Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: HT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

06. Luy Lâu: nơi truyền bá Phật Giáo Việt Nam đầu tiên

13/05/201318:23(Xem: 2633)
06. Luy Lâu: nơi truyền bá Phật Giáo Việt Nam đầu tiên

MỸ THUẬT PHẬT GIÁO

Kiêm Đạt

(ĐH Đông Phương – California – USA)

6.

LUY LÂU: NƠI TRUYỀN BÁ PHẬT GIÁO VN ĐẦU TIÊN

Luy Lâu (hay Liên Lâu) là toà thành đầu tiên mà Phật Giáo từ Ấn Độ đã truyền bá sang trên phần đất Quận Giao Chỉ. Vào thế kỷ thứ II sau Công Nguyên, những đoàn buôn Ấn Độ đầu tiên đã đến buôn bán tại Luy Lâu; đi theo họ còn có những tăng lữ Phật Giáo, để rồi con đường buôn cũng trở thành con đường truyền giáo. Đạo Phật theo con đường phía Nam đã vào Việt Nam (ngõ Ấn Độ) sớm hơn con đường từ Trung Quốc cũng vì lý do kể trên; nhưvậy, trung tâm Phật Giáo đầu tiên của nước ta cũng là thành Luy Lâu. 

Người ta biết được những di tích, tài liệu và sự kiện chung quanh thành Luy Lâu, vì tại trung tâm nầy cũng như những di chỉ tại chùa Dâu đã khẳng định những giá trị liên hệ. Hiện vật là một toà thành cổ; trong thành có đền thờ của Sĩ Nhiếp. Mặt khác, quanh vùng nầy còn nhiều di tích về đình chùa, bi ký.

Đáng lưu ý hơn là Phật tích trong chùa Dâu; cuốn "Cổ Châu Phật Bản Hạnh" được ấn hành, đã xác định nhiều chi tiết cho biết: đây là đô thị trung tâm của những thế kỷ II, III. Xa hơn bên cạnh đền Sĩ Nhiếp, lại còn có điện thờ tại vùng Tam Á; những tài liệu chứng minh thêm cho vị trí thủ phủ của Sĩ Vương (theo Trần Văn Giáp).

Long Biên: Những sách sử cũ thường nhắc đến một toà thành cổ có tên là Long Biên, tồn tại vào những thế kỷ Bắc thuộc nằm trong vùng đất nầy. Nhiều cuộc nghiên cứu thực địa cho biết: Long Biên chính là thành Luy Lâu. Trong sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư có đoạn chép liên hệ đến thời kỳ nầy như sau: 

" (...) Sĩ Nhiếp được đổi đến làm quan Thái Thú đất Giao Châu (tức Giao Chỉ), phong là Long Độ Đình Hầu, đóng đô tại thành Liên Lâu (Luy Lâu), tức là thành Long Biên..." Cho tới năm 210, khi Ngô Tôn Quyền cử Bộ Chất đến nhậm chức Thứ sử đất Giao châu, thì Sĩ Nhiếp đem anh em ra đón và vâng theo mệnh lệnh của viên thứ sử mới nầy. Ngô Tôn Quyền đã phong cho làm Tả Tướng Quân. Sau nầy, nhờ những công lao đã dụ được bọn thổ hào trong vùng đất Ích Châu trở về quy thuận với nhà Ngô cho nên đã được thăng chức Vệ tướng quân, đồng thời của được phong Long Biên Hầu.

Danh xưng Long Biên có nghĩa như thành Luy Lâu. Cả đến thời gian sau nầy thì Sĩ Nhiếp vẫn lưu lại thành Luy Lâu. Tước Long Biên Hầu được phong cho Sĩ Vương, cũng để nhấn mạnh được thêm hai địa danh cũng chỉ là một mà thôi.

Khi bàn đến giai đoạn nầy, sử gia Ngô Sĩ Liên đã viết trong Đại Việt Sử Ký Toàn Thư như sau: Người tại địa phương nầy vẫn cho Sĩ Nhiếp là thần (!), làm miếu để thờ, gọi là "Tiên Sĩ Vương". (Đền thờ ở thành Long Biên). Hiện nay những di tích về ngôi đền nầy vẫn còn một số vết tích của thành cổ Luy Lâu. Luy lâu chính là Long Biên cũ vậy.

