Niệm Ơn Hai Sư Phụ

06/11/201914:56(Xem: 11404)
Niệm Ơn Hai Sư Phụ


NIỆM ƠN HAI SƯ PHỤ

Cả đời này tôi luôn mang ơn hai Sư Phụ đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi.

  Khi vị lãnh tụ nào ra đi là có biến động. Chúng ta có cách nào để cho những biến cố đau buồn kia không xảy ra được không?

Đây là câu hỏi mà tôi luôn trăn trở bao nhiêu năm nay.

Có thể cho người còn ở lại  sống bình yên không? Khi phải đối diện với bao mất mát và tổn thương tâm hồn.

Khi nhận được tin ai đó ra đi chúng ta đến chia sẻ với người còn ở lại. Người ở lại sẽ cần gì? Tinh tế nhất là chúng ta cho họ một hy vọng, một niềm tin để họ có thể đi ngang qua được những gì mà họ đang gặp phải.

Những đứa trẻ được giúp đỡ có nơi chốn để về khi cha mẹ chúng vĩnh viễn ra đi, chúng không còn chỗ nhờ cậy ngoài chúng ta là người thân của chúng. Làm như thế để người ra đi an lòng. Những  việc làm cụ thể nầy là đáng qúy biết bao. 

 Tôi luôn tự hào thời niên thiếu có một đời sống vô ưu, vô lo và luôn sống hết lòng với người thân gia đình. Khi xuất gia học đạo quan tâm đến tất cả những người hữu duyên mà tôi gặp được.

Nhưng đến một ngày kia tôi đã rơi vào một tình cảnh, tôi không thể tin được là nó đến với cuộc đời mình. Cái ngày mà Sư Bà Thiên Long tôi viên tịch.



Chan Dung HT Thich Nhu Y-2a
Sư Phụ Thích như Ý

Bạn biết, con đường tìm đến giải thoát không dễ dàng như ta nghĩ, khi cuộc sống vẫn luôn tiềm ẩn những sóng gió thử thách bất ngờ, bạn khó mà bình an sống hết lòng khi phải rơi vào tình huống ngặt nghèo, hay tình cảnh bất hạnh, bi kịch của cuộc sống luôn làm chùn bước bất kỳ ai. Gặp những nghịch cảnh đau khổ, thường ta luôn cho rằng mình kém may mắn, hay lỗi của một ai đó.

Nhiều năm trước tôi phải đối mặt lớn với nỗi đau khi Sư Bà tôi qua đời. Tôi đối diện với sự mất mát to lớn ấy. Tôi không còn chút năng lượng để sống và làm được gì. Có thể nói tôi đã bị phụ lòng tin mà tôi đã cho đi, nó đã làm cho tôi mất đi niềm tin con người. Nhưng tôi đã chợt hiểu ra, dù sao lòng tin cũng đã mất, tôi không nên đánh mất bản thân mình.

Tôi tự hỏi mình có lỗi gì? Tôi đã sai chỗ nào mà bị đối xử như thế, khi tôi đã cố gắng sống hết lòng tận tụy với việc mà Sư Bà tôi đã phó thác.

Cảm xúc của bản thân, cuộc sống nếu bị đe dọa, giận dữ hay tổn thương, mình lại có khuynh hướng xây lên một rào cản che giấu đi cảm xúc của mình, khiến ta nghĩ  rằng là không có sự chọn lựa tốt hơn.

Rất là dễ dàng để nhận ra bóng dáng mình qua người khác, khi ta nổi giận để che giấu đi những yếu kém của mình, liệu rào cản tự vệ kia có bào chữa được những điều ấy không? Rào cản ấy làm cản trở bước tiến của bạn. Sẽ làm ta mất đi tánh tự chủ, và mất đi cơ hội phát huy năng lực của chính mình.

Nếu một người luôn hướng đến con đường giải thoát chân thật, để tốt hơn cho điều này, cần đòi hỏi sự chân thành và can đảm, sẵn lòng chấp nhận tổn thương. Người tốt thì ít khi phán xét lỗi người mà toàn tâm toàn ý tiếp sức xây dựng củng cố niềm tin cho người.

Nếu muốn có một đời sống vui vẻ tránh làm người khác tổn thương, bạn phải phá bỏ bức tường cảm xúc lạnh lẽo bao quanh mình. Như vậy mới có thể tận hưởng cây trái mật ngọt mà cuộc đời ban tặng.

