Những hàng cây cao

16/04/201607:50(Xem: 8845)
Những hàng cây cao

 HT Nhu hue





NHỮNG  HÀNG  CÂY CAO
 
 Kính dâng Hòa Thượng Như Huệ

  

  

  Chúng ta thường thấy những dãy núi cao sừng sững chạy dài hàng ngàn cây số, hay những khu rừng bạt ngàn sâu thẳm, nơi ấy có những cây đã sống năm bảy trăm năm, hoặc hàng ngàn năm trên trái đất nầy mà nhiều người trông thấy thật hùng vĩ.

   Quê hương Việt Nam, miền Bắc có dãy Hoàng Liên Sơn, miền Trung có dãy Trường sơn, những núi đồi này có những cây cao bóng mát tỏa khắp một vùng, tụ lại khí vượng thiêng liêng, để rồi nơi ấy, chốn ấy, đã ra đời và cho đời những con người làm được nhiều lợi ích và điểm tô cho cõi hồng trần vài tia nắng ấm!

  Đứng trước những hàng cây cao chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái và yêu thích về cảnh vật thiên nhiên. Vạn vật đều do duyên sinh, cho nên người và cỏ cây hoa lá đều là một, hiểu được như vậy, nhìn được như vậy, thì chúng ta và tất cả vạn sự, vạn vật trên cuộc đời này không có sự phân chia .

  Về con người, chúng tôi biết Hòa Thượng Như Huệ vào những thập niên 1970-1971…, lúc bấy giờ Thầy là Đại Đức Như Huệ, Chánh đại diện Phật giáo tỉnh Quảng Nam. Thừa Thiên Huế và Quảng Nam cách nhau qua đường đèo Hải Vân.

Một thời vàng son của Phật giáo Việt Nam, ảnh hưởng cuộc chấn hưng của Phật giáo Trung Quốc do Đại Sư Thái Hư khởi xướng, mà sau đó Phật giáo Việt Nam đã được hồi sinh vào những năm:1920-1931 và đến 1935; những tháng năm này tại miền Trung có Phật Học Đường Tây Thiên tại Huế, nuôi dưỡng và đào tạo do công đức của Quốc Sư Phước Huệ. Từ Bình Định ra Huế giảng dạy, và tại Huế có Pháp Sư Phổ Huệ, Tịnh Khiết, Giác Tiên, Giác Nguyên và Giác Nhiên…Hòa Thượng Giác Nhiên ( Đức Đệ Nhị Tăng Thống) làm Giám đốc Phật Học Đường Tây Thiên, đã đào tạo những vị tài đức vẹn toàn như quý Ngài: Chánh Thống, Chánh Huy, Đôn Hậu, Trí Thủ, Mật Hiển, Mật Nguyện, Thiện Hòa, Thiện Hoa và nhiều bậc cao Tăng đã làm nên trang sử cho Phật giáo Việt Nam trong thời cận đại mà sau một quãng đường dài dưới thời Pháp thuộc và những triều đại sau này…

    Hòa Thượng Đôn Hậu, Mật Nguyện đã từng vào Quảng Nam để giảng dạy,  xây dựng và đào tạo nhiều thế hệ Tăng Ni Phật tử tại Quảng Nam và Hòa Thượng Như Huệ từ Quảng Nam ra Huế lưu trú tại chùa Linh Quang và thường đến văn phòng Giáo hội chùa Từ Đàm họp bàn những Phật sự. Bản thân tôi đã từng gặp Hòa Thượng Như Huệ tại văn phòng chùa Từ Đàm mà lúc bấy giờ Hòa Thượng Mật Nguyện làm Chánh đại diện Phật giáo Thừa Thiên Huế.

