Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tâm Hồn Ta Rỗng Rang (bài của Ni Trưởng Giới Chấu kính dâng Ôn Thắng Hoan)

21/12/202007:15(Xem: 982)
Tâm Hồn Ta Rỗng Rang (bài của Ni Trưởng Giới Chấu kính dâng Ôn Thắng Hoan)

TÂM HỒN TA RỖNG RANG

CÙNG CÔ NÀNG ĐI KHẮP PHỐ PHÀNG

 

            Kính bạch Trưởng Lão Hòa Thượng thượng Thắng hạ Hoan, Chánh Văn Phòng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ:
 
            Con là học trò lâu năm của Hòa Thượng tại Trụ Sở Ni Bộ Từ Nghiêm từ năm 1972 đến 1975, Hòa Thượng dạy Lịch Sử Phật Giáo Việt Nam cho lớp Trung Đẳng chúng con học, là môn học khô khan và đôi lúc dính chút chính trị mà bản thân chúng con không mấy để tâm học hỏi.  Để cho lớp học có sinh khí và học sinh đến lớp đông đủ, Hòa Thượng thường kể chuyện khi Hòa Thượng mới xuất gia tu học.  Hòa Thượng kể rằng: “Tui là một chú tiểu không chịu học, tui học Kinh Lăng Nghiêm cả năm không thuộc.  Khi nào Thầy tui cột chân tui vô ghế thì tui thuộc vài hàng, không cột chân tui lại thì tui không học được.”  Cả lớp cười vui vẻ và Hòa Thượng cũng cười thoải mái. 

 

            Thuở ấy Hòa Thượng đã làm thơ và thường đọc cho cả lớp nghe.  Chư huynh đệ chúng con rất thích tâm hồn nghệ sĩ của Hòa Thượng, thơ văn đượm mùi tình cảm mộc mạc của người  dân quê, nhưng tràn đầy sự giác ngộ giải thoát.  

Tâm hồn ta rỗng rang

Cùng cô nàng đi khắp phố phang
                     (thơ của Hoà Thượng Thắng Hoan)

            Không tu tập làm gì có được tâm rỗng rang?  Cô nàng của Hòa Thượng không ai ngoài bản tâm thanh tịnh sẵn có, bởi vậy Hòa Thượng dạo chơi với cô nàng mà tâm luôn thanh tịnh!

 

            Cuộc đời vô thường, đất nước đổi thay, Thầy trò xa cách, Hòa Thượng nghỉ dạy trường Trung Cấp, chúng con là chim non tự tìm tổ để an trú.  Mỗi người mỗi phương, nhưng nhân duyên Thầy trò lại gặp nhau nơi đất khách quê người. Lần đầu tiên con lại gặp Hòa Thượng tại Hoa Kỳ vào năm 1992, năm ấy con đang trông coi Niệm Phật Đường Worcester, Massachusetts.  Trong lúc Hòa Thượng hoằng pháp ở các tỉnh Đông Bắc Hoa Kỳ, nghe Phật tử nói có niệm Phật Đường trong thành phố, Hòa Thượng dạy chú Phật tử chở đến thăm.  Gặp Hòa Thượng, con vui đến muốn khóc.  Hòa Thượng an ủi con vì thấy con sống một mình trong căn gác do Phật tử thuê làm Niệm Phật Đường. Trong 15 phút thăm viếng, Hòa Thượng dạy con nhiều điều quý giá, nhưng con nhớ mãi một điều đã giúp con vững tâm làm Phật sự tại Hoa Kỳ. 


Ni truong Gioi Chau-ht thang hoan
Tác giả Thích Nữ Giới Châu chụp hình lưu niệm 
cùng Đức Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Thắng Hoan



 

            Hòa Thượng dạy, “Đừng bỏ đồng bào mình nơi xứ lạ quê người.  Phật tử không bỏ mình đâu, cố gắng tu tập và hành đạo đúng pháp, làm điểm tựa tâm linh cho Phật tử.”  Con nhớ lại lời Phật dạy trong kinh, “Này các Tỷ-kheo, các Bà-la-môn, gia chủ rất có lợi ích cho các Thầy, chính họ đã sắp đặt y áo, đồ ăn khất thực, sàng tọa, dược phẩm trị bệnh cho các Thầy. Này các Tỷ-kheo, các Thầy cũng rất có lợi ích cho các người Bà-la-môn gia chủ, vì các Thầy thuyết pháp cho họ, pháp ấy sơ thiện, trung thiện, hậu thiện, có nghĩa, có văn, nói lên Phạm hạnh hoàn toàn viên mãn thanh tịnh…”  (Tiểu Bộ Kinh, trang 199).