 
Su_ba_Thien_Long (1)
Sư Phụ Sư Bà Thích Nữ Như Trí


Trách nhiệm của tôi lúc này là xua tan đám mây u ám đang bao phủ lên cuộc đời mình, vì tôi và những thành viên tại Thiên Long cần phải tiếp tục sống và bước đi, tôi đã cố gắng làm mọi điều mang lại sự an ổn cho huynh đệ, dù chỉ là những khả năng nhỏ nhoi mà tôi có được, từng giờ từng ngày, tôi không cho phép mình gục ngã, dù trong tâm hồn vẫn còn những thương tổn âm ỷ, tất nhiên tôi phải chọn lựa để vượt lên những tháng ngày tồi tệ đó. Nhận ra được sự vô thường của cuộc sống. Tôi cảm thấy quý trọng từng giây phút của sự sống, khi được sống và làm việc, tu học với đệ huynh. Thế nhưng, những nỗi khổ nào mình cũng phải mất một thời gian để hồi phục, những điều này rất cần cho bạn và vết thương của bạn.

Niềm tin trong cuộc sống ở đâu, tình người giữa sự cảm thông rất là cần thiết, cũng phải luôn tin tưởng và hòa hợp, sẽ đạt đến lợi ích cá nhân và đoàn thể, kết quả nhận được cũng tốt đẹp hơn.

Tôi quan sát và đưa ra phương pháp thay đổi cần thiết, để phù hợp cho cuộc sống thực tế của tôi và cho mọi người hiệu quả hơn. Không một ai có cơ hội tạo ra khó khăn đau khổ cho tôi nữa .

Chợt hiểu ra một điều. Cảm giác bất an khi tôi hay tin hoàn cảnh hiện tại dường như muốn xô đẩy tôi xuống vực thẳm. Những ngày buồn khổ ấy, khiến lòng tôi nặng trĩu, như một dấu hiệu chẳng an tâm.

Điều gì đang xảy ra? Tôi tự hỏi mình nên làm gì trong lúc này? Ý nghĩ đầu tiên là muốn rời xa nơi này, đến một nơi thật xa mà không ai tìm thấy mình; hay đến  tâm sự với huynh đệ thầy bạn. Thế nhưng tôi cố ngăn và không thực hiện điều đó.

Một chuyến đi có thể làm tôi quên đi những chuyện không vui, nhưng nó sẽ được gì sau đó.

 Liệu nó có làm cho tôi vui hơn không? Tôi ngồi im lặng nhìn lên hình ảnh đức Phật như thế trong nhiều ngày. Ngài thì luôn tự tại ung dung mỉm cười, còn tôi thì nước mắt không ngừng tuôn chảy. Lúc này tôi thấy mình quá tồi tệ. Tôi  tự hỏi, những tháng năm tu luyện, những gì Sư Bà tôi đã trao truyền những tâm huyết của Người, luôn từng chút một vun vén cho tôi. Năng lượng ấy đâu rồi.

 

Như một luồng năng lượng vô hình thôi thúc trong trái tim yếu đuối của tôi. Không thể như thế này mãi được, lúc này tôi cần phải tỉnh táo hơn bao giờ hết, vì nơi này không chỉ có mình tôi mà còn cả một đàn đệ tử nhỏ của tôi, và các Sư em cần có tôi họ cần tôi, tôi không thể nào gục ngã và yếu đuối như lúc này.

Tôi nhắc phone lên tôi dự định gọi cho mẹ tôi, tôi muốn nghe giọng nói của bà hơn bao giờ hết, nhưng may mắn là tôi gọi nhằm số của Sư Phụ tôi, tôi nghe giọng Sư Phụ bên kia đầu máy, trong tôi vui mừng đến nỗi không tả được, tôi khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc. Sư Phụ tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, Người nhẹ nhàng hỏi tôi ….Và sau cuộc trò chuyện với Sư phụ, tôi đứng lên bước ra khỏi phòng, đi một vòng, hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, thật dễ chịu.

Tôi nhìn thấy các học trò của tôi và huynh đệ làm việc vào buổi sáng, tôi cười nói với họ. Hoàn cảnh lúc ấy đã  làm cho tôi cảm thấy cởi mở thoải mái hơn, tâm trạng  bớt nặng nề. Sau lần đi thiền hành như thế, dường như nỗi bất an trong tôi tan biến, tinh thần tôi sau đó cũng dịu lại, tôi thấy mình bình tâm hơn, đây là một phương thuốc dịu kỳ hữu hiệu vô cùng, ảnh hưởng đến thể chất và tâm trạng khi  phiền muộn xâm chiếm.

Một khi cơ thể  khỏe mạnh, tâm hồn bạn cũng sáng suốt minh mẫn hơn, khi khổ đau tốt hơn hết là quan tâm đến cơ thể, nên để cho đầu óc được thư thái và tĩnh lặng .