 Thời gian lững lờ trôi… biển đời duyên nghiệp vẫn còn rong ruổi trong mỗi kiếp người, những tháng năm yên tĩnh nơi chốn thiền môn không còn nữa… Tôi và mọi người dân nước Việt âm thầm lặng lẽ cất bước ra đi … Nhân duyên cơ mà, tôi đã gặp lại Hòa Thượng Như Huệ vào năm 1990 tại Úc châu, lúc này Thầy là Thượng Tọa Như Huệ làm Tổng vụ trưởng Tổng vụ Hoằng pháp của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Úc Đại Lợi-Tân Tây Lan, và sau đó Hòa Thượng Như Huệ được Tăng Ni tín đồ Phật tử liên bang Úc châu – Tân Tây Lan cung cử lên ngôi Hội chủ cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tại Úc Đại Lợi – Tân Tây Lan, suốt thời gian bốn nhiệm kỳ mười sáu năm .

  Những tháng năm tôi đến Úc châu làm việc Giáo hội dưới quyền lãnh đạo của Hòa Thượng Như Huệ, mỗi lần gặp Hòa Thượng thường kể chuyện xưa: Chuyện Phật giáo thời 1963-1966-1975…;chuyện quý Ôn, quý Thầy tại Chùa Ấn Quang Sài Gòn, Việt Nam Quốc Tự, Phật Học Đường Nam Việt Ấn Quang, Phật Học Đường Tây Thiên, Phật Học Viện Bảo Quốc Huế; chuyện Phật Giáo Úc châu- Tân Tây Lan, Phật Giáo Liên Châu và chuyện hành điệu thời kỳ còn nhỏ, và nhiều khi hứng khẩu tôi và Hòa Thượng tán tụng bài Nhất Điện- Nhị Điện trong các khoa nghi .

  Và hôm nay được biết Hòa Thượng Như Huệ, Chứng minh Đạo sư của Giáo hội pháp thể khiếm an…! Tôi thật đáng ưu tư cho Ngài, trong mỗi chúng ta ai cũng có những kỷ niệm....Hoài niệm về kỷ niệm của một thời mà mỗi khi nhớ đến mấy ai không khỏi chạnh lòng .

   Những hàng cây cao sừng sững giữa biển trời tự bao giờ?- Chúng ta yên lặng đứng nhìn những hàng cây cao vút mà trong đó có những loại cây gỗ quý, là những bảo vật để lại cho đời…

    Người cầm bút viết bài này qua sự giới thiệu từ Thượng Tọa Nguyên Tạng đương kim Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức; Người viết lấy tiêu đề: NHỮNG HÀNG CÂY CAO, để nói lên những gì mà tự chính mình đã cảm nhận.

 

    Từ nguyên thủy rừng già dòng suối chảy

    Bưởi hoa vườn mưa tạnh ửng phù dung

    Tình đá tượng vẫn còn nguyên vẹn lắm

    Gióng hồi chuông xứ Quảng mộng hồi sinh

   

                                                           

   

Nam Mô A Di Đà Phật

Viết tại liêu phòng trong buổi chiều đông 

Tân Tây Lan-Giác Nhiên Tự, 13-4-2016-Bính Thân

 