Kiến trúc thành Luy Lâu

Vì được xây trong thời kỳ Đông Ngô cho nên thành Luy Lâu có những tính chất như những thành cổ trước đây, trên nhiều địa hạt. Thành nầy là trú khu về hành chánh cũng như về quân sự của những viên quan lại cai trị Tàu.

Theo quy hoạch, thành Luy Lâu là một toà thành có hình chữ nhật; có chiều dài khoảng 600 mét; chiều rộng hơn 300 mét. Trong giai đoạn còn thiếu thốn nguyên vật liệu, thành nầy chỉ được đắp lên bằng đất. Với tính quân sự phòng ngự, bốn góc của thành có bốn hoả hồi, được đắp rộng nhô ra về phía ngoài. Về cổng thành chính, cũng được đắp nhô ra thêm phía trước để xây toà canh gác về phía trên của mặt thành. Phía trước thành có con sông Dâu, trở thành một loại ngoại hào thiên nhiên che chở rất tốt cho toàn thành.

Di tích: Những di tích của thành cổ Luy Lâu trải qua 18 thế kỷ qua cho nên chẳng được được là bao nhiêu. Trong những kiến trúc, chỉ có đền thờ của Sĩ Nhiếp được xây dựng và trùng tu lại vào đời nhà Lê (?), cho nên đến nay vẫn còn được gần như nguyên vẹn.

Trong thời gian vừa qua, đã có nhiều cuộc khai quật của những nhà khảo cổ học trong và ngoài nước, tiến hành những đường cắt để nghiên cứu, kết quả đã tìm được nhiều kết luận quan trọng về thành cổ nầy. Khi khai quật ở độ sâu 1,5 mét, đã tìm thấy nhiều bếp lửa đặt kề nhau và những vật liệu nấu nướng vẫn còn lưu được.

Tìm kiếm trong những lớp tro than, còn thấy được những chiếc chông củ ấu nấu bằng đất đã được nung non lửa, màu đỏ gạch. Với niên đại thế kỷ II - III, người ta đã thấy rằng toà thành Luy Lâu trong giai đoạn nầy đã có độ nung nóng vật liệu độ khá cao. Những vũ khí được tạo ra trong giai đoạn nầy cũng được nung đỏ với nồng độ tương tự như thế.

Những di tích về bếp nung trong thành Luy Lâu cũng xác định thêm nhiều giá trị khác về công nghệ, chế tạo và cách xây đắp thành cổ loại nầy. Qua những lớp khai quật thì thành Luy Lâu cũng được tu bổ nhiều lần, cho đến giai đoạn sau cùng, bị suy thoái cho đến những vết tích còn lưu lại như ngày nay.

Văn hoá: Đô thị cổ Luy Lâu còn có nhiều giá trị trên các mặt. Trong thời gian Sĩ Nhiếp cầm quyền tại Luy Lâu suốt trong vòng 40 năm, đúng vào lúc tại Trung Quốc có nhiều biến động tranh bá đồ vương, nhưng tại đất Giao Chỉ thì đang trong thời kỳ mở mang, thịnh vượng. Không ít những quan lại, dân chúng Trung Hoa đã chạy sang lánh nạn tại Giao Chỉ, quanh thành Luy Lâu; tất nhiên không ít người lập nghiệp vững vàng chung quanh vùng đất nầy. 

Cũng trong thời gian nầy, Luy Lâu nằm trên trục giao thông từ miền Tây Á và những thuyền buôn từ Ấn Độ theo đường biển sang đất Giao Chỉ, vào buôn bán tại Luy lâu. Thành cổ nầy cũng mở mang thêm. Quanh thành Luy Lâu có những con sông Cầu, sông Đuống, sông Hồng, lên ngược, xuống xuôi, giao thông đường thủy đều tiện lợi.

Cư dân và sinh hoạt tại thành Luy Lâu

Vị thế: Trên vùng đất của xứ Giao Chỉ, suốt trong một thời kỳ dài từ cuối thế kỷ thứ II cho đến thế kỷ thứ IX, thành cổ Luy Lâu là vị trí quan trọng, bành trướng, không thua kém vai trò của một đô thị lớn nhất của bất cứ vùng nào trong tình trạng tương tự.