Sự cởi mở của bạn sẽ giúp cho những thành viên đang sống chung với bạn, họ cũng nhận được sự thanh thản tươi mát. Giờ thì tôi thấy mọi thứ  là nguồn động viên mạnh mẽ giúp tôi có hướng giải quyết tốt mọi chuyện, chứ không phải là sự ảm đạm thinh lặng, không tỏ bày làm cho mình trở nên ngột ngạt. Nếu để ta mất đi lòng tin là mất đi tất cả.

Khó mà vui sống khi phải đối mặt với một nỗi đau tinh thần, sự buồn nản chỉ làm cho ta thêm yếu đuối, điều ta cần không phải là than khóc vật vã, mà cần một thái độ tích cực thay đổi tình cảnh, để ta được tưới tẩm lại hạt giống mà bản thân đã tưởng không đủ sức vựt nó dậy.

Được như thế bạn mới có thể chủ động đứng lên và quyết tâm thay đổi tình huống để làm lại cuộc đời mình.

Mặc dù tôi đã đau lòng trước tình cảnh bi thương ấy, nhưng tôi đã cố gắng bước đi. Không thể để mình cứ  mải đắm chìm trong đau đớn. Tôi luôn tự nhủ không được buông xuôi.

Dẫu vậy, mang thân kiếp con người, thật khó khăn khi phải nói lời từ biệt, nhất là khi tất cả chúng ta chưa ai sẵn sàng và can đảm đón nhận sự ra đi của ai đó lúc này, không thể không nói gì, nhưng cũng không thể nói tất cả cho một lần cuối giã từ. Lần cuối ly biệt, nói mấy cho vừa, xin nhường chỗ cho những giọt nước mắt, vì khi người ta khóc là lúc nỗi đau đã chạm đến sâu thẳm cõi lòng. Xin hãy để chúng mặc sức rơi xuống dòng đời, vì chính khi đó tâm hồn con người có thể trở nên nhẹ nhàng và nguôi ngoai hơn.

