Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Từ nghệ sĩ nhạc jazz đến tu sĩ Phật giáo

11/05/201907:07(Xem: 1108)
Từ nghệ sĩ nhạc jazz đến tu sĩ Phật giáo

Từ nghệ sĩ nhạc jazz đến tu sĩ Phật giáo

 

Nhân duyên từ chiếc đàn

Xuất thân từ vùng đất Hobart, thủ phủ và cũng là thành phố lớn nhất bang Tasmania (Úc), có niềm đam mê piano sâu sắc và được biết đến như là một trong những nghệ sĩ nhạc jazz có phong cách ngẫu hứng và tự phát trong biểu diễn, Tom Vincent luôn mang đến cho khán giả các cung bậc cảm xúc khó tả khi xuất hiện trên sân khấu. Đặc biệt, có những lúc biểu diễn, anh lại hình thành thói quen trò chuyện với khán giả trong khi các ngón tay chạy từ phím nhạc này sang phím nhạc khác.


Tom Koun Vincent-2
Tom Vincent khi là một nghệ sĩ nhạc jazz


Anh đạt tới đỉnh cao nghệ thuật soạn nhạc và biểu diễn, đã từng có những chuyến lưu diễn và thu âm với nghệ sĩ saxophone và cũng là nhà soạn nhạc nổi tiếng Hoa Kỳ, Branford Marsalis. Nhưng với anh, tất cả điều này đã thuộc về quá khứ.

Bởi lẽ, kể từ thứ Năm tuần trước, anh đã ngừng các hoạt động biểu diễn và sẽ không đặt bút ký bất cứ hợp đồng xuất hiện trên sân khấu nào nữa.

Từng được biết đến là một nghệ sĩ piano, một người chỉ huy, một nhà soạn nhạc, Vincent giờ đây đã là một tu sĩ Phật giáo thật thụ, với pháp danh Tom Koun Vincent.

Như vậy, có đến hai chàng trai tên Tom - một là nghệ sĩ nhạc jazz và một là nhà sư Phật giáo - với con đường đi dường như rất xa nhau.

Trước khi bước vào tuổi 50, Tom Vincent thực hiện một loạt chương trình nghệ thuật cuối cùng để cống hiến cho khán giả tại quê nhà Hobart. Ngay sau đó, anh lên kế hoạch dành trọn thời gian để chuyên tâm vào con đường thực tập và hành trì lời dạy của Đức Phật dưới hình thức tu sĩ Phật giáo.

Nói một câu rất đơn giản về những gì đã chọn, Vincent khẳng định: “Bạn không thể một vai mà trọn vẹn hết tất cả”.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người nổi tiếng đứng trên sân khấu. Cũng chưa bao giờ nghĩ mình đạt những thành công cao cả, vĩ đại với vai trò là nghệ sĩ nhạc jazz. Tôi cũng không dám nghĩ mình đã có những chuyến lưu diễn ấn tượng, mang lại nhiều cung bậc cảm xúc cho khán giả”, Vincent tâm sự.

“Giờ đây, tôi chỉ muốn thực hành đời sống thiền môn và tập trung toàn bộ thời gian vào đó. Phật giáo không đề cao tự ngã cá nhân và cũng không bao giờ khuyên bạn chỉ sống riêng cho bản thân mình mà phải vì tất cả cộng đồng”.

Khi còn là học sinh phổ thông ở Sydney, Vincent thường tham gia đội kèn của trường, nhưng sau đó anh bị cuốn hút vào phím đàn. Tuy vậy, cha anh, một nghệ sĩ nhạc jazz nghiệp dư, đã không muốn con mình theo đuổi con đường âm nhạc này.

“Cũng giống như bất cứ người cha, người mẹ nào khác, thường không muốn con mình trở thành nhạc sĩ”, Vincent kể lại.

Ngược lại, dù không thích nhưng mẹ vẫn mua một chiếc đàn piano cũ gần nhà kho cho anh thỏa chí đam mê. Và rồi hiện thực đã mang tới một thiên tài như được chọn sẵn.

Vincent sau đó phát hành một loạt album cá nhân và những sáng tác, biểu diễn của anh được ví như những huyền thoại âm nhạc nước Úc: Thelonius Monk và John Coltrane.

Những năm tiếp theo, khán giả đã đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác về tài năng của chàng trai trẻ xuất thân trong gia đình không có truyền thống âm nhạc.

