Phật về nhà.

09/04/201312:52(Xem: 7118)
Phật về nhà.

PHẬT VỀ NHÀ

Hạnh Chiếu

Được tin Đức Phật về thăm nhà, vua Tịnh Phạn mừng biết bao nhiêu. Không chỉ vì nỗi nhớ thương khôn nguôi người con trai yêu quý đã cách xa bao năm nay được gặp lại, mà đức vua còn nôn nóng gặp con vì nghe nói Thái tử đã thành Phật.

Đến khi Thế Tôn xuất hiện cùng Tăng đoàn, tay ôm bát vào thành khất thực, lặng lẽ đến từng nhà đàn việt, cúi đầu nghiêm cẩn, cử chỉ khiêm hạ, nhà vua hết sức ngỡ ngàng. Thành Phật là như vậy sao? Thành Phật rồi đi xin ăn sao? Vua buồn quá đi, giận quá đi. Nhưng mà thôi, không dám làm kinh động đến Thái tử nữa, sợ Ngài lại bỏ đi. Đợi đến khi Đức Phật ngự vào cung đâu đó đàng hoàng, Tịnh Phạn vương đến gần, trực tiếp diện kiến Phật, nhỏ nhẹ trao đổi: - Nhà ta có thiếu cơm cháo chi đâu, con làm chi chuyện khó coi vậy? Đức Phật mỉm cười và sau đó giải thích cho vua cha biết tam giới là nhà của Như Lai. Chư Tăng đi khất thực là gieo duyên với chúng sanh, chuyển tâm vị kỷ nhỏ nhen của họ thành tâm vị tha rộng lớn bao dung. Gieo duyên với chúng sanh không kể thân sơ, để mở tâm Phật của họ ra là hạnh nguyện của mười phương Như Lai.

Tịnh Phạn vương hiểu ra, lập tức ngay hôm sau vua thân thỉnh Như Lai cùng 1.250 vị Tỳ kheo cho vua được cúng dường tứ sự trong suốt thời gian Tăng đoàn lưu trú tại Ca Tỳ La Vệ. Thật hay! Đức Phật đã tạo duyên lành cho vua cha ngay từ buổi đầu tiên, qua đời sống phạm hạnh, bát cơm ngàn nhà, tình yêu thương không biên cương của một Bậc Giác ngộ, trí tuệ và từ bi mãn túc. Nhà vua thật sự biết mở rộng lòng ra, đón nhận và yêu thương tất cả, cung kính và cúng dường tất cả, kể cả người con trai yêu quý nhất đời mình cũng cúng dường chúng sanh nốt. Để rồi sau đó, vương đã nhận được sự đền bù xứng đáng, đó là quả vị A na hàm do Đức Phật khai thị mà nhà vua thân chứng. Không gì trân quý bằng!

Chuyện Phật về nhà còn nhiều điều đáng nói, trong sử có đủ. Ở đây, tôi nghĩ về đời mình mà nhắc chuyện người xưa.

Chúng mình cũng xuất gia đi tu, cũng về thăm nhà mà sao không giống Phật. Dĩ nhiên chúng ta không thể so sánh với Đức Phật rồi, nhưng ít ra ta là đệ tử Phật, cũng nên hao hao với Đấng Cha lành một chút cho đỡ tủi thân. Mình về nhà chẳng ai nể nang, chẳng ai thiết trai cúng dường, chẳng ai chịu hỏi han đạo lý, chẳng ai giác ngộ chút nào. Có bao giờ mình giật mình hỏi lại, tại sao như vậy không? Bây giờ dù có hỏi hay không hỏi, ta cũng phải thú thật một điều, mình về nhà rất khác Phật.

Trong chúng ta, vẫn còn sót lại những bạn đồng tu trẻ cứ hay về nhà, đòi đủ thứ, xin đủ điều, phàn nàn đủ chuyện, không để lại ấn tượng đẹp của đời sống đạo đối với người thân. Chúng ta không giống Thế Tôn thì làm sao ba má, anh chị em mình giống vua Tịnh Phạn và hoàng thân cho được. Ta về một cái là cả nhà phải lo lắng đủ thứ, chạy đôn chạy đáo nào thuốc men, áo quần, tập vở… rồi lại còn phải tháo gỡ phụ những chuyện trần gian không có, Phật pháp cũng chẳng nghe! Thật ra tất cả chúng ta không ai muốn thế. Khi mình phát nguyện đi tu là mình rất thích đời sống giải thoát, an vui của một người thoát tục. Thích mới tu chứ. Tổ Qui Sơn nói: Là kẻ xuất gia, cất bước siêu việt, tâm hình khác tục, nối thịnh dòng Thánh, chấn nhiếp ma quân để đền đáp bốn ân, cứu giúp ba cõi. Thành ra đời sống của một tu sĩ rất cao thượng, rất có ý nghĩa, rất đẹp nhưng đồng thời trách nhiệm cũng rất nặng.

Tâm ban đầu của chúng ta dĩ nhiên là mạnh mẽ, nhưng đường xa kẻ lữ hành mệt mỏi, lắm lúc buông cương là chuyện khó tránh khỏi. Song cương đã buông, chân đã quỵ thì ba đường sáu nẻo mở ra, tránh sao khỏi nỗi thống khổ luân hồi. Cho nên phải tự nhắc mình thật nhiều, tự giữ cương lĩnh thật vững. Tu hành không gặp thiện hữu tri thức, không gặp thiện duyên là một thiệt thòi lớn, rất dễ lạc bước. Nếu lòng không quyết, chí không vững, chúng ta sẽ đánh mất phương hướng, không còn nhớ mình là người tu nữa. Vĩnh du lãng đãng phong trần khách, nhật viễn gia hương vạn lý trình (Lang thang làm khách phong trần, quê nhà ngày một muôn phần cách xa - Trần Thái Tông). Như thế thì buồn lắm. Đáng tiếc lắm!

