Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội

19/07/201009:54(Xem: 11560)
Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội

Sakya_Muni_8
Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử

luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội *

Đất nước ta có một lịch sử bốn ngàn năm văn hiến, Phật giáo Viẹt Nam có bề dày lịch sử hơn hai ngàn năm hoằng pháp độ sanh. Kể từ ngày du nhập đến nay, với tinh thần khế lý, khế cơ, khế thời, Đạo Phật đã thực sự hoà nhập cùng với đà phát triển của đất nước và dân tộc. Trải qua bao cuộc biến thiên, Phật Giáo Việt Nam cũng thăng trầm theo những thời kỳ thịnh suy của dân tộc, nhưng không vì thế mà việc hướng dẫn các giới Phật tử tại gia bị lãng quên.

Phát xuất từ trong lòng một dân tộc trí dũng có thừa, từ bi không thiếu, lại được huấn luyện trong ánh sáng chân lý cao thâm của Đức Phật, Phật Giáo Việt Nam luôn luôn biết thực hiện tinh thần tuỳ duyên bất biến để hoàn thành mọi nhiệm vụ thiêng liêng với Đạo với Đời.

Do đó, từ  thập niên 20 đến 40 Phật Giáo Việt Nam đã phát động phong trào chấn hưng Phật giáo khắp cả nước, thành lập Hội Phật Học tại 3 miền. Nam Kỳ có Hội Nam Kỳ Nghiên Cứu Phật Học ra đời năm 1931, Trung Kỳ có Hội An Nam Phật Học thành lập năm 1932, Hội Phật Giáo Bắc Kỳ thành lập năm 1934 với dnah hiệu Bắc Kỳ Phật Giáo Hội. Trong tổ chức Hội An Nam Phật Học già trẻ cao thấp, khổ sướng nghèo giàu tất cả đềuhoà hợp với nhau như nước với sữa, tấu lên khúc ca “Hộ Pháp”, nêu cao lá cờ truyền đạo, giữ vững thành trì giáo lý của Đức Như Lai. Từ đó, sau một thời gian các đơn vị Khuôn Hội và tổ chức Gia Đình Phật Tử đã được thành lập. tất cả những hoạt động của các hội đưa đến thành công trong Đại Hội thành lập Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam tại tổ đình Từ Đàm vào năm 1951.

Đạo Phật có món ăn dành riêng cho người lớn tuổi và có bình sữa ngọt dành cho trẻ thơ, cho nên nói đến vị trí và vai trò của Cư sỹ Phật tử cũng như Gia Đình Phật tử, như chúng ta đều biết là đã được Hiến Chương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam định hình trong ngôi nhà Phật Giáo Việt Nam hôm nay là xác lập một thành phần kế thừa vốn có sẵn của truyền thống “Tứ Chúng Đồng Tu” trong Đạo Phật và cũng để tăng cường sự đoàn kết trong cơ cấu tổ chức của Giáo Hội đối với một thực thể nhân sự đông đảo nhất mà suốt dòng lịch sử Phật Giáo Việt Nam không ngừng gắn bó với Đạo Pháp và Dân Tộc. Trải qua bao cuộc thăng trầm, Cư Sỹ Phật Tử và Gia Đình Phật Tử luôn luôn là thành viên trung kiên của Giáo Hội. Đến năm 1981, thống nhất Phật giáo, Cư Sỹ Phật Tử đã tích cực tham gia vào các ban ngành của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam từ Trung Ương đến các cấp tỉnh, thành, huyện, thị, Niệm Phật Đường. Tiếp bước các thế hệ tiền bối, hàng Cư sỹ Phật tử tại các Niệm Phật Đường, Đạo Tràng, Đoàn, Chúng và các tổ chức Gia Đình Phật Tử hiện nay là đội ngũ kế thừa xứng đáng trong sự nghiệp phát triển của Giáo Hội.

Thiết nghĩ, nguồn kế cận hộ trì Phật Pháp tương lai đó là Gia Đình Phật Tử, điều ấy được  đặt ra cho chúng ta những yêu cầu cần phải quan tâm hơn nữa. Đức Phật đã dạỵ có bốn điều không nên xem thường: Một đốm lửa nhỏ, một con rắn nhỏ, một hoàng tử nhỏ, và một tu sĩ trẻ. Điều đó cho thấy Đức Phật rất coi trọng thế hệ trẻ. Ngài có tầm nhìn xa trông rộng của một nhà Đại Giáo Dục, nhận thấy tuổi trẻ hiện tại nhưng sau nầy sẽ là sức mạnh của tương lai.

