Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Huyền Thoại Ngôn Ngữ Hoa Sen

12/06/201912:36(Xem: 1209)
Huyền Thoại Ngôn Ngữ Hoa Sen
hoa-sen-vo-thuong


HUYỀN THOẠI NGÔN NGỮ HOA SEN 

Thích Quảng Thanh


 
Có phải hoa sen ẩn tàng ngôn ngữ huyền thoại?

Nói đến đặc tínhhoa sen là một trong những loài hoa quý pháiHoa sen vươn mình lên từ bùn lầymà không bị ô nhiễm sắc màu và hương vị. Ngôn ngữ hoa sen là ngôn ngữ huyền thoại tuyệt vời!

Các trường phái sinh hoạt nghệ thuật thường trang điểm hoa sen đặc trưng cho các bậc thầy tôn quý. Hoa sen biểu hiện tính chất nhân quả đồng thời. Nghĩa là những cánh sen bao bọc cái gương bên trong đã thành hình những hạt giống. Sen tỏa hương về đêm thanh khiết kỳ diệu lạ thường! Vóc dáng hoa và lá sen vượt khỏi mặt nước ao bùn tuy mảnh khảnh, nhưng rất vững vàngtrước gió đong đưa lay chuyển. Hoa sen trông mượt mà đài các lung linh trong nắng hè oi bức, sen mỗi năm chỉ nở hoa một lần vào dịp nắng hè rạng rỡ. Do vậy, những người muốn tìm bộ ảnh hoa sen phải sẵn sàng đúng thời, đúng lúc. Nghĩa là bố cục và ánh sáng trung hòa với sự giao cảm của nghệ nhân.

Nhiếp ảnh gia săn ảnh hoa sen để làm tác phẩm đắc ý phải thật nhạy cảm. Nghĩa là tìm thấy chân dungđối tượng chưa đủ mà phải chờ đợi ánh sáng chiếu vào hoa lá lung linh, tạo thành cấu trúc hài hòa mỹ thuật rất thiên nhiên. Từ cấu trúc thiên nhiên cho chúng ta cảm xúc bắt mắt từng mỗi góc cạnh dẫn đến ý thức hình thành. Hoa sen là một trong những loài hoa quý phải được người đời bất phân giới tính tạo thành tác phẩm để trưng bày trong những dịp lễ lạc quan trọng nào đó.

Giới hội họa cũng thường dùng biểu tượng hoa sen để mô tả trên một bình diện nào đó. Có những bức họa hoa sen rất ư linh động thiền vị. Cho dù dùng kỹ thuật trắng đen hay màu để minh họa nét đẹp đài các của hoa sen, người họa sĩ đều có thể thành công vừa ýChúng ta cũng tìm thấy hoa sen trong các trường phái điêu khắc mỹ thuật.

Những sắc dân Á Châu thường dùng hoa sen ướp trà và thưởng thức tính chất độc đáo của nó. Tim sen còn được dùng để chữa bệnh mất ngủ hay bệnh tim…Hạt sen những người chuyên nghiệp thườngdùng để chế biến sản phẩm thức ăn như chè hay các loại bánh ngọt. 

Đứng về mặt khảo cứu đặc tính của hoa sen, tôi rất thích đợi chờ và nắm bắt thời gian kỳ diệu. Nghĩa là tìm đủ yếu tố căn bản để cấu trúc tác phẩm và cống hiến đến tha nhân thưởng ngoạn. Có lẽ sắc màu và ngôn ngữ của loài sen chúng rất hãnh diện được các trường phái nghệ thuật đắc ý và chọn làm biểu tượng độc đáo. Nói đến tính chất phân loại, hoa sen có nhiều giống khác nhau tùy theo phong thổ của mỗi quốc gia. Cho dù sen trắng hay hồng, hương thơm chỉ có một mà thôi. Không biết đã có quốc gianào chọn hoa sen làm biểu tượng quốc hoa?