Những tư liệu về thành nầy đến nay vẫn còn hiếm; chẳng hạn, các nhà dân tộc học đã chưa thể có được một thống kê dân số chính xác trong vùng thời đó, tuy nhiên, với sức phát triển và vai trò quan trọng, nhất định là có mật độ cao.

Thành phần cư dân ở nơi đây cũng rất phong phú. Trước hết là người Việt bản điạ trong vùng nầy, đa số đều tập trung sinh sống tại trị sở Luy lâu và những vùng phụ cận, ngoài ra những những Trung Hoa sang đây làm ăn hay lánh nạn cũng là con số không nhỏ. Trong số những người Trung Hoa đến đây sinh sống tạm thời hay vĩnh viễn, có những thương gia, quan lại bất mãn hay hưu trí cùng gia quyến, binh sĩ đào ngũ; ngoài ra, cũng có những thợ thủ công nghệ, dân nghèo đưa đưa sang để phục dịch cho những người lắm tiền, nhiều của ở Luy Lâu.

Chính bầu không khí nhộn nhịp và cảnh quan sầm uất gia tăng đã thay đổi dần dà khuôn mặtcủa thành Luy Lâu. 

Giao lưu: Vì nằm trên trục giao thông tiện lợi trong vùng cho nên tại Luy Lâu đã có những giao lưu văn hoá, tôn giáo, thành cổ nầy trở nên cửa ngõ của nền văn minh bản địa trong giai đoạn đó. Càng ngày, theo đà bành trướng cũng như âm mưu đồng hoá của người Trung Hoa ngày càng gia tăng; nhưng âm mưu đó có thành tựu hay không, lại là vấn đề khác.

Như đã nói, ngoài người Trung Hoa, lại còn người Ấn Độ. Họ là những thương nhân và tăng sĩ "trên con đường lụa thứ hai" nầy. Trong những toán người từ Tây Á sang có đủ loại: tiểu thương, chuyển vận, tu sĩ, người chữa bệnh, bán thuốc, kể cả những kẻ giang hồ bất chính. Mức độ sầm uất lên rất nhanh "khiến cho phương Bắc quan tâm nhiều" (Lê Quý Đôn - Phủ Biên Tạp Lục- 1776).

Nhiều nhà nghiên cứu dân tộc học thường đề cập đến sự kiện nầy. Họ nhận định: Ở giữa một vùng đất chuyên về nông nghiệp, tập trung trồng lúa nước, kinh tế phát triển chậm, bỗng nhiên một đô thị bành trướng theo đà vượt bực như Luy Lâu, mà trong đó, nhiều thành phần mới đã tạo nên khuôn mặt sinh hoạt đa dạng, dùng làm kiểu mẫu cho sự phát triển đồng bộ, giữa nông thôn và thành thị. (Theo Madrolle- Vùng đất Bắc Kỳ thời cổ - 1954).

Vùng trung tâm: Với người Trung Hoa trong giai đoạn đó, dưới quyền cai trị của Sĩ Nhiếp và những người kế nhiệm, Luy Lâu là một trung tâm hành chánh quan trọng, thủ phủ của một châu quận phương Nam được đặc biệt lưu ý đến. Họ đã tổ chức một guồng máy điều hành, cai trị tại đây khá lớn lao, quy củ; chẳng hạn như vị quan đứng đầu trong vùng là viên Thái Thú, mà lại còn được phong tước Hầu nữa. 

Trong thời kỳ Trung Hoa gặp cảnh loạn lạc, đất Giao Châu (Giao Chỉ) thì lại ở tận phương xa, cho nên những quan Thái Thú trở thành "vua một cõi". Thành Luy Lâu trở thành một thủ phủ quan trọng "chẳng khác gì kinh đô của một nước" (Giao Châu Ký Vực). 

Đại Việt Sử Ký Toàn Thư chép về những nghi vệ của Sĩ Nhiếp như sau:

"Vương (tức SĩNhiếp) cũng được tôn làm Sĩ Vương, khi ra vào thành thì gióng chuông gióng khánh lên, uy vệ đủ hết, kèn sáo thổi vang, xe ngựa đầy đường; những người Hồ theo hầu đi sát vào bánh xe, để đốt hương trầm. Đi theo hầu thường có mấy mươi người, vợ cả, vợ lẽ đi xe được che kín lại; các con em thì cỡi ngựa đi theo binh lính, được xem là quý trọng đương thời" (trang 101). 

