Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Mùa Lửa Từ Bi

12/05/201703:43(Xem: 1861)
Mùa Lửa Từ Bi



botatquangduc-3a

MÙA LỬA TỪ BI



Phật Đản vừa qua lại đến ngày kỷ niệm Bồ Tát Thích Quảng Đức, một Thánh Tăng dùng thân mình làm ngọn đuốc thức tỉnh lương tri nhân loại, đánh thức nhà cầm quyền lúc bấy giờ chìm sâu trong vô minh thế lực. Đành rằng, nhà Ngô không hoàn toàn có tội tạo nên cuộc suy vong một thể chế, bởi phía sau, còn nhiều âm mưu, nhiều áp lực tác động từ gia đình đến chính trị bên ngoài.

Không ai muốn một đất nước suy vong, không ai muốn có một cuộc hành quân "nước lũ" đêm 20/8/1963 làm đau lòng một dân tộc, để rồi, liên tục xã hội chìm sâu vào cơn loạn lạc. Qua hơn nửa thế kỷ, nhìn lại bằng tâm cảm con Phật,  chẳng qua là nghiệp lực của một dân tộc, từ nhà cầm quyền cho đến tôn giáo nạn nhân đều đáng thương, đáng thông cảm.Việt Nam luôn là con cờ trên bàn cờ Quốc tế.

Bao lần thỏa hiệp giữa Ủy Ban Liên phái bảo vệ Phật giáo và chính quyền đương thời, nhưng rồi, có lẽ Tổng thống Ngô Đình Diệm vì một áp lực nào đó, vì một cạm bẩy nào đó, đan tâm mạnh tay đối với Phật giáo, để rồi mọi người đều đau đớn, một chế độ đau đớn vì sụp đỗ, một xã hội đau đớn vì lòng người mất niềm tin với giới lãnh đạo, một Phật gáo đau đớn đã phải hy sinh bao mạng sống không những trong lúc đấu tranh sống còn, mà còn đau thương cho nhiều anh em Phật tử miền Trung bị bạo hành đến chết, bị bỏ vào bao bố thả sông, bị mất tích một cách mờ ám...

Những lúc mà nhà cầm quyền đương thời cứ nghĩ có quyền là có tất cả, không chịu lắng nghe trái tim của nhân dân, tin máu đổ  từ Huế vào đến Sài Gòn làm rỉ máu con tim của những nhà đấu tranh cho dân chủ, của nhũng sinh viên tri thức trong và ngoài nước, để rồi, từ Nhật Bản, bài thơ "Tin Loạn Quê Hương" của Huyền Linh Tử ra đời, làm nức lòng phong trào đấu tranh lúc bấy giờ, đa phần anh chị em sinh viên, các nhà trí thức đương thời, đã  chọn Caraven làm cứ điểm cho báo chí tụ họp quanh nhóm sinh viên do Huyền Linh tử cầm đầu, để rồi...mọi sự kết thúc trong đau thương.

Phật giáo không hả lòng trước sự tan thương của một chế độ Ngô quyền, quần chúng không hả dạ khi xã hội đầy thương tích. Vết thương chưa kịp lành mặt, liên tiếp các cuộc xuống đường ngoài ý muốn để hào khí 1963 thành một ảnh nhòa trong giáo sử.

Hơn nửa thế kỷ, nhìn lại, không ai là có tội, tội chăng là do nghiệp vận của một dân tộc đến nay vẫn chưa thấy con đường sáng như các quốc gia trong khu vực.Kỷ niệm ngày Bồ Tát Quảng Đức tự thiêu không có nghĩa là một kỷ niệm hãnh diện làm nên trang sử, chỉ là một kỷ niệm để hy vọng hậu thế đừng bao giờ có thêm những ngọn đuốc sống đau thương để đòi quyền sống, quyền bình đẵng giữa con người với con người.Hy vọng không còn một dân tộc mang nặng hận thù, vì tình người vẫn là chất liệu của dân tộc Việt.Tất cả là anh em và nhìn nhau bằng tình anh em trong bào thai trăm trứng. Trong cơn đau tột cùng với bạo quyền, giòng thơ rỉ máu của Vũ Hoàng Chương ra đời, cũng như bài "Tin Loạn Quê Hương" của nhà thơ Huyền Linh Tử, một chứng nhân lịch sử của thế kỷ XX, một nhân vật lãnh đạo sinh viên lúc bấy giờ đã viết lên những con chữ, những giòng thơ bằng con tim, đổi lại, đôi chân bị liệt do tra khảo trong nhà tù, và giờ đây, vẫn là kẻ sống âm thầm bên lề xã hội với các học sinh nghèo giữa lòng Thành phố. Một căn phòng trọ u ám như cố che đậy một kiếp sống đen đúa qua nhiều thời kỳ. Anh vẫn an lạc trong kiếp nghèo và vẫn tiếp tục đóng góp cho xã hội những con chữ giáo dục đạo đức cho trẻ em thất học. Nhân vật thời ấy, vẫn còn sống đến hôm nay,xin trang trọng giới thiệu bài "Tin Loạn Quê hương" của Huyền Linh Tử và  bài Lửa Từ Bi của Vũ Hoàng Chương nhân kỷ niệm ngày Bồ Tát tự thiêu:

Tokyo qua giòng tin tê tái                                          Vì những lời láo toét

Quê hương tôi cửa từ bi nhuộm máu                          Lòng họ uất hận

Bầy con yêu say đạo cả cúi đầu                                  Vì những tấn tuồng vu khống

Trước bạo tàn ôi có một không hai.                            Quê hương ơi

 Quê hương tôi đau thương kêu gọi                             Tôi biết lắm quê hương ơi!

 Những đoàn người không khí giới vùng lên              Đêm tối ấy trong lòng tôi ghi mãi

 Tay chấp tay cả toàn thế giới                            Viết thành thơ "những nỗi sầu thống thiết"

 Tiếng Nam mô cứu khổ vang rền                      Gửi quê hương dòng hận cảm u buồn

Như cầu nguyện                                              Quê hương ơi,đừng khóc quê hương nhé!

Cho những con người khéo bôi mặt                   Chính là thế, trời hôm nay lại sáng

Tiếng chuông rơi nức nở như tha thiết               Đấu tranh đi

Nhưng tiềm tàng một tiếng vọng bất khuất          Dù không khí giới trong tay

Vùng lên mãi một sức mạnh tuyệt thế                    Đấu tranh đi!

Họ tranh đấu bằng âm thầm lặng lẽ.                         Dù mỏi mòn kiệt lực

Người không ăn, kẻ không uống                               Đấu tranh đi

Những đoàn người chấp tay cúi đầu.                         Dù một mạng sống còn

 Tấp nập kéo nhau đi                                                 Cứ thế mãi!

Tiến về những đại lộ                                                  Bất bạo động quê hương nhé

 Những công trường Thủ đô                                      Còn gì hơn!

Và trước quốc hội                                                      Cao cả lắm quê hương ơi!

 Tokyo, Tokyo tôi biết rồi!                                         Hơn cả súng đạn cầm quyền

 Tôi biết họ tranh đấu bằng tinh thần                         Hơn cả bạo tàn độc ác

  "Bất bạo động"                                                         Họ bắn không van lơn!

 Nhưng đầy cả chí khí bất khuất                                 Họ chém không cúi lạy!

 Cha mẹ anh em đạo hữu họ chết                                Họ chém không cúi lạy!

 Nước mắt rớm nhưng máu lòng không rĩ         Họ bắt cứ im lìm kéo nhau vào ngục tối

 Nhưng lòng họ rớm máu                                           Vẫn cứ thế!

 Vì tủi nhục                                                                  Bất bạo động quê hương nhé

Lòng họ rớm máu                                                      Quê hương ơi!

Vì đoàn thể họ bị dày xéo                                           Tuy quê hương không nói

Lòng họ rớm máu                                                        Nhưng Tổ quốc thấu rõ

Vì tín ngưỡng bị áp bức                                               Và lịch sử đã ghi lên

Lòng họ rớm máu                                                         Ghi lên hai chữ "bạo tàn"

 