Nghệ sĩ trống Brian Ritchie, đồng hương của Vincent, trong một phát biểu đã ca ngợi hoạt động nghệ thuật của Vincent và cho rằng đây là một thiên tài thật thụ.

“Các cuộc biểu diễn của Vincent mang tính hàn lâm, có rất nhiều kiến thức, đặc biệt là mang đến sự hài hòa trong tâm hồn", Brian cho biết.



Chọn con đường mới

Nhưng dần dần ai cũng nhận ra rằng trong nền tảng âm nhạc và tính cách biểu diễn của Vincent luôn hướng đến những khía cạnh tâm hồn sâu sắc, chỉ cảm nhận mà khó có thể giải thích.

Cách nay 15 năm, Vincent bắt đầu chớm lên các suy nghĩ về việc tiếp cận sinh hoạt Phật giáo, đặc biệt là thiền tập.

Năm ngoái, anh đã đưa ra ý nguyện xuất gia và dành thời gian còn lại của đời mình thực hành lời dạy của Đức Phật. Và ý nguyện đó đã được thực hiện tại một ngôi chùa Phật giáo thuộc tỉnh Okayama, Nhật Bản.

“Thật không biết phải nói thế nào vì đời sống thiền môn có nhiều quy định cần tuân thủ. Hiện tại đang là giai đoạn thử thách và tập sự với tư cách điệu chúng ở chùa nên tôi muốn rời xa hoạt động biểu diễn để chuyên tâm hành trì. Tôi muốn mọi điều trở nên đơn giản và nhẹ nhàng hơn đối với cuộc sống của chính mình”.



Tom Koun VincentVà là nhà sư tập sự Tom Koun Vincent

Thực ra, từ 10 năm trước, Vincent đã bắt đầu tập làm quen với thiền tập. Anh lên thời gian biểu để mỗi ngày thức dậy lúc 4 giờ sáng chỉ với một công việc “ngồi và đi trong im lặng”. Anh nỗ lực để theo đúng thời gian biểu này với mục đích duy nhất là khám phá và tìm hiểu nghiêm túc về thiền tập.

“Bây giờ chính thức bước vào tuổi 50, tôi thực sự muốn ngừng xem những chương trình giải trí như kiểu Netflix với người vợ của mình. Thay vào đó, tôi chỉ muốn thực tập cách ngồi, cách đi đúng nghĩa của thiền tập”.

“Một khi bạn đã chính thức xuất gia là tu sĩ Phật giáo thì phần còn lại của cuộc đời bạn phải gắn liền với sự hành trì và trường hợp của tôi cũng không ngoại lệ. Điều này thực sự rất khó và rất khác với những gì tôi từng trải qua, nhưng tôi sẽ luôn cố gắng hết mực có thể để đạt được những kết quả nhất định, mang lại lợi lạc cho mình và cho những người xung quanh”, nhà sư tập sự Tom Koun Vincent thể hiện quyết tâm.

Nói về quyết định và những gì đang trải qua, Tom Koun Vincent cho rằng từ bỏ biểu diễn âm nhạc, hoạt động sáng tác thực sự không quá khó.

“Rất nhiều người đến với âm nhạc bởi lẽ họ muốn có được những người phụ nữ mến mộ, hoặc những tràng pháo tay ngưỡng mộ từ khán giả. Tôi chưa bao giờ thể hiện sự quan tâm đến bất kỳ thứ gì trong số đó”, Tom Koun Vincent tâm sự.

“Tôi đến với âm nhạc vì niềm vui, sự đam mê được sáng tác, được biểu diễn chung với các nhạc sĩ khác. Nếu mình làm tốt, khán giả sẽ vui và tán thưởng, nhưng nếu không mang lại những ấn tượng cho họ, họ sẽ dễ dàng rời bỏ bạn”.

Sau một thời gian dài hoạt động nghệ thuật, Vincent cũng có khá nhiều khán giả trung thành và thông điệp cuối cùng mà nhà sư tập sự này muốn gởi đến họ về bước ngoặt mới, con đường mới là “Cảm ơn vì tất cả!”. 