Một đoạn khác cũng ghi thêm:

"Sĩ Nhiếp độ lượng, khoan hậu, khiêm tốn, kính trọng kẻ sĩ, người trong nước yêu mến, thường gọi là "Vương". Những danh sĩ nhà Hán tránh nạn trong nước cũng đã sang đây nương tựa, có đến hàng trăm người" (trang 103).

Tổ chức: Để tổ chức bảo vệ an nguy cho gia đình cũng như những người tùy tùng, Sĩ Nhiếp đã tổ chức thành Luy Lâu trở thành một cứ điểm quân sự. Toà thành được đắp vững chắc, kiên cố, có tường cao, hàosâu, trạm canh bốn phía, ra vào thành có kiểm soát; đội quân thường trực chăm lo việc canh gác Luy Lâu rất nghiêm nhặt. 

Những viên tướng cầm quân đội tại đây được phong đến chức Tả Tướng quân, Vệ tướng quân. Những binh sĩ trú đóng trong ngoài thành Luy Lâu có cả người Tàu lẫn người Việt. Tất cả đều theo quy chế, ngạch trật (Đại Thanh Nhất Thống chí - Tập 12 - trang 132).

Theo Đại Việt Sử Ký, thì: Sĩ Nhiếp đã cho ban hành hàng loạt những luật lệ được nghiên cứu kỹ, để tiện việc cai trị, đề phòng những phản loạn cũng như những biến động. Những người mới đến cũng như dân bản địa được kiểm soát chặt chẻ (Hậu Hán Thư). 

Qua những công trình khảo cổ gần đây (1989 và 1996) người ta khai quật được nhiều loại khí giới tinh xảo, đầy sáng tạo; chẳng hạn như việc sáng chế ra những "mũi chông củ ấu bằng đất nung" trong việc phòng thủ Luy Lâu. Tính ra có đến hàng vạn mũi chông phòng thủ được rắc kín những nơi hiễm yếu, che chở cho thành Luy Lâu, trở thành vũ khí phòng ngự quan trọng, còn được phát triển ở những thời kỳ sau Luy Lâu.

Văn hoá: Luy Lâu cũng là một trung tâm văn hoá. Trước đó, có một thứ chữ riêng của người dân bản địa mà nhiều nhà khảo cổ tìm thấy. Sĩ Nhiếp cho truyền bá chữ Hán, đồng thời truyền bá Nho Giáo.

Luy Lâu cũng là đất nẩy mầm đầu tiên của những hạt giống đạo Phật. Những ngôi chùa Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện, tuy kiến trúc còn thô sơ, nhưng cũng đủ chứng tỏ sức phát triển Phật Giáo trong khuôn thành Luy Lâu và ngoại vi.

Đạo Phật và đạo Nho trong thời kỳ nầy đã chọn chung một trung tâm để phát triển;mà ngay trong buổi đầu đã được địa phương hoá, bắt rễ trong quần chúng. Những điều nầy đã minh chứng về một giai đoạn phát triển toàn diện nền văn hoá ban đầu của nước ta.

PHẬT GIÁO DU NHẬP

Tứ Pháp là những ngôi chùa Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi và Pháp Điện ở vùng Dâu (gồm các chùa Dâu, chùa Đậu, chùa Tướng và chùa Dàn) thuộc vùng Thuận Thành, tỉnh Hà Bắc. Ngoài ra Tứ Pháp cũng được thờ vùng tây bắc tỉnh Hải Hưng như tại các đình chùa ở An Lạc, Đình Dù, Liễu Hạ, Liễu Trung, Nguyên Xá, Nhạc Lộc, Nhạc Miếu, Ôn Xá, Thái Lạc, Thanh Xá, Tuấn Di, Dị Sử. 

Hàng năm những ngôi chùa nầy tổ chức lễ vào ngày mồng 8 tháng 1âm lịch, vào những kỳ hạn hán, dân các làng nầy còn tổ chức cầu mưa (đảo vũ) và những cuộc rước trọng thể ở những làng thờ Tứ Pháp. Chẳng hạn như cuộc rước ba bà Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi đến chùa Un (làng Ôn Xá) nơi thờ Pháp Điện.