                                                  Tokyo, ngày 8 tháng 6 năm 1963

                                               Sinh viên khoa học HUYỀN LINH TỬ                                                                

                                                  LỬA TỪ BI - VŨ HOÀNG CHƯƠNG    
                   

Lua Tu Bi-Vu Hoang Chuong-01
Lua Tu Bi-Vu Hoang Chuong-02

                                                    MINH MẪN

                                                 13/5/2015 -PL 2561

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/201316:58(Xem: 3774)
Tôi pháp danh Thích Quảng Đức, Hòa thượng trụ trì Chùa Quán Âm Phú Nhuận ( Gia Định). Nhận thấy Phật giáo nước nhà đương lúc ngửa nghiêng, tôi là một tu sĩ mệnh danh là trưởng tử của Như Lai không lẽ cứ ngồi điềm nhiên tọa thị để cho Phật Pháp tiêu vong, nên tôi vui lòng phát nguyện thiêu thân giả tạm này cúng dường chư Phật để hồi hướng công đức bảo tồn Phật giáo.
10/04/201316:57(Xem: 1875)
Tháng sáu, trong lòng Phật tử Việt Nam không mấy ai không hồi tưởng lại biến cố bi tráng bốn mươi sáu năm trước, từng gây chấn động và bàng hoàng lương tâm nhân loại toàn cầu. Biến cố đó là ngọn lửa bùng lên trên thân xác một vị thầy tu đã vị pháp thiêu thân, hy hiến thân mình để đòi hỏi những quyền tự do căn bản của con người, trong đó, có quyền tự do tôn giáo.
01/05/201317:12(Xem: 6107)
Lửa, lửa cháy ngất tòa sen, Tám chín phương nhục thể trần tâm hiện thành thơ, quỳ cả xuống... Vũ Hoàng Chương
19/09/201002:13(Xem: 1923)
Thế là nửa thế kỷ đã trôi qua, kể từ ngày bồ tát Quảng Đức vị pháp thiêu thân. Ý nghĩa của hành động ấy đã được thế giới bàn cải rất nhiều và vị trí lịch sử của bồ tát Quảng Đức trong lòng dân tộc đã được khẳng định từ lâu. Tuy nhiên ngoài bản tiểu sử ngắn ngủi do Uỷ Ban Liên Phái bảo vệ Phật giáo đưa ra sau sự kiện tự thiêu ngày 11 tháng 6 năm 1963, tức ngày 20 tháng tư nhuận năm Quí Mão, mà sau này đã trở thành tư liệu chính thức phổ biến rộng rãi trong các sách báo cho tới tận hôm nay, cuộc đời của bồ tát Quảng Đức trước thời điểm tự thiêu đó vẫn chưa được nghiên cứu rõ ràng.
19/09/201002:09(Xem: 2232)
Người xưa nói: “Vật cùng tắc biến, biến tắc thông”. Điều dó khẳng định một chân lý: Muôn vật trong vũ trụ luôn luôn vận động theo một chiều hướng đào thải cái ác và thăng hoa cái thiện. Nhớ lại cách đây 42 năm. tại miền Nam nước ta có một biến cố lịch sử đáng chú ý. Đó là vào năm 1963, Chính phủ Ngô Đình Diệm đã đang tâm vi phạm nhân quyền, chà đạp tự do, đàn áp tôn giáo, ngang nhiên ra lệnh triệt hạ cờ Phật giáo ngay trong dịp đại lễ Phật đản Phật lịch 2507.
10/04/201316:55(Xem: 2562)
Năm mươi năm trước tôi còn quá nhỏ Hiểu gì đâu chuyện thế sự quanh co Rồi năm mươi năm sóng gió trường đời Chuyện quá khứ quên đi không nghĩ tới
24/05/201309:33(Xem: 3159)
Năm nay, 2013 là đúng 50 năm pháp nạn 1963 của Phật Giáo Việt Nam. Chi tiết mà nói có 3 sự kiện đáng ghi nhớ: chiều tối ngày 8 tháng 5 năm 1963 trong cuộc biểu tình của đồng bào Phật tử trước đài phát thanh Huế đòi đài này phát thanh lại các bài thuyết pháp nhân ngày Lễ Phật Đản Phật Lịch 2507 đã có 8 em Phật tử bị xe tăng và súng đạn của chế độ TT Ngô Đình Diệm giết chết;
02/11/201806:56(Xem: 2477)
Ngọn lửa từ bi rực ngút ngàn Xoá mờ chế độ kết sử trang Sức mạnh tâm linh bừng chiếu sáng Nét đẹp muôn đời nét hiển quang. Ánh đạo thường hằng luôn toả sáng Lấp che tham độc dứt bạo tàn Trái tim bất diệt ngàn năm mãi Nét đẹp muôn đời chẳng biến tan.
10/04/201316:54(Xem: 2922)
Đối với nhiều người Mỹ, hình ảnh gây ấn tượng sâu sắc về việc tự thiêu của Bồ tát Thích Quảng Đức năm 1963 như là một ký ức lâu dài nhất về cuộc chiến tranh Việt Nam. Tháng 6 năm đó, sự phản đối của Phật tử chống lại Ngô Đình Diệm giúp họ có thêm động lực thúc đẩy, người tu sĩ già ngồi ở tư thế hoa sen tự thiêu trên đường phố náo nhiệt ở Sài Gòn.