Về đêm, nhất là những lúc sương mờ bàng bạc lãng đãng, thi nhân thả tâm hồn phiêu bồng trong khung trời tĩnh lặng sâu lắng giao cảm với thiên nhiênhoa sen có thể là nguồn cảm hứng đầy sáng tạo trên dòng tâm thức tuyệt vời để thi nhân cảm xúc ý thơ

Giòng tâm thức nào mà không chứa chan kỳ vọng? Vẻ đẹp nào mà không phôi phai hương sắc?

Thời gian nào mà  không bỏ lại sau lưng những bao kỷ  niệm? Tuy nhiên các bậc Thánh Hiền đã dùng biểu tượng hoa sen làm nền tảng đời sống tâm linhThiên thu trước và sau cũng thế, sự cảm nhận và trung hòa của bậc thầy minh triết lúc nào cũng mới tinh bằng cả nghị lực trí tuệ và dũng cảmĐặc tínhcủa hoa sen từ lúc tượng hình chớm nở gọi là tiếu, hàm tiếu đến mãn khai sống động tuyệt vời!

Riêng các trường phái phát triển đạo Phật đều dùng hoa sen làm biểu tượng cao quý. Khi Đức Phật còn tại thế hoa sen tạo thành câu chuyện thiền ý vịCâu chuyện được ghi nhận:

 “Một hôm Đức Phật xuất hiện trước đại chúng như thông lệ mỗi ngày thuyết pháp, hôm đó Đức Phậtkhông nói gì hết, Ngài mặc nhiên lắng sâu thiền địnhĐại chúng ngơ ngác đợi chờ lời pháp nhủ từ kim khẩu của Đức Thế TônĐức Phật Ngài tiếp tục yên lặng…sau đó tay phải cầm một búp sen đưa lên trước mặt đại chúng mà không nói gì. Đại chúng lúc bấy giờ ngạc nhiên không biết hiện tượng gì khác thường. Trong lúc vắng lặng, Ngài Ca Diếp mỉm cười đáp lễ bằng trạng thái bình lặng. Đức Phật  Ngài tuyên ngôn:

“Chánh pháp nhãn tạng
Niết Bàn diệu tâmThực tướngvô tướng
Bất lập văn tự
Trực chỉ chân tâm
Kiến tánh thành Phật”
Truyền Ma Ha Ca Diếp Tôn Giả

Đại loại rằng:

(Chánh pháp chân truyền
Tuệ giác soi sáng,
Diệu tâm -Niết Bàn
Có tướng, không tướng
Chẳng dùng ngôn ngữ
Nhìn thẳng chân tâm
Thấy tánh thành Phật)
Truyền cho Ma Ha Ca Diếp làm tổ thứ nhất.

Câu chuyện thiền đã đặt lên tâm thức đại chúng mỗi người một dấu ấn kỳ diệuTâm đắc lãnh hội chân truyền (truyền tâm ấn) khai phóng tư duy đại chúng cho nguồn thiền ấy tuôn chảy suốt chiều dài lịch sửhơn 2556 năm.  Dòng thiền sinh động bắt đầu từ một bông sen khai thị tuệ giác vô tiền khoáng hậu. Vì tính chất vô nhiễm qua biểu thị bông sen khi Đức Phật còn tại thế mãi về sau làm tòa ngồi tôn quý bậc thầy đại giác Thế Tôn. Vẻ đẹp tự nhiên của bông sen ở một thời điểm nào cũng đặc sắc. Những nghệ sỹ đưa hoa sen vào tác phẩm tạo sự rung cảm bắt mắt kỳ lạ tuyệt vời! Bông sen là loài hoa quý pháilung linh gợi cảm qua ống kính máy thu hình. Bông sen được nhiều danh họa phóng tác theo cảm hứngdung thông trực giác để làm giàu nền thi ca của nhân loạiViệt Nam có thơ ca tụng bông sen rằng:

“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.

Thi nhân xúc cảm đề thơ rất tới như thế! Do vậy, những tài năng về sau khai thác thể chất hoa sen đa dạng trên bình diện thi ca – học thuật.

Tôi chọn hoa sen kết thành sưu tập để minh họa đời sống nhân sinh quan tốt đẹp trong lúc có cơ hội trình bày trước đại chúng. Tất nhiên cũng muốn chia xẻ cùng quý thức giả và tìm sự đồng cảm bất phân màu da sắc tộc. Này các bạn hãy để tâm hồn chúng ta vươn lên và đạt đến cứu cánh của sự hạnh phúcnhư loài hoa sen biểu tượng quý phái.

