn không ngồi rồi. Loài heo vì tham ăn ngon, ngủ kỹ nên mới bị đọa lạc như thế, tối ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi ăn, chẳng biết làm gì.
23/09/201005:54(Xem: 4866)
Nghi lễ sẽ tạo thành không khí lễ nghĩa, làm cho con người có tập quán đạo đức hướng về điều tốt điều phải một cách tự nhiên. Ở chỗ có mồ mả thì có cái không khí bi ai...
22/09/201015:30(Xem: 5603)
Nói đến Phật giáo, người ta nghĩ ngay đến đạo Từ bi cứu khổ.Mà hình ảnh cứu khổ tiêu biểu tuyệt vời nhất thiết tưởng không ai khác hơn làđức Bồ tát Quan Thế Âm, hay Mẹ hiền Quan Âm. Vì vị Bồ tát này có đầy đủ phẩmchất của một người mẹ trong tất cả những người mẹ. Hình như trong mọi trái timcủa những người con Phật thuần thành nhất là giới Phật tử bình dân không ai làkhông không có hình ảnh đáng tôn kính của vị Bồ tát giàu lòng bi mẫn này...
22/09/201015:22(Xem: 3748)
Cuộchành trình miên viễn của kiếp sống trầm luân sáu nẻo luân hồi đã thôithúc rất nhiều người đi tìm những phương pháp để thoát ly khổ não. Hạnh phúc và khổ đau là hai thực trạng của cuộc sống mà con người luôn đề cập tới. Nhưng để biết được hạnh phúc là gì thì con người phải trực nhận ra được bản chất của khổ đau như thế nào rồi mới bàn tới phương pháp giải quyết khổ đau... Sau khi nhận lời thỉnh cầu của Phạm thiên, đức Phật dùng tri kiến thanh tịnh quan sát khắp cả thế giới. Bằng tuệ nhãn, Ngài thấy chúng sanh có nhiều căn tánh bất đồng...
22/09/201009:59(Xem: 4150)
Ngàynay,lễ Tự tứ không còn đơn thuần mang dấu ấn lớn dành cho chư Tăngtrong giới thiền môn sau ba tháng An cư kiết hạ hàng năm, mà nó đã thựcsự tác động mạnh vào đời sống đạo đức xã hội trong việc xây dựng nếpsống an lạc, hạnh phúc cho con người. Bởi vì, suy cho cùng thì giá trịcủa lễ Tự tứ là sự thể hiện việc quyết định nỗ lực hoàn thiện nhâncách, thăng chứng tâm linh và khai mở trí tuệ đối với mỗi cá nhân conngười trong cuộc sống vốn biến động không ngừng... Nguyên tắc của Tự tứ là phải thanh tịnh hòa hợp, do đó mọi hành giả trong buổi lễ này đều khởi lòng tự tín với chính mình và các vị đồng phạm hạnh khác.