Sách Lĩnh Nam Chích Quái (Trần Thế Pháp) viết: Nguyên chùa Dâu có nhiều liên quan đến chuyện nàng Man Nương. Nàng vốn là con gái của một nông phu thuộc làng Mân Xá, thuộc miệt hạ lưu bên bờ sông Đuống. Vào tuổi nhỏ, nàng đã bắt đầu tìm hiểu Phật Pháp, nên một mình từ bờ Nam con sông Đuống dùng thuyền qua bờ phía bắc để theo học kinh sách với thiền sư Khâu Đà La tại chùa Linh Quang (nằm trong địa phận của xã Phật Tích, huyện Tiên Sơn). Thiền sư Khâu Đà La vốn theo Phật Giáo Mật Tông Tây Tạng, lại kết hợp thêm những tư tưởng tín ngưỡng của người bình dân, có nhiều phép lạ, cho nên có ảnh hưởng sâu rộng trong dân chúng của trung tâm Luy Lâu hồi đó.

Nhưng rồi, con đường học hỏi Phật Pháp của nàng Man Nương đã không hoàn mãn. Tương truyền có một hôm, nàng đang ngủ trong chùa Linh Quang, thì thiền sư Khâu Đà La sau giờ nhập thất đã bước qua người của nàng. Sau đó thì nàng thụ thai. Mãi cho đến 14 tháng sau đó, thì nàng sanh được một bé gái kháu khỉnh hình dáng như Phật Bà Quan Âm. Nàng bồng con đem đến giao trả cho thiền sư. Ngài im lặng nhận lấy và mang bé gái đến bờ sông Đuống.

Khi đến một gốc cổ thụ bên bờ sông thì thiền sư niệm thần chú rồi dùng cây thiền trượng gõ vào giữa thân cây. Một đường nứt lớn được mở rộng ra và nhà sư đã đặt bé gái vào gốc cây; chẳng bao lâu thì thân cây khép kín lại như cũ. Ngay từ hôm đó, từ gốc cây, đã tỏa ra một mùi hương thơm ngát toả khắp vùng. Dân chúng tin là có thần linh, thường đến cúng bái cầu khẩn và đều được toại nguyện.Thiền sư Khâu Đà La ở lại một thời gian ngắn ngủi sau đó, thì cũng từ giã thành Luy Lâu để trở về Thiên Trúc.

Trước khi lên đường, thiền sư tặng cho nàng Man Nương cây thiền trượng của ngài. Theo lời căn dặn của thiền sư Khâu Đà La thì công dụng của cây thiền trượng sẽ giúp cho nông dân trong làng nếu gặp những kỳ hạn hán. Nếu không gặp mưa thì chỉ việc mang cây thiền trượng đến gần gốc cổ thụ kia, cắm xuống đất và cầu nguyện. Kết quả sẽ như ý nguyện. Man Nương nghe theo và sau đó đã từng giúp dân làng quanh năm được mưa thuận, gió hòa, mùa màng thu hoạch tốt đẹp.

Nhưng rồi một đêm khuya nọ, trời sấm sét nổi lên, mưa to gió lớn, cây cổ thụ trốc gốc và ngả xuống. Cây ngã ngay xuống giòng sông Đuống, để trôi dần về khu vực của làng Dâu mang luôn theo thân xác của con gái nàng Man Nương. Dân làng tin là cây thần, tìm cách để khiêng cây cổ thụ lên bờ. Nhưng họ đã tập trung đông đảo dân làng để trục cây lên, mà cây không nhúc nhích chút nào. Nàng Man Nương vô cùng ngạc nhiên. Nhưng rồi nàng vô tình dùng dãi yếm của mình, buộc nhẹ vào thân cây và kéo lên dễ dàng.

Những tổ chức hội lễ và diễn xướng ở chùa Dâu cũng như hệ thống Tứ Pháp như sau: Hội lễ ngày 7 tháng 1: tương truyền là ngày sinh của Phật Mẫu Man Nương; đây là hội thi bánh dày nổi tiếng ở làng Dâu.

Để chuẩn bị, hai giáp Đông và Trung, giành mỗi giáp ba sào ruộng tốt cấy lúa nếp; bắt đầu từ ngày 6 tháng 1 các giáp xay giã, chọn nếp tốt, sau đó là các công việc làm bánh. Sáng sớm ngày 7, chiêng trống nổi lên, các Giáp trưởng điều hành rước bánh ra chùa lễ Phật, rồi dự thi. Bánh dự thi đường kính là 50cm, phủ giấy điều chung quanh.