Với tôi, ngôn ngữ, hương vị và sắc màu của hoa sen luôn được chiêm ngưỡng và cảm nhận sâu sắc bằng cả tâm hồn thanh cao huyền diệu tương đắc.

Thời tiết lạnh sen ngủ
Giấc ngủ dài mùa Đông
Xuân đến sen thức giấc
Vươn mình đón nắng hồng

Thời tiết lạnh sen ngủ
Trong bùn lầy tối tăm
Ngày tháng buồn đến thế
Sen kể chuyện trăm năm

Vượt thoát khỏi mặt nước
Lá xanh niềm ước mơ
Ánh sáng và bóng tối
Có kẻ vẫn đợi chờ

Thời tiết vào nắng Hạ
Xôn xao lối đi qua
Tâm thức nào gối mộng
Sen hồng ta với ta

Bông sen hương ngọt ngào
Thi ca vượt đỉnh cao
Góc cạnh giọt ánh sáng
Ấn thiền ai truyền trao
California 30-8-2012



hoa sen 2a

THE MYTHICAL LANGUAGE OF THE LOTUS 
 

Thích Quảng Thanh (Thanh Trí Cao) | Translation by Ngọc Bảo

 The lotus, a special kind of flower – is there a hidden legend relating to it?

 With its remarkable characteristics, the lotus is considered a flower of nobility. Its roots are buried in the mud, but the leaves and flowers standing high above the water are intact in their color and fragrance, not soiled by water or mud. The language of lotus is a mystical, wonderful language!

In Buddhist tradition, the lotus is considered a symbol for the enlightened.  The lotus contains in itself a meaning of cause and effect – inside the multiple layers of lotus petals is a central pod which contains many lotus seeds.  The cause (seed) is already within the effect (flower). At night, the lotus embalms the air with a pure and subtle fragrance. The flowers and leaves appear delicate but are quite strong in the blowing wind.  The lotus has a silky, noble beauty, shimmering in the hot summer sunshine. It is only in midsummer that the lotus is in full bloom, when the weather is hot and humid and the sunlight is bright. Therefore, photographers who want to make a collection of lotus pictures should be aware of the good timing, when the background and light are in harmony with the feeling of the artist.

The photographer who looks for satisfactory lotus pictures should be quite sensitive.  A good background is not good enough; he should wait for a time when the lotus flowers and leaves are glittered in the light, making up a natural structural harmony. A natural structural harmony always attracts our senses and emotions, provoking a creative force. The lotus is also a precious flower which has been the subject of decorating art works in important events, for people from all paths of life.

In painting, the lotus is also a frequent subject. There are many paintings of the lotus with Zen elements which are quite stimulating. The artist can successfully express the beauty of the lotus, whether it is in colors or black and white.  The lotus is also subject for many sculptured works.

In Asia, dry lotus petals are mixed with tea for aroma and the bitter embryos within the lotus seeds are produced into herbal medicines for sleeplessness or hypertension.  Almost all parts of the lotus are edible : the roots, stems, leaves, and seeds.  The lotus seeds are boiled and cooked in a sweet soup, a popular delicacy (called chè in Vietnamese), or made into lotus nut paste for pastries.

For all of its special characteristics, the lotus is always a source of inspiration for my photography. I enjoy the patience of waiting for a good time, when all elements for an artful photograph are assembled.  The lotus, with its pure beauty and silent language, deserves to be the subject of many art traditions.  There are many kinds of lotus, with different colors, but the fragrance is always the same. I wonder if there is any country has chosen the lotus as their national emblem?

At night, under a misty sky, when the poet immerses himself in the deep silence, he will feel a connection with the universe, and the sight of the lotus is an inspiration for creativity.

 Is there any consciousness that does not have hope? Is there any beauty that will not fade away? Is there any passing time that leaves no memory?