Đốm lửa nhỏ cháy thành biển lửa

Con rắn con lớn hoá độc xà

Hoàng tử  trẻ thành quân vương đại đế

Tuổi trẻ  bây giờ đạt đạo không xa

Giới Cư  sĩ Phật tử và Gia Đình Phật Tử ngày nay sống trong hoàn cảnh có nhiều thuận duyên như  đất nước thống nhất thanh bình, đời sống vật chất được nâng cao, thời đại thông tin phát triển, vì thế Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và các cấp lãnh đạo từ Trung Ương đến địa phương luôn luôn quan tâm đến con người, đến mọi lứa tuổi. Tuy nhiên cũng gặp không ít chướng duyên của xã hội hiện đại hội nhập trên toàn cầu, những mặt trái của nền kinh tế thị trường luôn đè nặng lên nhiều người và những điều đó đang tạo cho con người mọi lứa tuổi những điều băn khoăn trong cuộc sống. Đạo Phật với giá trị cao đẹp sẽ góp phần tích cực cho sự tiến bộ và đời sống an bình của cộng đồng xã hội.

Chúng ta hiểu rằng, mọi tổ chức đều do con người dựng nên và số phận của nó tùy thuộc vào con người. Con người có tốt thì tổ chức đó mới tốt và tất nhiên một khi tổ chức tốt rồi thì  nhờ đó con người cũng được tốt theo. Phật giáo hiểu rất rõ mối liên hệ mật thiết và tác động hỗ tương giữa con người và tổ chức xã hội.

Những suy nghĩ trên đây sẽ là động lực để tất cả chúng ta dành nhiều tâm huyết hơn quan tâm  đến mọi sinh hoạt của các giới cư sĩ Phật tử và Gia đình Phật tử để thật sự dành những gì tốt đẹp nhất cho những người Phật tử tại gia đang mang một chức năng quần chúng, lãnh trách nhiệm hộ trì Tam Bảo, một hậu thuẩn lớn lao kiên cố cho giới xuất gia và đang gánh vác trọng trách xây dựng ngôi nhà Giáo hội mà chư tôn Giáo phẩm lãnh đạo đã giao phó.

Giờ  đây, giữa lúc Tăng Ni và Phật tử Việt Nam đang hướng lòng chuẩn bị chào mừng kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trước sự  chứng minh của Chư Tôn Giáo Phẩm, sự hiện diện của Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni, của chư vị khách quý đại diện lãnh đạo các cấp, sự tham dự đông đủ của quý vị Nhân sĩ trí thức, và toàn thể đại biểu, tôi xin long trọng cung tuyên khai mạc Hội Thảo Hướng Dẫn Phật Tử Tỉnh Thừa Thiên Huế.

