Một Chút Gì Khó Quên (Thục Đức)

10/11/201319:16(Xem: 43974)
Một Chút Gì Khó Quên (Thục Đức)

Canh_Tu_Vien_Quang_Duc (18)

Một Chút Gì Khó Quên!

Thời gian thắm thoát đã gần 12 năm, vợ chồng tôi đã đặt chân đến xứ Úc Kangaroo này. Biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn xảy ra trong thời gian qua.

Lần đầu tiên tới Úc vợ chồng tôi thật bỡ ngỡ, lo âu, hồi hộp và sợ sệt. Với một đất nước to lớn và đông dân cư so với New Zealand nhỏ bé và thưa thớt cư dân. Vợ chồng tôi cảm thấy mình giống như một hạt cát giữa sa mạc. Cũng may do nhân duyên vợ chồng tôi quen biết được Thầy Tâm Phương tại New Zealand qua buổi Lễ Khánh Thành chùa Giác Nhiên, cho nên vợ chồng tôi đã nhờ một người bạn đưa đến Tu Viện Quảng Đức để viếng thăm Thầy, nhưng vợ chồng tôi lại không biết địa chỉ và người bạn vợ chồng tôi cũng không biết TVQĐ ở nơi mô? Vợ chồng tôi đã diễn tả ngôi chùa đó là một trường tiểu học, thế là người bạn đã chở vợ chồng tôi đến một ngôi chùa cũng là trường tiểu học, nhưng không phải TVQĐ mà là Chùa Linh Sơn. Từ Chùa Linh Sơn chúng tôi tìm ra được TVQĐ. Khi tới nơi Thầy trò gặp nhau rất vui mừng, sau một lúc hàn huyên tâm sự, vợ chồng tôi cho Thầy biết vợ chồng tôi có ý định sống tại Úc này.

Thầy dẫn chúng tôi tham quan cảnh xung quanh Tu Viện. Lúc đó những dãy phòng học vẫn còn nguyên vẹn, Thầy hướng dẫn chúng tôi vào một sảnh đường với một gian phòng rộng lớn chứa độ 100 người, xung quanh được dựng bằng tôn và trên nóc nhà cũng lợp bằng tôn, đó là chánh điện tạm thời để Phật tử cũng như Thầy có nơi để Lễ bái, tu học v.v… Sau khi Lễ Phật xong Thầy hướng dẫn chúng tôi đi dạo bên ngoài. Ngoài sân chùa có rất nhiều cây cổ thụ to lớn, mặc dù trời đang độ nắng gắt nhưng nhờ những bóng cây đã làm dịu mát đi phần nào. Chùa lúc đó rất đơn sơ ngoại trừ cổng Tam Quan hùng vĩ đứng hiên ngang giữa một góc trời, ngoài ra còn có cảnh vườn Lộc Uyển nơi Hoàng Hậu Ma Gia sanh Thái Tử Tất Đạt Đa rất dễ thương. Trời cũng đã xế trưa, Thầy mời chúng tôi ở lại dùng cơm. Tại nhà bếp vợ chồng tôi thấy có thêm một Thầy, một Sư Cô và hai chú điệu. Thầy Trụ Trì giới thiệu bào đệ của Thầy là Thầy Nguyên Tạng, Sư Cô Hạnh Nguyên và hai chú Nguyên Chí và Quảng Trí đang tập sự xuất gia.