 

            Kính bạch Hòa Thượng, lần thứ hai, con gặp Hòa Thượng trong mùa An cư tại Chùa Quan Âm, ở Montreal, Canada.  Hòa Thượng dạy Duy Thức cho Tăng Ni.  Một Thầy hỏi: “Bạch Hòa Thượng, tu theo Duy Thức, hành giả chuyển thức thành trí, thấy rõ chơn tâm, nhưng tại sao thể nhập chơn như khó quá? Hòa Thượng dạy:

 

“ Chơn như bất thủ tự tánh

Hốt sanh nhứt niệm vô minh.”

 

            Dù con hiểu được một niệm sanh khởi là vô minh hiện, nhưng trong tiến trình tu tập, niệm niệm sanh diệt như dòng nước chảy xiết, thật khó để tâm rỗng rang như tâm của Hòa Thượng để cùng cô nàng dạo khắp đó đây. 

 

            An cư xong, mỗi người trở về trú xứ, con lại có nhân duyên gặp Hòa Thượng trên cùng chuyến bay về Mỹ.  Hòa Thượng đổi chỗ ngồi để giải thích cho con hiểu nguyên nhân Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất thành lập. 

            Trước năm 1963, theo dụ số 10, Phật giáo chỉ là hiệp hội thôi. Như Hòa Thượng Trí Quang trình bày, Phật Giáo “y như các hội tiểu thương, Ái hữu, Văn hóa, Giải trí...gọi chung là “hiệp hội”. Rõ ràng, Dụ số 10 cho… Phật Giáo, chỉ là tín ngưỡng lặt vặt” (Trí Quang Tự Truyện).  Vì là Hiệp hội nên Phật Giáo không được công nhận là tôn giáo chính thống của đất nước Việt Nam, trong khi 75% dân chúng Việt Nam theo Phật Giáo hoặc theo đạo Lương thờ cúng Ông Bà.  Chính quyền từ chối cấp giấy phép hoạt động cho Hiệp hội tôn giáo, những nhân viên trong chính phủ có quyền kiểm soát Hiệp hội tôn giáo, và tài sản của Hiệp hội bị hạn chế.  Chính vì Phật Giáo không được sinh hoạt tự do, quý Hòa Thượng đã tranh đấu thành lập Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. 

            Hòa Thượng nói hăng say trên chuyến bay, con cố gắng lắng nghe nhưng chưa tiếp nhận được nhiều.  Sau này, mỗi mùa An cư tại Hoa kỳ, Hòa Thượng thường đem hết tâm huyết để nhắc nhở, kêu gọi Tăng Ni hiểu rõ ý nghĩa của Giáo Hội và luôn nghĩ đến công ơn Quý Hòa Thượng tại quê nhà đã hy sinh tranh đấu, đưa Phật Giáo thành một Tôn Giáo chân chính của dân tộc Việt Nam, và quan trọng hơn hết là Tăng Ni cần phải duy trì Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đừng để Giáo Hội bị phai mờ trong tâm Phật tử Việt Nam. 

            Kính bạch Hòa Thượng, công hạnh của Hòa Thượng đối với Phật Giáo Việt Nam, với Tăng Ni tại quê nhà và nơi hải ngoại vô cùng to lớn, chúng con mạo muội viết lên vài kỷ niệm nho nhỏ đáng nhớ trong tình Thầy trò.  Kính mong Hòa Thượng hoan hỷ nhận tấm lòng quý kính

của con. 

            Nhân ngày sinh nhật của Hòa Thượng, chúng con thành tâm kính nguyện Hồng Ân Tam Bảo gia hộ Hòa Thượng pháp thể khinh an, phước thọ tăng long, làm cây đại thọ cho đệ tử chúng con được nương tựa và vươn lên. 