Nam Mô A Di Đà Phật

Ni Viện Như Ý, Las Vegas   -05 -11- 2019

Đệ tử Thích Nữ Tâm Vân



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2013(Xem: 8989)
Giờ phút Thầy an nhiên xả báo thân, thì bên này hơn nữa đêm. Một Phật tử của Thầy ở miền Đông nước Mỹ, giọng đầm đìa nước mắt, khấp báo cho tôi tin Thầy đã từ biệt, lệ tiếc thương như tràn ngập, khắp đó khấp đây. Rồi Tuệ Sỹ, một hậu tấn, kẻ đồng tâm dễ thương của Thầy, mà tôi thường ví như một hạt kim cương hiếm hoi lẫn trong đá sỏi của Phật Giáo Việt Nam ngày nay, trong nổi cô quạnh bao la vừa sau một mất mát lớn lao đã ai tín cho tôi bằng lá thư không niêm mà tôi biết mỗi chữ cũng trĩu nặng nổi lòng.
09/04/2013(Xem: 5954)
Cho phép con thành tâm kính cẩn chia buồn với quí ngài về nỗi mất mát lớn lao không sao tìm lại được. Ðối với kẻ hậu học, làm sao con không khỏi bồi hồi, luyến tiếc khi hay tin sự ra đi của cố Hoà thượng Thích Ðức Nhuận, người đã hiến trọn đời mình cho đạo pháp và dân tộc. Trong giờ phút này, nơi phương xa, một người đệ tử đã có nhân duyên muộn hầu cận, học hỏi nơi cố Hoà thượng khi còn ở Việt Nam, xin đảnh lễ chư tôn đức trong Tổ đình và xin quí ngài cho con có đôi lời bộc bạch với giác linh của cố Hoà thượng. Ngưỡng bạch giác linh Hoà thượng chứng giám.
09/04/2013(Xem: 9716)
Hòa Thượng Thích Thiện Trì thế danh Nguyễn Văn Hiến, Pháp danh Như Phụng, Pháp tự Thiện Trì, Pháp hiệu Ấn Ðạo thuộc dòng Lâm Tế Chánh Tông đời thứ bốn mươi hai, Ngài sanh ngày 19 tháng 02 năm 1934 tại xã Nhơn Khánh, quận An Nhơn, tỉnh Bình Ðịnh. Ngài xuất thân từ một gia đình thuần túy Phật Giáo, thân phụ của Ngài là cụ ông Nguyễn Hàn, Pháp danh Như Ðà. Thân mẫu của Ngài là cụ bà Bùi Thị Thiệp, Pháp danh Như Cảnh. Ngài có tất cả 10 anh em, 5 trai và năm gái.
09/04/2013(Xem: 28889)
Để ghi lại những công –tác Hoằng-pháp và Giáo-dục trong niên-khóa vừa qua, chúng tôi đã thuyết-pháp và giảng-giải các lớp ở Ấn-Quang cho hàng Phật-Tử tại gia, cũng như tại Viện Đại Học Vạn-Hạnh cho sinh-viên Phật-khoa năm thứ IV (73-74) về môn các tác phẩm Trung-Hoa. Và cũng thể theo lời yêu cầu của đa-số Phật-tử muốn có tài-liệu để học-tập và nghiên-cứu, nên chúng tôi gom góp các bài đã biên-soạn, đúc kết thành một tập sách với nhan đề: “GƯƠNG SÁNG NGƯỜI XƯA”.
09/04/2013(Xem: 13776)
hế danh của Sư Bà cũng chính là Ðạo Hiệu hiện tại. Song Thân khó nuôi con, nên lúc 2 tuổi hai Cụ đã đem vào chùa cúng cho Sư Bà Ðàm Soạn, Trú trì chùa Cự Ðà và được Sư Cụ đặt tên là Ðàm Lựu. Phụ thân của Sư Bà là Cụ Ông Ðặng Văn Cán và Mẫu thân là Cụ Bà Nguyễn Thị Cả. Sư Bà sanh vào ngày 13 tháng 6 năm Quý Dậu, 4.811 Quốc Lịch; nhằm ngày 04 tháng 08 năm 1933 Tây lịch; tại làng Tam Xá, xã Thanh Oai, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Ðông, Bắc Việt Nam.
09/04/2013(Xem: 9341)
Hòa Thượng Thích Như Điển, thế danh Lê Cường, Pháp tự: Giải Minh, Pháp hiệu: Trí Tâm, sinh ngày 28 tháng 6 năm 1949 tại xã Xuyên Mỹ, quận Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, Việt Nam. Học lực: Cử nhân giáo dục và Cao học Phật giáo tại Nhật Bản. Gia cảnh: Con út trong số 8 người con gồm 5 trai và 3 gái; Thân phụ: Ông Lê Quyên, pd: Thị Tế, Thân mẫu: Bà Hồ thị Khéo, pd: Thị Sắc. Người anh thứ bảy đã xuất gia đầu Phật năm 1958 tại chùa Non Nước, Đà Nẵng. Hiện là Hòa Thượng Thích Bảo Lạc, Hội Chủ Giáo Hội PGVNTN Hải Ngoại tại UĐL-TTL, Phương Trượng Tự Viện Pháp Bảo tại Sydney, Úc Đại Lợi.
09/04/2013(Xem: 17204)
Tuyển tập Nhạc Phật Giáo do Nhạc Sĩ Hằng Vang (1933-2021) sáng tác
09/04/2013(Xem: 12197)
Nhìn tổng quát công trình nghiên tầm, khảo cứu các văn kiện, tài liệu cổ để tập thành các tác phẩm qua các bộ môn: Lịch Sử, Văn Hóa, Văn Học, Âm Nhạc, Triết học, Thiền học... của Tiến sỹ Sử gia Lê Mạnh Thát là một thành quả to lớn được kết tinh bởi một trí tuệ siêu tuyệt, một khả năng hy hữu, một thời gian liên lũy, lâu dài, qua nhiều thập niên. Đó là những yếu tố mà ít người có được, để lưu lại cho hậu thế những thành quả văn học đồ sộ và chuẩn xác trên dòng sử mệnh quê hương.
09/04/2013(Xem: 20916)
Vua Trần Nhân Tông là một vị anh hùng dân tộc, có những đóng góp to lớn, nhiều mặt cho đất nước, cho lịch sử. Vua đã trực tiếp lãnh đạo quân và dân nước ta, tập hợp được những nhà quân sự tài giỏi, huy động được tiềm lực của toàn dân, đánh thắng đội quân hung hãn, thiện chiến nhất thời bấy giờ, làm nên những chiến công oanh liệt Hàm Tử, Chương Dương, Bạch Đằng, Tây Kết lẫy lừng, đưa dân tộc ta lên đỉnh cao của thời đại. Không những thế, vua đã mở rộng biên cương của tổ quốc, đặt nền móng vững chắc cho sự nghiệp nam tiến hoành tráng của dân tộc, mà con cháu hôm nay và mai sau mãi mãi ghi nhớ và biết ơn.
09/04/2013(Xem: 17794)
Thiền sư Minh Châu Hương Hải là một tác gia lớn không những của văn học và triết học Phật giáo Việt Nam, mà còn của văn học và lịch sử tư tưởng Việt Nam nói chung. Từ nửa cuối thế kỷ 18, cuộc đời và tác phẩm của Minh Châu Hương Hải đã lôi cuốn sự chú ý của những người trí thức đương thời, trong đó nổi bật nhất là nhà bác học Lê Quý Đôn (1726-1784).