Vài ngày sau,Thầy đã làm vợ chồng tôi giựt mình khi bước chân vào nhà thấy Thầy đã đến thăm vợ chồng tôi tự lúc nào, có cả Hòa Thượng Huyền Tôn làm vợ chồng tôi xúc động vô cùng, đáng lẽ ra vợ chồng tôi phải đến đảnh lễ Hòa Thượng trước, đằng này vợ chồng tôi chưa kịp viếng thăm HT vì không có phương tiện và bạn vợ chồng tôi bận nên vợ chồng tôi tính chờ đến cuối tuần rồi sẽ đến thăm sau. Vợ chồng tôi thật sự vui mừng không có ngôn từ nào diễn tả được, hai Thầy đã làm vợ chồng tôi bối rối, vì chỗ vợ chồng tôi ở là một căn flat nhỏ nằm tận lầu hai chỉ có 2 phòng ngủ mà tới 5 người ở lận. Có lẽ Thầy nhìn thấy được điểm đó nên Thầy đã mở lời nói là chúng tôi có thể lên chùa ở tạm, lúc đó vợ chồng tôi không bỏ qua cơ hội này nên đã nói ok liền. Ngày hôm sau, vợ chồng tôi dọn lên chùa ở, vợ chồng tôi cũng hơi dè dặt và e ngại một chút, nhưng hai Thầy và Sư Cô rất cởi mở và nhiệt tình cho nên vợ chồng tôi cảm thấy thoải mái và tự nhiên hơn. Mấy ngày đầu tiên vợ chồng tôi chưa quen cảnh sống của Thiền Môn vì 4 giờ sáng là Thầy Tâm Phương đã thức dậy gióng chuông, 5g30 Thầy Nguyên Tạng, Sư Cô Hạnh Nguyên cùng hai chú tụng Kinh Lăng Nghiêm, thật tình lúc đó vợ chồng tôi mệt mỏi vô cùng vì tuổi còn trẻ, cái tuổi ham ăn, ham ngủ như vợ chồng tôi mà thức dậy sớm là một cực hình đối với vợ chồng tôi, nhưng lần lần vợ chồng tôi cũng quen dần không ngủ nướng nữa. Lần đầu tiên vợ chồng tôi tụng Kinh Lăng Nghiêm nửa mê, nửa tỉnh vợ chồng tôi không tài nào theo kịp, vợ chồng tôi đã dùng ngón tay cố gắng dò theo từng chữ nhưng cũng không thể nào bắt kịp được. Vợ chồng tôi complaint với Thầy, “Sao Thầy tụng nhanh quá làm sao con theo kịp?”, Thầy mỉm cười và nói: “Con cố gắng học đi rồi từ từ sẽ quen và đọc được thôi”.Vợ chồng tôi cố gắng học nhưng có mấy câu thôi mà vợ chồng tôi cứ quên trước quên sau cho nên vợ chồng tôi bỏ cuộc và để tùy duyên. Sau khi tụng thời Lăng Nghiêm xong Thầy trò chúng tôi làm vệ sinh xung quanh chùa, người thì làm hương đăng, người thì quét rác, tưới cây v.v….

Thầy Nguyên Tạng đang trong mùa school holidays cho nên mỗi ngày vào lúc 2giờ Thầy dạy cho hai chú tập sự xuất gia về giáo lý và nghi lễ. Mỗi tối vào lúc 6 giờ là thời công phu chiều, Thầy hướng dẫn chúng tôi cùng khoảng trên dưới 10 Phật tử tụng kinh bái sám mỗi ngày, khi thì tụng Kinh Pháp Hoa, khi thì Lương Hoàng Sám v.v…Chúng tôi lúc đó rất tinh tấn và siêng năng, thậm chí có đôi lúc Thầy bận việc chúng tôi vẫn duy trì buổi công phu chiều, tự chia ra người làm chủ lễ, người gõ mõ, người đánh chuông. Thường thường sau buổi Lễ xong chúng tôi thường tham khảo, đàm đạo và chia sẻ khuyến tấn lẫn nhau. Hầu hết tất cả chúng tôi đều mang tâm niệm nếu đủ duyên và cơ hội đến là chúng tôi sẽ “khăn gói lên đường tầm sư học đạo”.

Sau một thời gian sinh hoạt trong chùa, tình Thầy trò, huynh đệ gắn bó và sát cánh bên nhau cho nên chúng tôi đặt “danh hiệu” cho hai Thầy để dễ phân biệt trong tiếng gọi thân thương là Thầy Lớn và Thầy Nhỏ. Có một lần Thầy Lớn đã nói với chúng tôi rằng:

“Nhất niên Phật hiện tiền; Nhị niên Phật ngoài hiên; Tam niên Phật thăng thiên.”

