Hòa Thượng Thích Giác Thông

09/09/201416:21(Xem: 17200)
Hòa Thượng Thích Giác Thông

 HT Thich Giac Thong (3)

 

CUNG TUYÊN TIỂU SỬ

HÒA THƯỢNG THÍCH GIÁC THÔNG

Trụ Trì Tịnh Xá Ngọc Thạnh - Tây Ninh

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

1. THÂN THẾ:

Hòa Thượng Thích Giác Thông, tục danh Đổ Văn Bé, sinh ngày 18 tháng 2 năm 1939 tại Mỹ Hòa Hưng, Huyện Châu Thành, An Giang, Long Xuyên. Trong một gia đình thâm tín Phật Giáo.

Thân Phụ là Cụ Ông Đổ Nhựt Thăng, Thân Mẫu là Cụ Bà Nguyễn Thị Khiên, Hòa Thuợng là người anh cả trong số 6 anh em ( 3 trai, 3 gái ), được nuôi dưỡng trong một gia đình nông dân hiền lành, có truyền thống đạo đức, nên từ nhỏ Hòa Thượng đã là người sớm có tư chất hiền lương, có tâm thương người mến vật, là con có hiếu với ông bà cha mẹ.

2. ĐẠO NGHIỆP:

Vốn có túc duyên với Phật Pháp, năm 26 tuổi vào ngày mùng 6 tháng 2 năm 1965, được sự đồng ý của song thân, Ngài được Bổn Sư là Hòa Thượng Thích Giác Giới tế độ thế phát xuất gia, theo Thầy học đạo tại Tịnh Xá Ngọc Viên, Phường 2, Thành Phố Vĩnh Long, Tỉnh Vĩnh Long.

Sáu tháng sau, ngày 22 tháng 8 năm 1965, thọ Sa Di giới tại Tịnh Xá Ngọc Viên, Vĩnh Long.

Rồi lần lượt 9 năm tu học với đạo tâm bất thối, phát túc siêu phương, dưới sự dìu dắt của Bổn Sư, trong tinh thần sống chung tu học, đến ngày 15 tháng 7 năm 1974, Ngài được thọ Tỳ Kheo giới tại Tịnh Xá Ngọc Liên, Bạc Liêu.

3. HÀNH ĐẠO GIÁO HOÁ:

Từ tháng 7 năm 1976, Hòa Thượng lãnh trách nhiệm Trụ Trì Tịnh Xá Ngọc Đồng, Huyện Gò Công Tây, Tỉnh Tiền Giang.

Vào tháng 9 năm 1991 cho đến ngày viên tịch hôm nay, Hòa Thượng được sự phân công của Giáo Đoàn, Hòa Thượng tiếp tục lãnh trách Trụ Trì Tịnh Xá Ngọc Thạnh, Tây Ninh.

 

Đối với công đức của Hòa Thượng đã hiến dâng trọn đời cho Đạo Pháp và Chúng Sanh, những tưởng trên bước đường phục vụ Hòa Thượng còn đóng góp nhiều hơn thế nữa, để cùng Chư Tôn Đức lãnh đạo Giáo Đoàn, cùng chư Huynh đệ vui buồn có nhau, làm hải đăng định hướng cho Phật Tử dõi buớc nói theo, làm bóng cây che mát Phật Tử giữa trời nắng hạ trên đường về bên giác. Nào ngờ đâu, một phút vô thường, huyễn thân tạm xả, ta bà hoá mãn, tịnh độ khai hoa. Nên Hòa Thượng đã thuận lý vô thường, thâu thần thị tich vào lúc 18 giờ 15 phút ngày 21 tháng 7 âm lịch năm Giáp Ngọ 2014, trụ thế 76 năm, xuất gia 49 năm, hạ lạp 40 năm. Thế là đến đây Hòa Thượng từ bỏ huyễn thân, trở về thế giới Niết Bàn vô sanh bất diệt. Quả thật:

"Sắc tướng vốn không, mượn cảnh huyễn độ người như huyễn.

