Thiện Niệm Về Sư Phụ

14/02/202003:15(Xem: 5766)
Thiện Niệm Về Sư Phụ


Ht Giac Chanh-1947-2020

THIỆN NIỆM VỀ SƯ PHỤ


Mọi người thường dành cho người từ trần những điều tốt đẹp nhất như có thể. Nơi phương xa, con dành những giây phút an tịnh trong thiền để kính dâng Sư Phụ.

Chỉ đến một sớm mai nhận tin “Hoà thượng Giác Chánh đêm rồi viên tịch”, lần đầu tiên con ứng lên 2 tiếng gọi Ngài là “Sư Phụ”, biết đâu tạo ra kỳ tích Ngài bất ngờ nghe âm thanh lạ mà bật thân ngồi dậy cười nói với mọi người.

Bao chục năm qua là thầy trò trong Pháp, một thời gian dài từng làm thị giả thân cận, con vẫn quen gọi Ngài là Sư Trưởng, bây giờ gọi 2 tiếng Sư Phụ mới cảm nhận hết tính trọng đại, hơn nữa, thiêng liêng của mối quan hệ thầy trò đồng môn tiến tu Phật đạo.

Thuở con mới trốn cha mẹ đi tu, Thầy tiếp dẫn là cố Hoà thượng Giác Tâm đã dẫn con vào chùa Thiền Quang I bái kiến Hoà thượng Thiện Pháp, sau đó đến giới thiệu với “Đại Sư huynh Giác Chánh” tại lễ tang bà Đại Tín, huyện Long Thành. Không ngờ từ cuộc hội ngộ đó, con có duyên làm đệ tử Sư Phụ.

Có lần con rời khỏi chùa Siêu Lý, Vĩnh Long vì muốn đi vượt biên. Chuyến đi không thành nên âm thầm đến ẩn dật tu thiền ở chùa Bồ Đề, Núi Lớn, Vũng Tàu với cố Hoà thượng Giác Tâm. Thời đó không có cellphone, việc thông tin liên lạc rất khó khăn. Sư Giác Nguyên chắc chưa quên nguồn cơn cảm tác bài thơ thất ngôn tứ tuyệt “Bạn Ở Đâu”:

“Trí Quảng bây giờ ở nơi đâu,
Biển cả, núi đồi, hay rừng sâu,
Chí lớn có còn hay đã mất,
Bè bạn còn đây có nhớ nhau?”

Lâu ngày không biết tin tức đệ tử, Sư Phụ nhờ cô Bảy Vĩnh Phúc và cô Mai: “Quý cô thử giúp dò la, tìm kiếm xem ông Trí Quảng ở chỗ nào, đưa về chùa Bửu Đức ở với Sư”. Nghe tường thuật như vậy, con nhận ra một điều: dù bận rộn nhiều Phật sự, lòng Sư Phụ không thiếu vắng tình thương đệ tử và trách nhiệm của một ông Thầy.

Theo lời Cố Hoà thượng Giác Tâm khuyên, con đã thu xếp về chùa Bửu Đức phụ anh Đắc làm thị giả chăm sóc sức khoẻ Sư Phụ, nên biết Ngài thường đau nhức cơ thể. Đôi lúc phải nhẹ đi trên lưng cho Ngài giãn gân cốt giảm đau nhức. Ngược lại, Sư Phụ giúp con giải nghi đạo lý, được nghe giảng dạy thêm về một số nội dung trong Tạng Vi Diệu Pháp, chỉ điểm cách dùng hiện lượng trí và tỷ lượng trí theo Nhân Minh học để nhận thức chỗ đúng sai trong phương pháp biện luận Lập và Phá nhằm tự ngộ và ngộ tha.

Ngôi chùa Bửu Đức dần dà thêm đông vui vì có Sư Chánh Nghiệp, Sư Trí Tịnh, Sư Giác Nguyên, Sư Chánh Minh lần lượt đến nhập hạ và thay nhau dạy giáo lý cho Phật tử địa phương. Sư Trí Tịnh và con từng chia sẻ một kỷ niệm khó quên, đó là những ngày theo Sư Phụ lên sân thượng chùa Bửu Đức, được nghe dạy cách thuyết giảng nhập đề lung khởi, hoặc trực khởi, và khắc phục khuyết điểm khi thuyết giảng trước công chúng.