Chúng ta xuất gia đã là gan rồi, cần phải giữ cái gan ấy từ thủy cho tới chung. Phải lập nguyện hoàn thành sự nghiệp giác ngộ giải thoát là chính. Ngoài ra không có gì quan trọng hơn. Chúng ta không được như Phật, xong việc mới về nhà thì cũng đợi tâm đạo vững vàng, ngôn hạnh thuần hậu, về nhà sẽ tốt hơn. Không độ được người thân, ít nhất cũng đừng làm quyến thuộc mất tín tâm, đau lòng. Sao ta không nghĩ đến chuyện đền đáp bốn ân mà buông xuống hết mọi nỗi niềm, để tâm gần với Phật hơn, gần chúng sanh hơn? Chừng ấy nhất định cả nhà sẽ đón ta như một vị Phật tương lai hoàn cố hương.

Được thế, bạch Thế Tôn! Chúng con xin theo Phật về nhà.

---o0o---

Nguồn: www.chuyenphapluan.com

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/12/2012(Xem: 15168)
Đọc Bát Đại Nhân Giác để trải nghiệm các giá trị cao siêu trong từng nếp sống bình dị, theo đó hành giả có thể tự mình mở mắt tuệ giác, trở thành bậc đại nhân...
19/11/2012(Xem: 8217)
Tuy đức Phật không bàn chuyên vấn đề kinh tế, thế nhưng những ý kiến của Ngài phát biểu trong một số trường hợp cá biệt về vấn đề kinh tế, rất đáng được chúng ta lưu tâm, suy ngẫm. Đức Phật hết sức quan tâm đến động cơ và nội dung đạo đức của mọi chính sách và thực tiễn phát triển kinh tế, trong khi các nhà kinh tế học hiện đại lại rất coi nhẹ các vấn đề này.
19/11/2012(Xem: 13184)
Trước hết, Phật giáo không bác bỏ linh hồn, nếu linh hồn được hiểu đơn giản như là phần phi vật chất trong mỗi con người. Trong thuyết cơ bản của Phật giáo, như thuyết năm uẩn, phân tích người là một tập hợp năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức). Trong 5 uẩn thì chỉ có sắc uẩn là vật chất, còn 4 uẩn còn lại đều là phi vật chất, hay là thuộc phạm trù tinh thần.
16/11/2012(Xem: 6994)
Sau khi Thế Tôn nhập diệt, các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo-ni, nam cư sĩ, nữ cư sĩ sống cung kính tùy thuận bậc Ðạo Sư; sống cung kính tùy thuận pháp; sống cung kính tùy thuận chúng Tăng; sống cung kính tùy thuận học pháp; sống cung kính tùy thuận không phóng dật; sống cung kính tùy thuận tiếp đón. Ðây là nhân, đây là duyên, sau khi Như Lai nhập diệt, diệu pháp được tồn tại lâu dài
30/10/2012(Xem: 5386)
Một điều hiển nhiên là chiến tranh và các cơ sở quân sự lớn là nguồn bạo lực lớn nhất trên thế giới. Cho dù mục đích của chúng là phòng thủ hay tấn công, các tổ chức bạo lực mạnh mẽ này tồn tại chỉ để giết người. Chúng ta nên suy nghĩ cẩn trọng về thực tế của chiến tranh.
23/10/2012(Xem: 10705)
Sau khi Trưởng lão Mahinda, con trai của vua A Dục, truyền bá Phật pháp đến Srilanka và thực hiện một số việc liên quan đến việc truyền bá Phật pháp, vị vua trị vì đảo quốc này đã hỏi Trưởng lão rằng, có phải Tăng đoàn đã được thiết lập vững chắc ở đảo quốc này rồi không.
20/10/2012(Xem: 5908)
Nghiệp báo của sự tàn phá môi trường được phản ánh trong cuộc thảm sát đẫm máu bạo tàn dòng họ Thích Ca (Sakyā) bởi lòng hiềm thù mê muội của vua Tỳ Lưu Ly (Vidūdabha), được ghi lại một cách chi tiết trong kinh Tăng Nhất A Hàm.
10/10/2012(Xem: 14852)
Tôi muốn nói một vài điều về sự hòa hợp tôn giáo. Đôi khi, sự xung đột liên quan đến niềm tin tôn giáo. Thí dụ, trước đây ở Bắc Ái Nhĩ Lan, mặc dù sự xung đột đơn giản chỉ là vấn đề chính trị, nhưng nó đã nhanh chóng trở thành một vấn đề tôn giáo... Tất cả chúng ta đều có tiềm năng của sự thiện hảo. Thế nên, hãy nhìn lại chính mình để thấy tất cả những tiềm năng tích cực ở trong ta.
08/10/2012(Xem: 17512)
Buông bỏ có nghĩa là “Nếu tôi có được những thức ăn mà tôi thích thì rất tốt. Nếu không có nó thì cũng không sao...
02/10/2012(Xem: 18164)
“Tỉnh thức trong công việc” của tác giả Michael Carroll là tuyển tập nhiều bài viết ngắn cùng chủ đề, được chia làm bốn phần, mỗi phần đề cập đến các phương diện chánh niệm trong kinh doanh.