Tử sinh nào có, nương thuyền từ độ kẻ trong mê".

Thế là Hòa Thượng sau 76 năm hiện hữu nơi cõi ta bà, 49 năm gởi thân vào chốn Thiền môn, 40 năm An Cư Kiết Hạ, và nhất là từ tháng 9 năm 1991 đến nay, trải qua 23 năm dài mang trên vai bao việc Phật sự nơi Tịnh Xá Ngọc Thạnh, mặc dù chí nguyện chưa thành, nhưng Hòa Thượng đã vội ra đi. Song công đức của Hòa Thượng đối với đạo pháp, Giáo Hội, Giáo Đoàn vẫn sống mãi trong tâm trí mọi người.

 
HT Thich Giac Thong (6)

Tưởng Nhớ Sư Phụ

Trước cốc Sư con quì niệm Phật

Sư Phụ còn tâm nguyện chưa thành

Mặt bằng Tịnh Xá chưa đắp xong nền đất

Phật rước Sư về khi Tịnh Xá chưa hoàn thành.

 

Con quý tiếc thời gian dài Sư đã đợi

Thuyền cập bờ mong đón khách qua sông

Được mấy người cùng thuyền về đất Tổ

Sư Phụ độ thế nào con vẫn mải u mê.

 

Sáng nay về Tịnh Xá người đông mà con thấy vắng

Bóng vị Thầy đức trọng thanh cao

Ơn giáo dưỡng con nhớ lời Sư đã dạy

Đáp nghĩa Ân Sư câu niệm Phật đừng quên.

 

Lần cuối cùng Sư giảng Pháp

Con lặng nhìn Sư Phụ sắc đổi thay

Mắt trũng sâu, da tái, người đã gầy

Lời giảng Pháp thăng trầm như hụt hẫng.

 

Sư bảo oan gia nghiệp chướng nhiều đời đã tạo

Phải sẵn sàng trả nợ từ xưa

Sư nói với đạo tràng Sư nhức đầu nhiều lắm!

Bác sĩ bảo Sư nhổ răng chạm thần kinh.

 

Con yên tâm nghĩ rằng Sư sớm khỏe

Nặng gì đâu? chỉ nhổ mấy cây răng

Khối u nghiệp chướng nằm nghiệt ngã

Sự thật đau lòng lệ rát tâm con.

 

Bận việc gia đình con ít về Tịnh Xá

Nhưng vẫn luôn thăm hỏi về Sư

Dù ra sao với ít nhiều công đức

Con nguyện hồi hướng cho Sư trả nghiệp nhẹ nhàng hơn.

 

Con khoanh tay, lặng nhìn bức tranh có hình Sư bên cốc

Với y vàng, chân đất, giản đơn

Tướng hảo uy nghi mà cởi mở

Gần thật gần, xa cũng thật xa!

Sư Phụ ơi! vậy là...sao con chấp nhận!

Nổi nào bằng ... Vĩnh biệt thiên thu.

 

Thế cũng xong một đời người

Một đời người tuy ngắn nhưng dài lợi ích

Cho chúng con có được pháp tu

Sư là đuốc tri huệ soi đường con bước

"Các con ơi! luôn niệm Phật A  Di Đà ".

 

Thế cũng xong một đời người

Một đời người lắm đổi thay

Lúc đau, lúc khỏe như thời tiết

Có gì đâu cái sự đời!.

 

Sư đã bao phen vì thế sự

Đủ những lời nặng nhẹ thị phi

Có nổi oan nào bằng Oan Âm Thị Kính

Trời trong mưa tạnh lộ quang minh

 

Sư Phụ một đời tu khổ hạnh

Có cần chi chùa lớn với cốc xinh

Đã không màng danh lợi từ lúc trẻ

Đôi chân trần hoằng pháp độ chúng sanh.

Hương Lưu.

Mùa Vu Lan 2014.