Thầy hy vọng chúng tôi sẽ không như vậy mà luôn giữ mãi tâm Phật như thuở ban đầu và khuyến tấn chúng tôi cố gắng tu hành ngày càng tinh tấn hơn.

Thấm thoát đã hai tháng trôi qua từ khi vợ chồng tôi ở trong chùa, chỉ còn vài ngày nữa là Tết Nguyên Đán và đây cũng là cái Tết đầu tiên ở Úc mà vợ chồng tôi được hưởng với bầu không khí tuy không náo nhiệt như ở Việt Nam nhưng cũng đủ làm ấm lòng, đỡ nhớ quê nhà của người con Phật sống tha phương nơi xứ lạ quê người. Thầy Lớn đã chuẩn bị trồng bông Vạn Thọ từ mấy tháng trước, rất tội nghiệp cho Thầy vì lúc đó tài chính còn eo hẹp, chùa rất nghèo cho nên Thầy cùng vài anh Phật tử phải lặn lội vào Farm xin phân bò, phân ngựa…rất hôi và dơ bẩn để về bón cho cây Vạn Thọ được tốt hơn, chứ tiền đâu để mua phân hóa học mà bón cho cả 100 chậu chứ? Mặc dù công việc bận rộn trong mấy ngày cận Tết, nhưng nhìn gương mặt ai ai cũng vui vẻ hăng say làm việc mà quên đi sự mỏi mệt. Riêng về phần các anh chị em huynh trưởng gia đình Phật tử Quảng Đức và các Cô Giáo Bồ Đề Việt ngữ thì lo phần dạy múa, ca, kịch, múa lân, làm nhiều trò chơi để các em có thể vui chơi trong dịp đón giao thừa v.v…

Mỗi năm đến rằm tháng Giêng, TVQĐ thường tổ chức hành hương thập tự, năm đó cũng là năm đầu tiên vợ chồng tôi tham gia chuyến hành hương này. Lúc đó TVQĐ chỉ có 3 chiếc xe Bus khởi hành thôi chứ không phải như năm nay tới 8 chiếc xe Bus lận. Tối hôm đó vợ chồng tôi không sao chợp mắt được có lẽ vì nôn nóng trời mau sáng để đi. Vì không ngủ được tôi thức dậy và tản bộ ra ngoài. Bỗng nhiên vợ chồng tôi ngửi được mùi tương kho rất thơm và nghe tiếng động nhỏ dưới bếp, nhìn đồng hồ vợ chồng tôi thấy mới có 4 giờ thôi, vợ chồng tôi ngạc nhiên giờ này ai xuống bếp nấu ăn sớm quá? Vợ chồng tôi nghĩ mình còn nửa mê nửa tỉnh cho nên nhầm lẫn chăng? Chúng tôi nhè nhẹ đi xuống bếp và chúng tôi chợt giựt mình thì ra là Thầy Lớn đang kho tương hột (tương này do chính Thầy làm, ủ cả năm qua) để cho phái đoàn hành hương của chúng tôi dùng trưa hôm đó. Lẽ ra chúng tôi phải xuống bếp phụ Thầy nhưng hai hàng nước mắt chúng tôi cứ chảy dài trên má nên chúng tôi bỏ vào phòng…