Tánh tình con trầm lặng, không phải mẫu người hoạt ngôn, tuy nhiên, những kiến thức, kinh nghiệm Sư Phụ truyền trao, hướng dẫn vẫn là hành trang quý báu trên bước đường hoằng pháp lợi sanh.

Thời gian sau, Sư Giác Nguyên và con vào Sài Gòn học lớp Báo Chí. Sư Phụ tỏ vẻ mừng thấy báo Giác Ngộ đưa tin trong số thí sinh thi đậu vào trường Cao Cấp Phật Học Vạn Hạnh khoá III có tên con bên cạnh một loạt các vị Tăng trẻ như Sư Bửu Hiền, Sư Giác Nguyên, Sư Thiện Minh, Sư Chánh Định, Sư Tuệ Quyền, Sư Tường Quang, Sư Huệ Đức, Sư Chánh Kiến, Sư Tuệ Dũng, Sư Quách Thành Satha...Sư Phụ căn dặn:

“Cố gắng học xong rồi về đây, sau này tôi giao chùa Bửu Đức cho ông lo”.

Sư Phụ có nhiều Sư cháu và đệ tử khác để chọn nhân vật kế thừa xứng đáng, con chưa bao giờ mong đợi thừa tự chùa chiền từ Sư Phụ. Bất ngờ nghe nói vậy, con nhận thêm tình thương và hy vọng của một bậc thầy, nhưng chỉ cười xuề xoà qua chuyện. Con không muốn Sư Phụ đặt kỳ vọng nơi một đệ tử để rồi thất vọng, bởi lòng vấn vương hoài bão du phương nhẹ nhàng như mây gió trong khung trời tự do.

Và con thật sự càng lúc càng rời xa Sư Phụ. Đến Ấn Độ du học, lại tìm đường du phương sang kinh đô Tự Do Hoa Kỳ. Thoắt chốc đã gần 25 năm con rời xa sự bảo bọc của Sư Phụ. Đêm hôm qua, Ni Sư Phước Hội gọi phone, kể rằng:

“Con nghe Sư Trưởng viên tịch. Thương Sư Trưởng quá. Con hồi hướng phước tu tập cho Sư Trưởng. Dạo ở Việt Nam, con và cô bảy Vĩnh Phúc lên chùa Bửu Đức thăm. Sư Trưởng dẫn tụi con ra mảnh đất gần bờ sông, Sư Trưởng khoe vừa tậu được mảnh đất này, để xây trường lớp cho Sư Trí Quảng về dạy học...”

Tấm lòng Sư Phụ nghĩ về đệ tử, mà đệ tử biền biệt phương xa. Bất giác, con liên tưởng đến một câu chuyện quá khứ. Có lần, con thưa:

“Sống gần Sư Trưởng, con cảm nhận có gì thâm tình như máu mủ, ruột thịt”.

Sư phụ cười bảo:

“Sư và ông có thâm tình giống máu, nhưng không giống mủ”.

Câu pha trò dí dỏm đủ sắc bén khiến con tự phản tỉnh hiểu rằng tình cảm thân sơ do duyên mà tụ tán, trong khi đường sinh tử mỗi người đều tự lo. Thâm tình như thế nào thì sau cùng mỗi người vẫn phải tự bước trên đường, không ai bước giùm ai. Là một bậc hiền tăng uyên thâm Phật Pháp, mong Sư Phụ an trú trong thiện pháp, không thất vọng về con, vì con chưa hứa hẹn điều gì.

Đêm hôm qua xem Lễ Trà Ty tường thuật trực tiếp, con cứ gọi thầm 2 tiếng “Sư Phụ”. Kỳ tích đã không xảy ra, Sư Phụ không thể bật thân ngồi dậy cười nói với mọi người..

Hỡi ôi! Làm sao Ngài ngồi dậy được, khi tâm thức đã lìa bỏ hình hài! Thôi đành thuận lẽ vô thường nhìn hình hài tiêu tán sau lễ Trà Tỳ. Nhưng chắc hẳn Sư Phụ còn sống lâu trong tâm trí Pháp lữ, môn đồ hiếu quyến. Sư Phụ và con vẫn tiếp tục gặp nhau trong thiện pháp, như Đức Phật đã dạy:

“Ai sống đời chánh hạnh
Là cúng dường Đức Phật
Bằng cách cao quí nhất
Trong các sự cúng dường…”

Do đó, hàng đệ tử hậu học chúng con tiếp tục mang nếp sống chánh hạnh, trau giồi thiện pháp hằng ngày cúng dường lên Sư Phụ và Đức Phật vậy.