 In the midst of this impermanent world, the enlightened masters have chosen the lotus as a spiritual symbol. For thousands of years before and after, the enlightened view of the wise is always fresh with compassion and courage.  The characteristics of the lotus in every level, from the bud, to blossom and full flowering, are wonderfully lively!

In the time of Buddha the famous story of “Flower Sermon”, also known as “Pick up flower, subtle smile”, was narrated as follows:

“In a Dharma assembly, the Buddha was silent in meditation. His disciples were waiting to hear a sermon, when suddenly he held up a white lotus flower. No one in the audience understood this wordless sermon except Mahakasyapa, who responded with a subtle smile.  It was a manifestation of his realization of the essence of the teaching. The Buddha affirmed this by saying:

I possess the true Dharma eye
The marvelous mind of Nirvana
The true form is formless
Outside of scriptures
No dependence upon words and letters
Direct pointing to the heart of man
Seeing into one’s original nature and becoming Buddha
This I entrust to Mahakasyapa.

Thus began the direct transmission of wisdom without words, and Mahakasyapa became the first patriarch of Zen. From the mythical story of a wordless sermon with the white lotus, a lively Zen tradition of direct transmission from mind to mind has continued in the Buddhist history of 2556 years.  The lotus, with the quality of purity and stainlessness, remains the symbol of Buddhism from the time of the Buddha, and is the sacred seat for the Buddha.  In the mundane world, through all the time the lotus has been the subject of literature and many valuable art works, in photography or paintings. A Vietnamese folk poem said:

In the pond, nothing is more beautiful than the lotus
The leaves are green, the flower white with yellow sigma
Yellow sigma, white flower, and green leaves
Growing from the mud but untainted by mud.

I chose the lotus in my photographic collection as a way to teach the meaning of Zen, whenever there is a chance, and of course I would like to share it to viewers from all over the world.  Let us purify our mind and stand up for happiness from the suffering world, like the noble lotus rising up high from the muddy water.

 For me, the lotus, with its silent language, its colors and fragrance, is always admired in my soul, with all the purity in my mind.

In cold weather, the lotus sleeps
A long sleep of winter
Spring comes, the lotus wakes up
Greeting the warm sunshine

In cold weather, the lotus sleeps
In the dark muddy water
The days go by sadly
The lotus narrating a hundred years story

Rising high above the water
The green leaves with wishful dreams
In the light and the shadow
Lotus still laying in waiting

The weather changes to summer
Passing through the lively path
In the dreamy consciousness
The image of a pink lotus and me

Sweet fragrant lotus
Is the supreme poetry
Glittering drops of light on the side
Reflecting a transmission of mind

Thanh Trí Cao
(California, August 30, 2012)