HT.T.K.C

* Trích diễn văn khai mạc Hội thảo Hướng dẫn Phật tử tỉnh Thừa Thiên Huế

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/11/2014(Xem: 11983)
Nhìn là cái gì quen thuộc với chúng ta , mà cũng là rất xa lạ. Cái gần nhất có khi lại là cái xa lạ nhất. Có lúc nó hiện ra như dòng thác lũ phiền não nhận chìm con người. Có lúc khơi dậy những nét đẹp của cuộc sống, sự thật và hạnh phúc. Nó trở nên bí mật. Nó gây kinh ngạc, và chính nó là sự kinh ngạc.
25/11/2014(Xem: 28258)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh chia sẻ: "Trong thư pháp của tôi, có mực, trà, hít thở, chánh niệm và tập trung. Viết thư pháp là một môn thiền định..."
23/11/2014(Xem: 13114)
Thuở trời đất nổi cơn gió bụi. Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên. ( Chinh Phụ Ngâm Khúc) Trong cuộc sống có những ân tình, nhưng vì hoàn cảnh, hay vì lý do nào đó không trả được, tôi ghi mãi trong lòng, ấp ủ sâu thẳm tận trái tim như báu vật để rồi một lúc nào đó chợt nhớ lại, trân trọng với lòng tri ân vô bờ bến.
22/11/2014(Xem: 45590)
Có người khách mang đến cho tôi một gói quà. Bên trong là hai quyển sách: Đất nước Cực lạc, Ánh sáng và bóng tối. Tác giả: Liên Hoa Bảo Tịnh. Khoảng thời gian sau này, tôi có rất ít điều kiện để đọc thêm được những sách mới, nên không ngạc nhiên nhiều lắm với tác giả lạ. Dẫu sao, trong tình cảnh ấy mà được đọc những sách lạ, nhất là được gởi từ phương trời xa lạ, thì cũng thật là thú vị. Rồi càng đọc càng thú vị. Một phần vì có những kiến giải bất ngờ của tác giả, về những điểm giáo lý mà mình rất quen thuộc. Quen thuộc từ khi còn là một tiểu sa-di. Nhưng phần khác, thú vị hơn, khi biết rằng Liên Hoa Bảo Tịnh cũng là Đức Hạnh – đó là chú XUÂN KÝ, một thời ở Già-lam cùng với chú Sỹ.
20/11/2014(Xem: 9375)
Cái ngày ấy con lang thang vô định. Trải qua “ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” bao nhiêu thăng trầm của kiếp sống nhân sinh, bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu dong ruổi kiếm tìm, bao nhiêu trượt ngã, thất bại, thất vọng não nề, bao nhiêu chán nản buồn thương uất hận với kiếp sống, con quyết định dừng cuộc phiêu lưu, vào Thiền môn “tìm lãng quên trong tiếng Kệ câu Kinh”. Bộ dạng của con hôm đó thật thiểu não, bơ phờ, thất thểu. Cửa Thiền vẫn rộng mở, lòng Từ Bi của Thầy bao dung tất cả, âu đó là cái duyên và con được nhận vào hàng ngũ xuất gia, nếu không thì chẳng biết đời con sẽ trôi giạt về đâu.
20/11/2014(Xem: 9987)
Đề tài chúng tôi nói chuyện hôm nay là: “Tìm lại mình, biết được mình là trên hết.” Đề tài này, mới nghe qua quí vị thấy quá đơn giản, nhưng thật là thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta.
19/11/2014(Xem: 12727)
Bần cùng và giàu có là 2 danh từ nói về hai thân phận khác nhau. Phần lớn trong nhận thức của con người đều cho rằng: người nghèo cùng thì không có cái giàu có hiện hữu, và ngược lại, giàu có thì không có cái nghèo khổ hiện hữu. Kỳ thật không phải như vậy. Trên thế gian, sự nghèo giàu thật khó phân biệt. Người giàu vẫn có chỗ nghèo thiếu, và người nghèo khó vẫn có cái phú quý tàng ẩn.
18/11/2014(Xem: 16893)
Bây giờ, các con đã 16 và 19 tuổi rồi, bắt đầu hoạch định cho cuộc sống của chính mình. Thời gian qua là chuỗi ngày dường như vô tận, chúng ta chỉ mải mê ngồi đó và tán gẫu suốt ngày. Cha tiếc thời gian chúng ta hoang phí rong ruỗi ngoài bãi biển và những chuyến đi chơi dài ngày trong lần đi cắm trại ở Westfalia của gia đình mình trong khi các con chỉ ngoan ngoãn làm theo những gì cha bảo.
17/11/2014(Xem: 13982)
Vẫn biết thơ văn ca tụng thành phố cố đô này nhiều vô số kể, đã khiến con tim của một người Hà Nội mất gốc như tôi phải thổn thức, phải cố tình tìm một lần ra thăm Huế để trải nghiệm bằng chính cảm xúc của mình mới thôi. Nhưng biết bao giờ duyên lành mới đến khi tôi bị dị ứng khi nhắc đến hai chữ Việt Nam, quê hương gì mà toàn là ngộ độc từ thực phẩm cho đến tâm hồn,
17/11/2014(Xem: 24864)
Trên chuyến bay từ Paris đến Reykjavik, thủ đô Iceland, tôi không khỏi mỉm cười khi thấy trên màn hình giới thiệu du lịch có những từ “mindfulness” (chánh niệm), “meditation” (thiền), “here and now” (bây giờ và ở đây). Hôm trước cũng nghe một thiền sinh ở Làng Mai (LM) chia sẻ rằng cô thích thú khi nghe một nữ tiếp viên hàng không nói với khách: “Please have mindfulness to bring your luggage down…” (xin chánh niệm khi đưa hành lý xuống…). Thiền tập đã đi vào đời sống người châu Âu đến vậy, có phần ảnh hưởng khá lớn của LM.