 

HT Thich Giac Thong (1)HT Thich Giac Thong (2)HT Thich Giac Thong (3)HT Thich Giac Thong (4)
HT Thich Giac Thong (5)HT Thich Giac Thong (6)HT Thich Giac Thong (7)HT Thich Giac Thong (8)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2013(Xem: 10340)
Cái khó nhứt của tôi là viết về cha tôi , một người rất nổi tiếng trong giới nghiên cứu nhạc Việt Nam và Á châu . Nếu viết khen nhiều hơn chê thì thiên hạ sẽ cho là thiên vị, là người trong nhà khen lẫn nhau . Dù ai có muốn nói gì, nghĩ gì, đối với tôi không quan trọng . Tôi viết về cha tôi cũng như tôi đã viết về nhiều nhạc sĩ, ca sĩ khác . Tôi chỉ ghi những gì tôi biết về cha tôi với một cái nhìn khách quan tối đa . Nhân dịp Lễ Các Người Cha (Father's Day), tôi ghi lại một số hình ảnh của một người cha, một người thầy và một nhà nghiên cứu âm nhạc đã mang lại cho nền âm nhạc Việt Nam những hào quang rực rỡ chói sáng trên thế giới mà chưa có ai có thể làm được cho tới ngày hôm nay.
30/05/2013(Xem: 17935)
Trong suốt gần hai nghìn nămhiện diện trên quê hương, chưa bao giờ Phật giáo Việt Nam phải đối diện vớinhững đe dọa và thách thức trầm trọng như trong gần bốn mươi năm giữa thế kỷthứ 20. Đó là giai đoạn mà Phật giáo phải chịu tác động của 3 cuộc khủng hoảnglớn
25/05/2013(Xem: 20589)
Những sự kiện nổi bật nơi Thầy Minh Phát mà chư Tôn đức Tăng Ni, Phật tử quen biết xa gần đều rất khó quên : Nơi các Đại giới đàn, Thầy là vị dẫn lễ thân kính của các giới tử; nơi các đàn chẩn tế trong những ngày lễ hội lớn, Thầy là vị sám chủ uy nghiêm và gây ấn tượng mạnh trong lòng đai chúng; nơi các bịnh nhân, Thầy là vị lương y kỳ diệu, với một chai nước mát Thầy đọc vài câu Kinh ngắn chú nguyện, người bịnh mang về uống là có thể hết bịnh (đã có nhiều người hết bịnh nhờ uống những chai nước mát của Thầy cho); nơi các Tổ đình lớn, trong một số ngày lễ hội, khi cần - thầy là người “đầu bếp tài ba” v.v…
12/05/2013(Xem: 8504)
Lời Người Dịch: Hồ sơ này đã giải mật theo luật Hoa Kỳ -- tuy vẫn còn xóa trắng 2 dòng ở trang 1, và xóa trắng hai trang 3 và 4 -- sẽ cho thấy cách nhìn từ chính phủ Mỹ về tình hình Việt Nam trong thập niên 1960s. Hồ sơ này cho thấy đánh giá từ phía tình báo Hoa Kỳ về Thầy Thích Trí Quang và hoạt động của Phật Giáo VN trong năm 1966, tức là ba năm sau khi Hòa Thượng Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân. Một vài đánh giá trong bản văn này bây giờ đã thấy là không chính xác, khi Mỹ dựa vào suy đoán để gán ghép một mục tiêu chính trị nào đó cho một hay nhiều vị sư. Tuy nhiên, bản văn này cho thấy cái nhìn từ phía tình báo Hoa Kỳ đối với Phật Giáo trong tình hình lúc đó đang gay gắt, và sẽ chiếu rọi thêm một phần vào lịch sử phong trào Phật Giáo.
23/04/2013(Xem: 13655)