Hàng năm những ngôi chùa nầy tổ chức lễ vào ngày mồng 8 tháng 1âm lịch, vào những kỳ hạn hán, dân các làng nầy còn tổ chức cầu mưa (đảo vũ) và những cuộc rước trọng thể ở những làng thờ Tứ Pháp.

Chẳng hạn như cuộc rước ba bà Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi đến chùa Un (làng Ôn Xá) nơi thờ Pháp Điện.Theo tục truyền không bao giờ được rước tượng của bà Pháp Điện ra khỏi chùa Un được. Theo dân trong làng, mỗi khi rước tượng Pháp Điện ra, nhiều nhà trong làng phát hỏa ở những ngôi nhà theo hướng mắt của bà nhìn. Ba bà trẩy hội chùa Un là nghi lễ truyền thống khắp trong tỉnh Hà Bắc.

Ngoài lễ Cầu mưa là hội lễ chính trong dịp nầy, còn cuộc "rước giao hiếu" giữa các làng có thờ Tứ Pháp.

----o0o---

Trình bày: Nhị Tường

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/11/2021(Xem: 11611)
Đây chỉ là chiếc thuyền nan, chưa tới bờ bên kia, vẫn còn đầy ảo tưởng chèo ra biển cả. Thân con kiến, chưa gột sạch đất cát, bò dưới chân Hy Mã Lạp Sơn, nghe tiếng vỗ của một bàn tay trên đỉnh cao. Chúng sinh mù, nếm nước biển, ngỡ bát canh riêu cá, Thế gian cháy, mải vui chơi, quên cảnh trí đại viên. Nắm vạt áo vàng tưởng như nắm lấy diệu quang, bay lên muôn cõi, theo tiếng nhạc Càn Thát Bà réo gọi về Tịnh Độ, ngửi mùi trầm Hương Tích, an thần phóng thoát. Con bướm mơ trăng Cực Lạc, con cá ngụp lặn dưới nước đuôi vàng như áo cà sa quẫy trong bể khổ, chờ thiên thủ thiên nhãn nghe tiếng sóng trầm luân vớt lên cõi Thanh văn Duyên giác. Những trang sách còn sở tri chướng của kẻ sĩ loanh quanh thềm chùa Tiêu Sơn tìm bóng Vạn Hạnh, mơ tiên Long Giáng lào xào bàn tay chú tiểu Lan trên đồi sắn.
07/11/2021(Xem: 12092)
Kinh Vô Lượng Nghĩa nói “vô lượng pháp từ một pháp mà sinh ra”. Ma Ha Chỉ Quán của Thiên Thai Trí Giả (538-597), quyển 5, nói: “Phật bảo các Tỳ-kheo, một pháp thâu nhiếp tất cả pháp, chính là Tâm”. Phổ môn là vô lượng giáo pháp. Vô lượng giáo pháp này cũng từ một giáo pháp mà sinh ra. Một giáo pháp phổ cập tất cả gọi là phổ môn. Chư Phật thuyết giáo thuận theo Tâm của chúng sinh. Giáo là những ngôn từ được thuyết ra cho những chúng sinh chưa thấu suốt. Pháp là những phương thức với nhiều tướng trạng giống nhau hoặc khác nhau. Tâm ý chúng sinh có bao nhiêu ngõ ngách thì giáo pháp có chừng ấy quanh co. Chư Phật dùng muôn vàn phương tiện khế cơ mang lại lợi ích cho chúng sinh. Ngài Xá Lợi Phất từng nói: “Phật dùng nhiều thứ nhân duyên và thí dụ, phương tiện ngôn thuyết như biển rộng khiến tâm người trong pháp hội được yên ổn, con nghe pháp ấy khiến lưới nghi dứt” là nghĩa trên vậy.
05/09/2021(Xem: 14944)