Đúng 8 giờ Thầy Nhỏ hướng dẫn phái đoàn chúng tôi lên đường, một số anh chị em phải “hy sinh” ở lại để cùng Thầy Lớn đón tiếp các phái đoàn hành hương khác viếng thăm chùa; khi chúng tôi đến viếng thăm các chùa, Thầy Nhỏ hướng dẫn chúng tôi tụng một thời kinh ngắn, sau đó giới thiệu sơ lược về ngôi chùa cũng như vị Trụ Trì tại bổn tự, đồng thời cũng không quên giảng một thời pháp ngắn. Đến xế trưa chúng tôi dừng lại một ngôi chùa Tàu ở trên đồi Farm, xung quanh cây cỏ, hồ nước và xa xa có vài chú ngựa, phong cảnh rất hữu tình. Chúng tôi bày thức ăn trưa tại đó và Thầy trò chúng tôi ăn uống vui vẻ và rất là ngon miệng nhờ có tương hột kho mà Thầy Lớn đã kho sáng nay, thật ngon tuyệt cho nên cơm canh rau cải gì đều hết sạch.

Sau gần 4 tháng ở chùa, vợ chồng tôi phải dọn ra ngoài vì đã tìm được nơi cư ngụ, nhưng khi về đến nhà mà lòng vợ chồng tôi lại nhớ đến chùa do đó vợ chồng tôi cứ đi đi về về và tiếp tục ở trên chùa nhiều hơn ở nhà trong suốt tháng đầu. Sau gần một năm sinh sống tại Úc cũng như sinh hoạt tại TVQĐ, nhóm Phật tử trẻ tuổi của chúng tôi mỗi người mỗi nơi đi theo con đường lý tưởng và ước nguyện của mình, trong nhóm chúng tôi đã có hai người giác ngộ được và đeo đuổi lý tưởng của mình, nay đã thọ Tỳ Kheo được nhiều năm. Chỉ có bọn con gái chúng tôi lúc ban đầu đều có ý tưởng và mong muốn như vậy, nhưng vì do nghiệp duyên còn ràng buộc, thiếu dũng mãnh và thiếu phước cho nên thay vì xuất gia, bọn chúng tôi lại xuất giá theo tiếng gọi của thế gian.