Quyển NGỮ LỤC này là tập hợp từ những lời thị chúng của Thiền Sư DUYÊN LỰC trong những kỳ thiền thất tại Việt Nam kể từ năm 1983 cho đến những năm tháng cuối đời. Cứ hằng tháng Ngài cho mở một khóa tu bảy ngày ở mỗi Thiền đường cho các hành giả tu Thiền, gọi là “đả thiền thất” để hướng dẫn đại chúng chuyên sâu trong sự nghiệp tu hành. Những lời dạy trước sau đều được đồ đệ ghi âm lại để làm tài liệu tham khảo.
23/04/2013(Xem: 9188)
Như đã kết thiện duyên từ thuở ấy, Giọt mưa trời tưới ngọt đất Hồ Nam. Tiêu phụ thân và từ mẫu họ Nhan Dòng vọng tộc, làm quan Thanh triều đại.
22/04/2013(Xem: 9632)
Kể từ khi loài người biết phát huy trí tuệ, chúng ta thấy rõ có hai khuynh hướng phát triển, khuynh hướng hướng nội và khuynh hướng hướng ngoại. Khuynh hướng hướng ngoại, gọi là ngoại quan, tức quan sát sự hiện hữu và diễn tiến của sự vật bên ngoài giúp cho con người có được nhận thức đúng đắn về sự sống của hiện tượng giới.
22/04/2013(Xem: 26530)
Ba năm về trước, khi bổn-sư (và cũng là chú ruột) của tôi là cố Hòa-Thượng Ðại-Ninh THÍCH THIỀN-TÂM viên-tịch, trong buổi lễ thọ tang ngài tôi có dâng lời nguyện trước giác-linh Hòa-Thượng cầu xin ngài chứng-minh và gia-hộ cho tôi - vừa là đệ-tử và cũng là cháu ruột của ngài - được đầy đủ đạo-lực cùng minh-tâm, kiến-tánh thêm hơn để nối-tiếp theo gót chân ngài, hoằng-dương pháp môn Tịnh-độ nơi hải-ngoại ....
17/04/2013(Xem: 8325)
Con, Tỳ kheo ni Hạnh Thanh, vừa là môn phái Linh Mụ ; nhưng thật ra, Ôn, cũng như con và cả Đại chúng Linh Mụ đều là tông môn Tây Thiên pháp phái. Vì Ôn Đệ tam Tăng thống tuy Trú trì Linh Mụ quốc tự, nhưng lại là đệ tử út của Tổ Tâm Tịnh, Khai sơn Tổ Đình Tây Thiên, được triều Nguyễn dưới thời vua Khải Định sắc phong là Tây Thiên Di Đà tự. Ôn Cố Đại lão Hòa thượng Đôn Hậu có cùng Pháp tự chữ Giác với quý Ôn là Giác Thanh, trong Sơn môn Huế thường gọi là hàng thạch trụ Cửu Giác và có thêm một hàng gọi là bậc danh tăng thạc học Cửu Trí (Chỉ cho các ngài Trí Quang, Thiện Minh, Thiện Siệu v..v...) Cố đô Huế là vậy ; đó là chưa kể nơi phát sinh ra danh Tăng ưu tú ngũ Mật nhị Diệu (Mật Tín, Mật Khế, Mật Hiển, Mật Nguyện, Mật Thể, Diệu Huệ và Diệu Không) và cũng là nơi đào tạo tăng tài, xây dựng trường Đại học Phật giáo đầu tiên không những chỉ cho Huế mà cả miền Trung việt Nam nữa. Ở Huế thường kính trọng các bậc chơn tu thực học, đạo cao đức trọng nên thường lấy tên chùa để gọi pháp
11/04/2013(Xem: 18422)
Một con người với nhiều huyền thoại bao phủ theo từng bước đi, dù ngàn năm trôi qua nhưng dấu ấn vẫn còn đong đầy trong tận cùng tâm thức, hạnh nguyện độ sanh vẫn lớn dần theo nhịp tử sinh, in dấu trên từng hoá độ, kỳ bí trong vô cùng không tận, không ngôn ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn. Một sự lặng thinh phổ cập trên từng đường nét, chỉ có cõi lòng thành kính tri ơn, nhớ ơn, biết ơn, được nhân dân tôn thờ lễ bái