Translated by Ngọc Bảo

Nguồn: phatgiaovietnamhaingoai

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/10/201306:43(Xem: 6806)
Suốt thời gian nhập thất là 3 năm, tuy ăn uống đạm bạc nhưng nhờ sức chuyên tu bệnh tật của thầy cũng được tiêu trừ và trí tuệ khai minh, nguồn tâm sáng tỏ. Khoảng thời gian này, nhiều tác phẩm KINH – LUẬT – LUẬN được thầy dịch thuật và chú giải từ bản Hán văn sang Việt văn như: kinh Phổ Môn, kinh Di Đà, kinh Địa Tạng, kinh Pháp Hoa, kinh Hồng Danh, kinh Thập Ác Báo - Thập Thiện Nghiệp, kinh Vô Lượng Thọ, kinh Quán Vô Lượng Thọ, kinh Địa Tạng Chiêm Sát, kinh Trường Thọ Diệt Tội, kinh Đại Thừa Công Đức Tạo Tượng Phật, kinh Khiệp Bảo Ấn Đà La Ni, kinh Bồ Tát Thiện Giới, kinh Văn Thù Vấn Phật, Phật Học Giáo Khoa Thư, Đại Thừa Khởi Tín Luận, Hạnh Nghi Người Tu Học Phật …
09/04/201319:07(Xem: 14744)
TUỆ SỸ, MỘT THIÊN TÀI CỦA VIỆT NAM : Thầy xuất gia từ thuở còn thơ và sống ở Lào, làm chú tiểu Sa Di sớm chiều kinh kệ, công phu bái sám, đó là bổn phận của người làm điệu, trong nếp sống nhà chùa. Dù chùa ở Lào hay Việt Nam cũng vậy, tụng kinh học luật là điều chính yếu của người xuất gia tu Phật. Bằng bản chất thông minh, thiên tư từ thuở nhỏ, cho nên sau khi xuất gia, Thầy đã miệt mài học hỏi kinh điển, siêng năng nghiên cứu nghĩa lý đạo mầu. Có lần được nghe quí Ngài kể lại, thời gian sống nơi chùa Lào, suốt ngày Thầy ở dưới bàn tượng Phật Bổn Sư thờ nơi chánh điện, để học kinh luật, sưu tra luận nghĩa, mà quí sư Lào sau một thời gian dạy dỗ, đã thấy được trí tánh thông minh của Thầy......
09/04/201319:58(Xem: 3357)
Ôn Từ Đàm (Hòa thuọng Thích Thiện Siêu) với tôi vốn không có duyên nghĩa thầy trò; mặc dù, vào đầu thập niên 1960, Ôn là Giáo thọ tại Phật Học Viện Hải Đức Nha Trang trong khi tôi là một học tăng ở đó. Những tháng năm này, tôi là nguòi được theo học trường Võ Tánh nên thời khóa sinh hoạt của tôi không bị câu thúc chặt chẽ; và vì vậy, ít có cơ hội gần gũi với các bậc thầy lớn như Ôn.
05/02/202010:26(Xem: 1017)
Được tin buồn ngày đầu năm mới: Giáo sư, Cư sĩ Hồng Dương Nguyễn Văn Hai đã từ trần vào ngày 25-1-2020 (nhằm mùng 1 Tết Canh Tý), tại tư gia ở Yardley, Pennsylvania, Hoa Kỳ; hưởng thượng thọ 93 tuổi. Đối với những người thuộc thế hệ Chiến tranh, nhất là giới giáo chức, sinh viên học sinh thành phố Huế... thì thầy Nguyễn Văn Hai là một nhân vật đặc biệt. Đặc biệt vì phong cách đĩnh đạc và lối ứng xử nghiêm cẩn của thầy trong nhiều vị thế và chức vụ quan trọng mà thầy đã được giao phó và đảm nhiệm từ cấp trung học đến đại học như: Hiệu Trưởng Trường Quốc Học, Huế. Giám đốc Nha Học chánh Trung nguyên Trung phần. Phó Viện Trưởng kiêm Khoa Trưởng Đại học Khoa Học, Viện Đại học Huế. Trước 1975, khi còn là sinh viên và sau đó là giáo sư trung học, tôi chỉ được biết thầy Nguyễn Văn Hai qua các kỳ thì và chấm thi vì thầy nổi tiếng là nghiêm khắc và rạch ròi trong sự quản lý về cải cách giáo dục tổ chức thi cử.
14/06/201619:50(Xem: 3437)