Bắt đầu gặp nhau trong nhà Đạo, người quy-y và người hướng-dẫn biết hỏi và biết tặng món quà pháp-vị gì cho hợp? Thực vậy, kinh sách man-mác, giáo-lý cao-siêu, danh-từ khúc-mắc, nghi-thức tụng-niệm quá nhiều – nghiêng nặng về cầu-siêu, cầu-an – không biết xem gì, tụng gì và nhất là nhiều người không có hoàn-cảnh, thỉnh đủ. Giải-đáp thực-trạng phân-vân trên, giúp người Phật-tử hiểu qua những điểm chính trong giáo-lý, biết qua sự nghiệp người xưa, công việc hiện nay và biết đặt mình vào sự rèn-luyện thân-tâm trong khuôn-khổ giác-ngộ và xử-thế, tôi biên-soạn cuốn sách nhỏ này. Cuốn sách nhỏ này không có kỳ-vọng cao xa, nó chỉ ứng theo nhu-cầu cần-thiết, mong giúp một số vốn tối-thiểu cho người mới vào Đạo muốn tiến trên đường tu-học thực-sự. Viết tại Sài-thành mùa Đông năm Mậu-tuất (1958) Thích-Tâm-Châu
07/05/2021(Xem: 16514)
Phật Điển Thông Dụng - Lối Vào Tuệ Giác Phật, BAN BIÊN TẬP BẢN TIẾNG ANH Tổng biên tập: Hòa thượng BRAHMAPUNDIT Biên tập viên: PETER HARVEY BAN PHIÊN DỊCH BẢN TIẾNG VIỆT Chủ biên và hiệu đính: THÍCH NHẬT TỪ Dịch giả tiếng Việt: Thích Viên Minh (chương 11, 12) Thích Đồng Đắc (chương 1, 2) Thích Thanh Lương (chương 8) Thích Ngộ Trí Đức (chương 7) Thích Nữ Diệu Nga (chương 3, 4) Thích Nữ Diệu Như (chương 9) Đặng Thị Hường (giới thiệu tổng quan, chương 6, 10) Lại Viết Thắng (phụ lục) Võ Thị Thúy Vy (chương 5) MỤC LỤC Bảng viết tắt Bối cảnh quyển sách và những người đóng góp Lời giới thiệu của HT Tổng biên tập Lời nói đầu của Chủ biên bản dịch tiếng Việt GIỚI THIỆU TỔNG QUAN Giới thiệu dẫn nhập Giới thiệu về cuộc đời đức Phật lịch sử Giới thiệu về Tăng đoàn: Cộng đồng tâm linh Giới thiệu về các đoạn kinh của Phật giáo Thượng tọa bộ Giới thiệu về các đoạn kinh của Phật giáo Đại thừa Giới thiệu về các đoạn kinhcủa Phật giáo Kim cương thừa PHẦN I: CUỘC ĐỜI ĐỨC
29/11/2020(Xem: 12490)
“Ma” tiếng Phạn gọi là Mara, Tàu dịch là “Sát,” bởi nó hay cướp của công đức, giết hại mạng sống trí huệ của người tu. “Ma” cũng chỉ cho những duyên phá hoại làm hành giả thối thất đạo tâm, cuồng loạn mất chánh niệm, hoặc sanh tà kiến làm điều ác, rồi kết cuộc bị sa đọa. Những việc phát sanh công đức trí huệ, đưa loài hữu tình đến Niết-bàn, gọi là Phật sự. Các điều phá hoại căn lành, khiến cho chúng sanh chịu khổ đọa trong luân hồi sanh tử, gọi là Ma sự. Người tu càng lâu, đạo càng cao, mới thấy rõ việc ma càng hung hiểm cường thạnh. Theo Hòa Thượng Thích Thiền Tâm trong "Niệm Phật Thập Yếu", Ma tuy nhiều, nhưng cốt yếu chỉ có ba loại: Phiền não ma, Ngoại ma và Thiên ma
03/10/2020(Xem: 19954)
Đây là một bài nghị luận về Lý Duyên Khởi được Ajahn Brahm viết lần đầu tiên hơn hai thập niên trước. Vào lúc đó, ngài quan tâm nhiều hơn đến những chi tiết phức tạp trong việc giảng dạy kinh điển. Vì lý do đó bài nghị luận này có tính cách hoàn toàn chuyên môn, so với những gì ngài giảng dạy hiện nay. Một trong những học giả Phật học nổi tiếng nhất hiện nay về kinh điển Phật giáo đương đại là Ngài Bhikkhu Bodhi, đã nói với tôi rằng “Đây là bài tham luận hay nhất mà tôi được đọc về đề tài này”.
05/04/2020(Xem: 11612)