 

            Con thành kính đảnh lễ Hòa Thượng.

            Thích Nữ Giới Châu 

 

 

*Tham khảo tài liệu:
 1/Tiểu Bộ Kinh, https://thuvienhoasen.org 

 2/Trí Quang Tự Truyện. https://quangduc.com/a34758/tri-quang-tu-truyen

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/04/201215:06(Xem: 12000)
Mùa Phật Đản 1963, có máu, lửa, nước mắt và xương thịt của vô số người con Phật ngã xuống. Nhưng từ trong đó lại bùng lên ngọn lửa Bi Hùng Lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức
05/06/201111:56(Xem: 7236)
Ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảng đất rộng đầy cây trái. Buổi tối, mùi nhang tỏa ra từ chánh điện hòa với mùi thơm trái chín đâu đó trong vườn.
08/09/201212:12(Xem: 4870)
Với Hòa thượng Minh Châu, một đại sư đã ra đi. Một đại sư cỡ ấy, thế hệ chúng ta chỉ có vài vị. Vài vị, nhưng là những ngọn đuốc soi sáng đường đi cho cả một nửa thế kỷ. Hôm nay, ngọn đuốc gần như là cuối cùng ấy đã tắt. Đã tắt, để nói với chúng ta, như Phật đã nói khi nhập diệt: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.
19/03/201002:09(Xem: 3779)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
06/10/201319:35(Xem: 50783)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
03/09/201817:23(Xem: 4769)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
19/01/201921:03(Xem: 2922)
Thời gian là cái gì thật mầu nhiệm, không hình không tướng, tưởng như nó dửng dưng, lạnh lùng trước muôn sự, nhưng lại thầm lặng ân cần cất giữ những gì đã đi qua, rồi tùy đối tượng mà hoài niệm. Không ai nắm bắt lại được những tờ lịch đã rơi, nhưng bước chân của bao bậc hiền nhân quân tửđều như còn in hằn trong không gian khi thời điểm luân lưu trở lại theo vận hành của trời đất.
12/02/201806:16(Xem: 4168)
Thong dong mây trắng giữa trời, Thênh thang hạnh nguyện, hát lời thi ca. Yên Cát Thiền Tự chang hoà, Khơi nguồn đạo mạch, bảo toà Như Lai.
23/11/202007:52(Xem: 1502)
Phước duyên cho tôi khi được Me Tâm Tấn truyền trao gìn giữ một số thư từ còn lưu thủ bút & chữ ký của Chư tôn Thiền đức Tăng Ni vào những năm xưa xửa của thế kỷ trước. Trước, tôi đã có đôi lần giới thiệu thư từ bút tích của quý Ngài danh tăng Phật Giáo nước nhà như Ôn Trí Quang, Ôn Trí Thủ, Ôn Đỗng Minh, Ôn Đức Chơn, Ni trưởng Diệu Không, Ni trưởng Thể Quán... Hôm nay, tôi xin cung kính giới thiệu đến chư vị thủ bút và chữ ký của một bậc tôn quý vốn là cột trụ quan trọng trong ngôi nhà Phật pháp, một vị hộ pháp đắc lực của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trong những ngày đầu của phong trào phục hưng, một thành viên cơ yếu của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất:
30/06/201306:54(Xem: 7684)
Năm nay Sư Ông Nhất Hạnh đã 87 tuổi. Nếu tính từ ngày xuất gia hồi 16 tuổi tới nay thì người đã có 71 tuổi hạ. Vậy mà Sư Ông vẫn chưa nghỉ một ngày, cứ mãi miết làm việc với một hạnh nguyện duy nhất là "Chuyển hóa khổ đau thành hạnh phúc". Nếu không viết sách thì Sư Ông Sư Ông cũng dành thì giờ viết thư pháp, biến những lời Bụt dạy thành những câu thiền ngữ cho mọi người thỉnh về nhà, treo lên và tự nhắc mình tu tập như có thầy luôn ở phòng khách nhà mình, nhắc mình nhớ làm chủ thân tâm, nắm giữ chánh niệm, ý thức sự có mặt của người mình thương, vừa có tiền cho quỹ Hiểu & Thương của Làng nuôi dạy trẻ em nghèo đói ở Việt Nam và Ấn Độ.