Melbourne mùa Phật Đản 2010

Đệ tử Thục Đức

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2019(Xem: 13125)
Thông Điệp Xuân Kỷ Hợi 2019 của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống Thích Quảng Độ
19/01/2019(Xem: 8744)
Thời gian là cái gì thật mầu nhiệm, không hình không tướng, tưởng như nó dửng dưng, lạnh lùng trước muôn sự, nhưng lại thầm lặng ân cần cất giữ những gì đã đi qua, rồi tùy đối tượng mà hoài niệm. Không ai nắm bắt lại được những tờ lịch đã rơi, nhưng bước chân của bao bậc hiền nhân quân tửđều như còn in hằn trong không gian khi thời điểm luân lưu trở lại theo vận hành của trời đất.
12/01/2019(Xem: 22191)
Thông Bạch Tết Kỷ Hợi 2019 Của Hội Đồng Giáo Phẩm Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ Sa Môn Thích Thắng Hoan
11/01/2019(Xem: 13765)
Co lẽ mùa trăng Thành Đạo 2562 – 2018 sẽ khó quên đối với nhạc sĩ Hằng Vang và gia đình, khi giữa bao cơn lốc thực dụng xâm chiếm nhiều ngõ ngách cuộc sống và lấn sang cả khu vực luôn được bảo trọng của tâm hồn trong từng con người: Trái tim ! Nếu nói về một sự tưởng thưởng hay tri ân thì nhạc sĩ Hằng Vang có thể còn đi bên trên những khuôn sáo, danh vọng đó. Hơn thế nữa sẽ không ai có thể nhân danh để ghi nhận sự tận tâm , cống hiến gần cả cuộc đời cho âm nhạc Phật giáo mà không hề đòi hỏi một đồng lương, một phần thưởng nào trong suốt 86 năm dài tận tụy của người nhạc sĩ lão thành hiện đang còn sống duy nhất bên chúng ta.
01/01/2019(Xem: 11855)
Hòa Thượng Thích Mãn Giác, pháp danh Nguyên Cao, đạo hiệu Huyền Không, thế danh Võ Viết Tín, sinh năm Kỷ Tỵ, 1929 tại Cố đô Huế, trong một gia đình mà Nội Ngoại đều tin Phật và nhiều nguời trong thân quyến đã có duyên xuất gia và nổi tiếng thân danh trên đường tác thành Phật sự. Cố đô Huế chỉ là sinh quán, còn nguyên quán thuộc làng Phương Lang, quận Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.
16/12/2018(Xem: 10982)
1.Bảo An Hòa Thượng Nhất Đại Tôn Sư Đại Hỷ Đại Từ Trung Nam Bắc Phái Tề Tâm Kính Ngưởng. 2. Phổ Bảo Danh Lam Thiên Ban Diệu Dụng Ban Tuệ Ban Ân Thượng Hạ Biên Phương Chí niệm Quy Y.
07/12/2018(Xem: 10349)
Trong diễn văn của Chủ tịch nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Minh Triết tại buổi khai mạc Đại lễ Phật Đản Liên Hợp Quốc 2008 tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình Hà Nội, sáng ngày 14.5.2008 đã khẳng định: “Việt Nam là đất nước đa tôn giáo mà đạo Phật là tôn giáo có mặt rất sớm từ gần 2000 năm trước. Ngay từ buổi đầu tiên, với tư tưởng Từ bi, hỷ xả, Phật giáo đã được nhân dân Việt Nam đón nhận, luôn đồng hành cùng dân tộc với phương châm nhập thế, gắn bó giữa Đạo và Đời phấn đấu vì hạnh phúc an vui cho con người. Trong các thời đại, thời nào lịch sử Việt Nam cũng ghi nhận những nhà Sư đại đức, đại trí đứng ra giúp đời, hộ quốc, an dân.
28/11/2018(Xem: 7920)
Thế là đã tròn 15 năm kể từ ngày Thầy giã từ cuộc mộng. Chuyến hóa duyên này của Thầy khá là dài.... Con bây giờ đi gần hết đời người, quá nửa việc ngày xưa lẫn ngày nay gần như quên bẵng, nửa còn lại nhập nhằng giữa đôi bờ mộng thực chông chênh. Thếmà, từng chi tiết về lớp học năm xưa vẫn sáng ngời, vẹn nguyên trên đỉnh đồi tâm thức.
25/11/2018(Xem: 17193)
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một giáo viên, nhà thơ và nhà hoạt động vì hoà bình được kính nể khắp thế giới, với những lời dạy mạnh mẽ và các cuốn sách bán chạy nhất của Ông về chánh niệm và hòa bình. Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một tăng sỹ Phật giáo Việt Nam nổi tiếng trên thế giới. Có tài liệu cho biết, tầm ảnh hưởng của ông trong cộng đồng Phật giáo Phương Tây chỉ đứng sau Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14. Lời dạy chủ yếu của ông là thông qua chánh niệm, chúng ta có thể học sống hạnh phúc trong giây phút hiện tại, cách duy nhất để phát triển hòa bình, cả trong bản thân và toàn xã hội.
21/11/2018(Xem: 12321)
Hòa Thượng thế danh NGUYỄN HƯỚNG, pháp danh TÂM HOÀN tự GIẢI QUY, hiệu HUỆ LONG, thuộc dòng thiền phái Lâm Tế đời thứ 43. Hòa Thượng sinh ngày 12 tháng 2 năm Giáp Tý (1924) trong một gia đình môn phong Nho giáo tại làng Phú Thành, xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định. Giòng họ Nguyễn Phúc định cư dưới chân đồi Phốc Lốc tính đến đời Ngài đã trải qua 7 đời.Thân phụ là cụ ông Nguyễn Phúc Trì tự Tung pháp danh Không Đảnh, đích mẫu là cụ bà Trần Thị Kiện mất sớm, thân mẫu là cụ bà Lê Thị Chiếu pháp danh Không Chiêu, ông bà đều là đệ tử quy y với Quốc Sư Phước Huệ trú trì Tổ Đình Thập Tháp Di Đà