Văn chương, chữ nghĩa, những lời hay đẹp ca tụng, tô điểm một kiếp người rồi cũng nhạt nhoà, phôi phai theo năm tháng. Chỉ có nếp sống chánh hạnh, trau giồi thiện pháp là sự nghiệp của người tu Phật và được truyền thừa dài lâu cho hạnh phúc chúng sanh.

Kính Sư Phụ hoan hỷ sống với chúng con trong từng thiện niệm.

Port Arthur, Texas,
ngày 11/2/2020
Tỳ kheo Trí Quảng.





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/05/2013(Xem: 20259)
Những sự kiện nổi bật nơi Thầy Minh Phát mà chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử quen biết xa gần đều rất khó quên : Nơi các Đại giới đàn, Thầy là vị dẫn lễ thân kính của các giới tử; nơi các đàn chẩn tế trong những ngày lễ hội lớn, Thầy là vị sám chủ uy nghiêm và gây ấn tượng mạnh trong lòng đai chúng; nơi các bịnh nhân, Thầy là vị lương y kỳ diệu, với một chai nước mát Thầy đọc vài câu Kinh ngắn chú nguyện, người bịnh mang về uống là có thể hết bịnh (đã có nhiều người hết bịnh nhờ uống những chai nước mát của Thầy cho); nơi các Tổ đình lớn, trong một số ngày lễ hội, khi cần - thầy là người “đầu bếp tài ba” v.v…
12/05/2013(Xem: 8332)
Lời Người Dịch: Hồ sơ này đã giải mật theo luật Hoa Kỳ -- tuy vẫn còn xóa trắng 2 dòng ở trang 1, và xóa trắng hai trang 3 và 4 -- sẽ cho thấy cách nhìn từ chính phủ Mỹ về tình hình Việt Nam trong thập niên 1960s. Hồ sơ này cho thấy đánh giá từ phía tình báo Hoa Kỳ về Thầy Thích Trí Quang và hoạt động của Phật Giáo VN trong năm 1966, tức là ba năm sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân. Một vài đánh giá trong bản văn này bây giờ đã thấy là không chính xác, khi Mỹ dựa vào suy đoán để gán ghép một mục tiêu chính trị nào đó cho một hay nhiều vị sư. Tuy nhiên, bản văn này cho thấy cái nhìn từ phía tình báo Hoa Kỳ đối với Phật Giáo trong tình hình lúc đó đang gay gắt, và sẽ chiếu rọi thêm một phần vào lịch sử phong trào Phật Giáo.
23/04/2013(Xem: 13045)
Quyển NGỮ LỤC này là tập hợp từ những lời thị chúng của Thiền Sư DUYÊN LỰC trong những kỳ thiền thất tại Việt Nam kể từ năm 1983 cho đến những năm tháng cuối đời. Cứ hằng tháng Ngài cho mở một khóa tu bảy ngày ở mỗi Thiền đường cho các hành giả tu Thiền, gọi là “đả thiền thất” để hướng dẫn đại chúng chuyên sâu trong sự nghiệp tu hành. Những lời dạy trước sau đều được đồ đệ ghi âm lại để làm tài liệu tham khảo.
23/04/2013(Xem: 8726)
Như đã kết thiện duyên từ thuở ấy, Giọt mưa trời tưới ngọt đất Hồ Nam. Tiêu phụ thân và từ mẫu họ Nhan Dòng vọng tộc, làm quan Thanh triều đại.
22/04/2013(Xem: 9339)
Kể từ khi loài người biết phát huy trí tuệ, chúng ta thấy rõ có hai khuynh hướng phát triển, khuynh hướng hướng nội và khuynh hướng hướng ngoại. Khuynh hướng hướng ngoại, gọi là ngoại quan, tức quan sát sự hiện hữu và diễn tiến của sự vật bên ngoài giúp cho con người có được nhận thức đúng đắn về sự sống của hiện tượng giới.
22/04/2013(Xem: 24102)