Sư Cô Diệu Huệ đã ra đi thật rồi! Tôi còn bàng hoàng như người vừa tỉnh mộng. Người ra đi chóng thế sao? Chiều hôm kia, khi cùng Thầy Trụ Trì và Tăng Đoàn Chùa Giác Ngộ đến với giây phút tạ từ và trong thời trợ niệm cho Sư Cô tôi thấy Sư Cô biểu hiện xúc động trên khuôn mặt và trong hơi thở gấp gáp. Sư Cô tuy không đủ sức nói hoặc cử động nhiều được nữa nhưng vẫn cảm nhận những âm thanh quen thuộc, cảnh sắc và ý thức được rằng chư Tăng đang vân tập để an ủi, chia sẻ, hộ niệm cho mình trong bước đăng trình. Sắc mặt Sư Cô vẫn còn tươi lắm, thế mà sau khi xong thời Kinh trợ niệm, tôi về phòng và đi công việc trong chốc lát, khi trở về Chùa Giác Ngộ thì hay tin rằng : Sư Cô đã viên tịch. Nhanh thật, mới vào bệnh viện được 2 hôm, hôm qua còn tỉnh táo nói năng nhắn nhủ được, hôm nay đã ra đi rồi…!
15/02/201704:25(Xem: 2070)
Đời thường trong các kiểu ăn cắp thì ăn cắp sách báo (hay cầm nhầm, hay mượn quên trả cũng vậy) có lẽ là loại ăn cắp dễ tha thứ nhất. Người ta tự cho là khi mượn tạm „chút kiến thức nhân loại“ thì không tội tình lớn như ăn cắp trái xoài trái ổi, ăn cắp con gà con vịt, cho đến ăn cắp tiền hay đồ dùng… Kể cả ăn cắp trái ớt cũng trầm trọng hơn là cầm nhầm một cuốn sách rồi… quên trả. Thú thật, trong đời tôi cũng từng đã có vài lần đến nhà bạn chơi, xem một cuốn sách thấy hay và đọc thích thú không dừng được. Bạn nói, thôi mang về nhà đọc tiếp. Vậy mà mấy năm sau sách vẫn cứ ung dung cắm rễ ở tủ sách nhà (!).
11/08/201304:45(Xem: 3811)
Biển Nam Hải chập chùng sóng bạc, Núi Phổ Đà bát ngát đường mây, Quán Âm đại điện còn đây, Trời thu lãng đãng bóng Thầy khuất xa.
13/02/201103:42(Xem: 5961)
Ca Sĩ Gia Huy, Tên thật của Gia Huy là Đặng Quốc Hung. Anh đến Montreal, Canada vào năm 1991 để cùng đoàn tụ với gia đình. Anh hát lần đầu tiên tại vũ trường Chateau Du Parc tại Montreal. Lúc đó, anh hát với ban nhạc Phạm Mạnh Cường để trình bày những tác phẩm như "Máu Nhuộm Bãi Thượng Hải", "Mười Năm Tình Cũ" và "Lambada". Ngay sau lần trình diễn đầu tiên, Gia Huy trở thành một ấn tượng của dân chúng tại Montreal. Anh bắt đầu hát cho một số vũ trường tại địa phương như Bistro Dore, Miss Sai Gòn, và Đêm Sai Gòn. Tuy nhiên, mục đích của Gia Huy là nổi danh ngoài Canada và khuếch trương số khán thính giả đi khắp thế giới.
20/10/201921:45(Xem: 164)
Thân thế: Cố Đại đức thế danh Lê Quý Trúc Bảo, sanh vào ngày 23/3/1975 trong một gia đình nhiều đời theo Phật. Trong lần gia đình di cư đầu tiên vào Nam, song thân đã sinh Đại đức (ĐĐ) tại Tam Bình, Thủ Đức, Gia Định. Thân phụ là ông Lê Quý Triết, Thân mẫu là bà Hoàng Thị Tựu; nguyên quán Trà Trì, Hải Xuân, Hải Lăng, Quảng Trị. ĐĐ sinh ra trong gia đình có 8 anh em gồm 3 người anh trai, 2 em gái và 2 người em trai. Sau 30/4/1975 gia đình trở về nguyên quán Trà Trì, Quảng Trị. Đến tháng 7/1977 gia đình của cố ĐĐ lại một lần nữa di cư vào Nam và trú ở vùng kinh tế mới tại Châu Thành, Đồng Nai. - năm 1981-1986, cố ĐĐ học trường Tiểu học Quảng Thành, Châu Thành, Đồng Nai - năm 1986-1990, cố ĐĐ học trường Trung học cơ sở Kim Long, Châu Thành, Đồng Nai.
06/09/201608:41(Xem: 3223)
Cố Ni Sư Pháp danh Như Ngọc, húy Nhựt Thạch, tự Diệu Ngọc, hiệu Giáo Ngôn. Thế danh Trần Thị Thạch, sanh năm Kỷ Dậu 1909, tại ấp Long Bình, làng Long Đức, tổng Trà Nhiêu, tỉnh Trà Vinh. Thân phụ là cụ ông Trần Văn Giác (1888 - 1945), Pháp danh Như Ý, tự Mật Tri. Thân mẫu là cụ bà Nguyễn Thị Như (1889 - 1971), Pháp danh Sương Lực, tự Chơn Tâm.