Tâm Nhiên 
(theo ABC News)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/04/201101:28(Xem: 1521)
BBC Giới thiệu Đôi nét về Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Thích Thích Nhất Hạnh là một thiền sư nổi danh trên thế giới, là một văn nhân, một thi nhân, một học giả, mà cũng là một người đấu tranh cho hòa bình. Bên cạnh đức Đạt Lai Lạt Ma thì Thầy là bậc đạo sư nổi tiếng nhất trên thế giới hiện nay. Ngoài ra Thầy còn là tác giả của trên một trăm cuốn sách, trong đó gồm có những "xếp hạng bán chạy nhất“ (bestsellers) như những cuốn Hòa Bình Từng Bước Chân (Peace is Every Step), Phép lạ của sự Tỉnh thức (The Miracle of Mindulness), Chúa nghìn đời, Bụt nghìn đời (Living Buddha Living Christ) và Giận (Anger)
13/06/201106:43(Xem: 7126)
Ôi, trong giáo pháp Phật đà của ta, việc trọng đại nhất là gì ? Con người sinh ra không từ cửa tử mà đến, chết không vào cửa tử mà đi. Thế nên người nằm non ở tổ, bỏ ngủ quên ăn, chẳng tiếc thân mạng, đều vì việc lớn sinh tử. Ở thời giáo suy pháp mạt này mà có người vì việc lớn sinh tử như Hòa thượng Liễu Quán, thật là hy hữu.
06/06/201213:35(Xem: 7354)
Hòa thượng Thích Quảng Đức, Pháp danh Thị Thủy, Pháp tự Hành Pháp và thế danh là Lâm văn Tức, sinh năm 1897 tại làng Hội Khánh, quận Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa...
26/04/201215:06(Xem: 8781)
Mùa Phật Đản 1963, có máu, lửa, nước mắt và xương thịt của vô số người con Phật ngã xuống. Nhưng từ trong đó lại bùng lên ngọn lửa Bi Hùng Lực của Bồ Tát Thích Quảng Đức
05/06/201111:56(Xem: 4646)
Ngôi chùa nhỏ nằm khiêm tốn trong khoảng đất rộng đầy cây trái. Buổi tối, mùi nhang tỏa ra từ chánh điện hòa với mùi thơm trái chín đâu đó trong vườn.
08/09/201212:12(Xem: 3381)
Với Hòa thượng Minh Châu, một đại sư đã ra đi. Một đại sư cỡ ấy, thế hệ chúng ta chỉ có vài vị. Vài vị, nhưng là những ngọn đuốc soi sáng đường đi cho cả một nửa thế kỷ. Hôm nay, ngọn đuốc gần như là cuối cùng ấy đã tắt. Đã tắt, để nói với chúng ta, như Phật đã nói khi nhập diệt: Hãy tự thắp đuốc lên mà đi.
19/03/201002:09(Xem: 2364)
Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 … Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
06/10/201319:35(Xem: 43186)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
03/09/201817:23(Xem: 1774)
Nhiều lời Đức Phật dạy trong kinh điển có thể được nhìn thấy qua nhà thơ Bùi Giáng. Toàn thân Bùi Giáng chính là Khổ Đế hiển lộ qua cái được thấy. Tương tự, với Tập Đế. Nụ cười của Bùi Giáng chính là Đạo Đế hiển lộ an lạc qua cái được thấy. Tương tự, với Diệt Đế. Bùi Giáng đùa giỡn ca ngâm với lời lời ẩn nghĩa chính là diệu chỉ tâm không dính mắc của Kinh Kim Cang, hiển lộ qua cái được thấy và cái được nghe. Bùi Giáng đi đứng nằm ngồi giữa phố như không một nơi để tới chính là diệu chỉ sống với cái Như Thị của Kinh Pháp Hoa, hiển lộ qua cách thõng tay vào chợ. Bùi Giáng viết xuống chữ nghĩa xa lìa có/không, dứt bặt đúng/sai, hễ viết xuống là gửi vào tịch lặng bờ kia chính là diệu chỉ gương tâm rỗng rang của Bát Nhã Tâm Kinh. Đó là hình ảnh nhà thơ Bùi Giáng trong tâm tôi nhiều thập niên qua.
19/01/201921:03(Xem: 1186)
Thời gian là cái gì thật mầu nhiệm, không hình không tướng, tưởng như nó dửng dưng, lạnh lùng trước muôn sự, nhưng lại thầm lặng ân cần cất giữ những gì đã đi qua, rồi tùy đối tượng mà hoài niệm. Không ai nắm bắt lại được những tờ lịch đã rơi, nhưng bước chân của bao bậc hiền nhân quân tửđều như còn in hằn trong không gian khi thời điểm luân lưu trở lại theo vận hành của trời đất.