Ba năm về trước, khi bổn-sư (và cũng là chú ruột) của tôi là cố Hòa-Thượng Ðại-Ninh THÍCH THIỀN-TÂM viên-tịch, trong buổi lễ thọ tang ngài tôi có dâng lời nguyện trước giác-linh Hòa-Thượng cầu xin ngài chứng-minh và gia-hộ cho tôi - vừa là đệ-tử và cũng là cháu ruột của ngài - được đầy đủ đạo-lực cùng minh-tâm, kiến-tánh thêm hơn để nối-tiếp theo gót chân ngài, hoằng-dương pháp môn Tịnh-độ nơi hải-ngoại ....
17/04/2013(Xem: 7827)
Con, Tỳ kheo ni Hạnh Thanh, vừa là môn phái Linh Mụ ; nhưng thật ra, Ôn, cũng như con và cả Đại chúng Linh Mụ đều là tông môn Tây Thiên pháp phái. Vì Ôn Đệ tam Tăng thống tuy Trú trì Linh Mụ quốc tự, nhưng lại là đệ tử út của Tổ Tâm Tịnh, Khai sơn Tổ Đình Tây Thiên, được triều Nguyễn dưới thời vua Khải Định sắc phong là Tây Thiên Di Đà tự. Ôn Cố Đại lão Hòa thượng Đôn Hậu có cùng Pháp tự chữ Giác với quý Ôn là Giác Thanh, trong Sơn môn Huế thường gọi là hàng thạch trụ Cửu Giác và có thêm một hàng gọi là bậc danh tăng thạc học Cửu Trí (Chỉ cho các ngài Trí Quang, Thiện Minh, Thiện Siệu v..v...) Cố đô Huế là vậy ; đó là chưa kể nơi phát sinh ra danh Tăng ưu tú ngũ Mật nhị Diệu (Mật Tín, Mật Khế, Mật Hiển, Mật Nguyện, Mật Thể, Diệu Huệ và Diệu Không) và cũng là nơi đào tạo tăng tài, xây dựng trường Đại học Phật giáo đầu tiên không những chỉ cho Huế mà cả miền Trung việt Nam nữa. Ở Huế thường kính trọng các bậc chơn tu thực học, đạo cao đức trọng nên thường lấy tên chùa để gọi pháp
11/04/2013(Xem: 17879)
Một con người với nhiều huyền thoại bao phủ theo từng bước đi, dù ngàn năm trôi qua nhưng dấu ấn vẫn còn đong đầy trong tận cùng tâm thức, hạnh nguyện độ sanh vẫn lớn dần theo nhịp tử sinh, in dấu trên từng hoá độ, kỳ bí trong vô cùng không tận, không ngôn ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Một sự lặng thinh phổ cập trên từng đường nét, chỉ có cõi lòng thành kính tri ơn, nhớ ơn, biết ơn, được nhân dân tôn thờ lễ bái
10/04/2013(Xem: 11763)
Ngày 15-2-1965, tôi và thầy Chơn Thanh cũng như các học Tăng khác từ các nơi tập trung về Phật học viện Huệ Nghiêm dự thi tuyển vào khóa II của Phật học viện. Thầy thì từ Phật học đường Phổ Quang Gia Định đến, tôi thì từ Phật học đường Lưỡng Xuyên- Trà Vinh lên, tất cả cùng một chí hướng, một mục đích và một ước nguyện là thi đậu vào Phật học viện. Kết quả, thầy thi đậu lớp Sơ trung 2, tôi thi đậu vào lớp Sơ trung 1
10/04/2013(Xem: 14416)
Kính dâng Hoà Thượng Thích Tịch Tràng, để nhớ công ơn giáo dưỡng - Tôi ra thắp nhang nơi tháp mộ của Người, ngồi bên tháp rêu phong, vôi vữa đã lở ra từng mảng, đường nét đơn sơ giản dị như cuộc đời giản dị của Thầy, lòng chợt bâng khuâng nhớ thương thầy vô hạn. Tôi tự hỏi: “Động cơ nào đã thôi thúc Thầy nguyên là một vị giáo sư Pháp văn ưu tú con nhà quý tộc ở xứ Quảng, lại cắt ngang con đường công danh sự nghiệp, để vào đây nối bước theo chân Tổ mà nối đuốc đưa mọi người qua khỏi bóng đêm vô minh dày đặc và biến nơi đây thành một quê hương tâm linh cho tất cả ngưỡng vọng hướng về”.