Thích Trường sanh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2013(Xem: 9442)
Tin buồn do HT Như Điển gởi đi từ Phần Lan vào chiều ngày 8-8-2013, đã làm bàng hoàng và xúc động đối với Tăng Ni và Phật tử gần xa. Ôn đã ra đi trong lúc Phật sự còn ngổn ngang, bỏ lại phía sau mình niềm tiếc nhớ kính thương khôn nguôi của tất cả mọi người.
18/08/2013(Xem: 8876)
Hồi nhỏ ba tôi đưa tôi lên qui y với Hoà thượng Đôn Hậu tại chùa Thiên Mụ (1956), nhưng sau lớn lên học Đại học, vào Đoàn Sinh viên Phật tử (1963), tôi lại tham gia "tranh đấu Phật giáo" tại chùa Từ Đàm (1963-1966). Hoà thượng Thích Thiện Siêu là một trong những vị lãnh đạo của tôi lúc ấy.
17/08/2013(Xem: 13821)
Hòa thượng thế danh là Võ Hóa, pháp danh Chơn Húy, pháp hiệu Khánh Anh, Ngài sinh năm Ất Mùi (1895) tại xã Phổ Nhì, tổng Lại Đức, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Khi nhỏ, Ngài theo học Nho, luôn tỏ ra là một Nho sinh xuất sắc.
16/08/2013(Xem: 11187)
Tôi không có duyên may thân cận Sư. Chỉ qua những phật sự chung của giáo hội, được diện kiến Sư trong các buổi họp, hoặc đại hội. Cảm nhận sự hiện diện của Sư nơi đám đông, là người lặng lẽ nhất trong những người lặng lẽ. Ngồi nơi ghế cao mà thu mình lại như chưa hề ngồi đó. Đôi lần phát biểu thì ngôn ngữ cô đọng, kiệm lời, như chưa hề lên tiếng.
16/08/2013(Xem: 14571)
Thượng Tọa thế danh Ngô Đình Thung, pháp danh Trừng Lộc, pháp tự Chơn Kiến, pháp hiệu Ấn Minh. Sinh ngày 20 tháng 06 năm 1948 (Mậu Tý) ) tại làng Đại Điền Đông, xã Diên Điền, huyện Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa. Thân phụ, ông Ngô Ký, pháp danh Trừng Phong, thân mẫu, bà Huỳnh Thị Khằng, pháp danh Trừng Tằng, song thân của Ngài đều đã mãn phần.
16/08/2013(Xem: 12020)
Chốn Tòng Lâm Phật Giáo VN vừa chứng kiến cảnh trạng bi thiết vì một cội tùng cửu thập tuế đã ngã bóng về Tây : Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Đệ Tứ Tăng Thống GHPGVNTN, nhập niết bàn !
14/08/2013(Xem: 11182)
Sau khi đọc lại hai bức thư của Ôn gởi cho con, một đề ngày 9/6/1994, viết trên một mảnh giấy học trò, ngang 10cm, dài 15cm. Và một với đầu đề: PL. 2547. Nha Trang, ngày 19/11 Giáp Thân, viết trên hai mặt của một tờ giấy học trò, được cắt xén vuông vức, trong đó có đoạn: “… nhận được cuốn Từng Giọt Nắng Hồng cách nay bốn ngày. Tôi đọc 12 tiếng đồng hồ mỗi ngày, vừa xong lúc 12 giờ trưa hôm nay. Tôi quyết định in nó để cúng dường Ôn Trí Thủ.”
14/08/2013(Xem: 10573)
Những ai đã được Ôn Già Lam dưỡng dục tại ba Phật Học Viên: Báo Quốc Huế, Hải Đức Nha Trang, và Quảng Hương Già Lam Sài Gòn thì khó mà bộc bạch hết tâm tư tình cảm của mình về ân đức sâu dày của Người.
14/08/2013(Xem: 10892)
Năm 1973, một buổi sáng đẹp trời, khoảng 9 giờ, anh em đi học hết, tôi và anh Bình, tức Giải Đàm, ở nhà hè nhau cưa một gốc mít khô đứng lù lù trước mé hàng rào chùa Già Lam. Gốc mít thì bự, cái cưa thì dài, lại yếu và lụt, nên hai chàng lực sĩ “lỗ cốt” hì hà hì hục cả giờ mà chỉ cưa được giáp vòng gốc cây với độ sâu một lưỡi cưa.
14/08/2013(Xem: 13936)
Hơn nửa thế kỷ qua nếp sống đạo hạnh sáng ngời của Ôn đã gắn liền với sinh mệnh của Tăng Ni và tín đồ Phật tử, đặc biệt là Tăng chúng ở các Phật học viện Báo Quốc Huế, Hải Đức Nha Trang và Quảng Hương Già Lam Sài Gòn. Ôn đã yêu thương dưỡng dục chúng Tăng như cha mẹ thương yêu lo lắng cho con. Những ai may mắn được gần gũi Ôn, dù nhìn ở góc độ nào cũng nhận ra điều đó.