Luận Đại Thừa Trăm Pháp do Bồ tát Thế Thân (TK IV TL) tạo nêu rõ tám thức tâm vương hàm Tâm Ý Thức thuộc ngành tâm lý – Duy Thức Học và là một tông phái: Duy Thức Tông - thuộc Đại Thừa Phật Giáo. Tâm Ý Thức như trở thành một đề tài lớn, quan trọng, bàn cải bất tận lâu nay trong giới Phật học thuộc tâm lý học. Bồ Tát Thế Thântạo luận, lập Du Già Hành Tông ở Ấn Độ, và sau 3 thế kỷ pháp sư Huyền Trang du học sang Ấn Độ học tông này với Ngài Giới Hiền tại đại học Na Lan Đà (Ấn Độ) năm 626 Tây Lịch. Sau khi trở về nước (TH) Huyền Trang lập Duy Thức Tông và truyền thừa cho Khuy Cơ (632-682) xiển dương giáo nghĩa lưu truyền hậu thế.
30/03/2020(Xem: 9091)
Những người Cơ đốc giáo thường đặt vấn đề: Thượng đế có phải là một con người hay không? Nếu Thượng đế không phải là một con người thì làm sao chúng ta có thể cầu nguyện? Đây là một vấn đề rất lớn trong Cơ đốc giáo. (God is a person or is not a person?)
18/03/2020(Xem: 4342)
Phần này bàn về cách dùng tiền gián, bẻ tiền bẻ đũa thời LM de Rhodes trong tự điển Việt Bồ La. Đây là tục lệ rất ít tài liệu nào ghi nhận. Tài liệu tham khảo chính của bài viết này là bốn tác phẩm của LM de Rhodes soạn: (a) cuốn Phép Giảng Tám Ngày (viết tắt là PGTN), (b) Bản Báo Cáo vắn tắt về tiếng An Nam hay Đông Kinh (viết tắt là BBC), (c) Lịch Sử Vương Quốc Đàng Ngoài 1627-1646 và (d) từ điển Annam-Lusitan-Latinh (thường gọi là Việt-Bồ-La, viết tắt là VBL) có thể tra từ điển này trên mạng, như trang này chẳng hạn http://books.google.fr/books?id=uGhkAAAAMAAJ&printsec=frontcover#v=onepage&q&f=false .
06/01/2020(Xem: 10782)
Đức Tổng Giám mục Colombo, Đức Hồng Y Malcolm Ranjith người Sri Lanka,Chủ tịch Hội đồng Giám mục Sri Lanka, phục vụ Giáo hội Công giáo La Mã của Thánh Matthew ở Ekala, Sri Lanka, gần đây đã nói điều gì đó dọc theo dòng “Nhân quyền đã trở thành tôn giáo mới nhất ở phương Tây. . . Người dân Sri Lanka đã nghiêng về con người thông qua Phật giáo, truyền thống tôn giáo chính thống của họ đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử. . . Những người không thực hành tôn giáo là những người bị treo lên Nhân quyền”.
facebook youtube google-plus linkedin twitter blog
Nguyện đem công đức này, trang nghiêm Phật Tịnh Độ, trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ ba đường,
nếu có người thấy nghe, đều phát lòng Bồ Đề, hết một báo thân này, sinh qua cõi Cực Lạc.

May the Merit and virtue,accrued from this work, adorn the Buddhas pureland,
Repay the four great kindnesses above, andrelieve the suffering of those on the three paths below,
may those who see or hear of these efforts generates Bodhi Mind, spend their lives devoted to the Buddha Dharma,
the Land of Ultimate Bliss.

Quang Duc Buddhist Welfare Association of Victoria
Tu Viện Quảng Đức | Quang Duc Monastery
Senior Venerable Thich Tam Phuong | Senior Venerable Thich Nguyen Tang
Address: Quang Duc Monastery, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic.3060 Australia
Tel: 61.03.9357 3544 ; Fax: 61.03.9357 3600
Website: http://www.quangduc.com ; http://www.tuvienquangduc.com.au (old)
Xin gửi Xin gửi bài mới và ý kiến đóng góp đến Ban Biên Tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com , tvquangduc@bigpond.com
KHÁCH VIẾNG THĂM
110,220,567