Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

25. Bombay, 7 tháng hai 1985

12/07/201100:50(Xem: 925)
25. Bombay, 7 tháng hai 1985

KRISHNAMURTI
BÀN VỀ XUNG ĐỘT [ON CONFLICT]
Lời dịch: ÔNG KHÔNG – 2009

Bombay, 7 tháng hai 1985

Liệu bạn có thể nhìn cái gì đó mà không có từ ngữ? Liệu bạn có thể, khi bạn đang ngồi đây, nhìn con người này mà không có từ ngữ, hình ảnh, danh tiếng, mọi thứ vớ vẩn đó? Từ ngữ, hình ảnh, ký ức, tất cả thứ đó, không là người quan sát hay sao? Người quan sát không là lai lịch của là một người Ấn độ giáo, hay một người Hồi giáo, hay bất kỳ người nào, cùng tất cả những mê tín, những niềm tin, những dính líu hay sao? Chính bởi ký ức mới làm cho người quan sát dường như khác hẳn vật được quan sát. Liệu bạn có thể nhìn, quan sát, mà không có lai lịch, những kỷ niệm quá khứ tác động vào cái đang được quan sát? Khi bạn nhìn như thế, chỉ có cái đang được quan sát. Không có người quan sát đang quan sát vật được quan sát.

Khi có một khác biệt, một phân chia, giữa người quan sát hay người chứng kiến, giữa người quan sát và vật được quan sát, phải có – như chúng ta đã nói lúc trước – sự xung đột. Và để hiểu rõ tại sao những con người sống trong xung đột từ khoảnh khắc họ sinh ra đời đến khi họ chết là để tìm ra tại sao sự phân chia này giữa người quan sát và vật được quan sát lại tồn tại, hay liệu chỉ có vật được quan sát.

Điều gì chúng ta đang nói là, bất kỳ nơi nào có một phân chia, phải có xung đột. Đó là một luật lệ, một luật lệ vĩnh cửu. Nơi nào có sự tách rời, một phân chia, một vỡ thành hai mảnh, phải có xung đột. Xung đột đỉnh điểm trở thành chiến tranh, giết chết con người. Như lúc này đang được phơi bày trong thế giới, ở Mỹ, Nga, Lebanon, thế giới Hồi giáo, và thế giới không-Hồi giáo, có xung đột. Vì vậy hiểu rõ và được tự do khỏi xung đột, thực sự được tự do khỏi nó, là hiểu rõ tại sao người quan sát trở nên quá thống trị, tách rời khỏi anh ấy, hay chị ấy, cái người hay vật đang được quan sát. Khi tôi quan sát nếu tôi lập gia đình hay có một bạn gái, có một phân chia giữa chúng ta, một phân chia thực tế, không chỉ thân thể nhưng một phân chia truyền thống, uy quyền của cha mẹ, uy quyền của người nào đó, vì vậy luôn luôn có phân chia giữa những liên hệ của chúng ta và luôn luôn có những xung đột giữa những con người.

Chẳng có bao nhiêu người trong thế giới có một liên hệ trong đó không còn xung đột, và xung đột đó tồn tại bởi vì chúng ta đã tách rời người quan sát khỏi vật được quan sát. Tôi khác biệt sự tức giận của tôi, sự ganh ghét của tôi, sự đau khổ của tôi; vậy là bởi vì khác biệt, có xung đột. Đó là, “Tôi phải loại bỏ sự đau khổ. Hãy bảo cho tôi làm thế nào khuất phục sự đau khổ. Hãy bảo cho tôi phải làm gì với sự sợ hãi của tôi.” Thế là có xung đột, mãi mãi. Nhưng bạn là đau khổ. Bạn không khác biệt đau khổ, tức giận, những ham muốn tình dục của bạn, phải không? Bạn không khác biệt trạng thái cô độc mà bạn cảm thấy – bạn là cô độc. Nhưng chúng ta nói, “Vâng, tôi là cô độc, nhưng tôi phải tẩu thoát khỏi nó”. Vì vậy tôi đi đến ngôi đền hay sự giải trí nào đó. Bạn không khác biệt chất lượng của bạn là gì; chất lượng đó là bạn. Tôi là tức giận, đau khổ, cô độc, trầm uất. Lúc này, trước kia, khi tôi đã tách rời, tôi đã hành động vào sự đau khổ của tôi. Nếu tôi đã bị cô độc, tôi đã tẩu thoát khỏi trạng thái cô độc đó, đã cố gắng khuất phục hay đã phân tích hay đã lấp đầy nó bằng mọi loại vui chơi hay hoạt động tôn giáo. Nhưng nếu tôi là cô độc, tôi không thể làm bất kỳ điều gì về nó. Tôi là cô độc – nhưng không phải tôi là cô độc như cái gì đó khác biệt tôi – tôi là cái đó. Trước đây tôi đã hành động vào nó; lúc này tôi không thể hành động vào nó bởi vì tôi là cái đó.

Vậy là điều gì xảy ra khi người quan sát là vật được quan sát? Khi tức giận là tôi, lúc đó điều gì xảy ra? Bạn đã tìm hiểu điều này, hay bạn chỉ nói, “Vâng, tôi là người quan sát và vật được quan sát”? Điều đó vô nghĩa. Nhưng hãy thâm nhập vào nó và tìm ra liệu sự tức giận có khác biệt bạn. Truyền thống, tình trạng bị quy định nói, “Tôi khác biệt sự tức giận của tôi”, và thế là bạn hành động vào nó. Nhưng khi bạn nhận ra rằng bạn là tức giận, bạn làm gì, điều gì xảy ra?

Trước hết, tất cả xung đôt kết thúc. Tất cả xung đột kết thúc khi bạn nhận ra rằng bạn là cái đó. Tôi là da màu – chấm hết. Nó là một sự kiện – da màu sáng hay da màu đen hay da màu sẫm hay bất kỳ da màu gì. Vậy là bạn loại bỏ hoàn toàn tiến trình phân chia này mà tạo ra sự xung đột trong chính bạn.

Cũng vậy, tại sao chúng ta tạo ra một trừu tượng từ một sự kiện? Sự kiện là tôi là tức giận, tôi là ghen tuông, tôi là cô độc. Tại sao tôi biến nó thành một ý tưởng, một trừu tượng? Biến một sự kiện thành một trừu tượng dễ dàng hơn đối diện nó? Bởi vì tôi có thể đùa giỡn với những ý tưởng, tôi nói, “Vâng, đây là một ý tưởng hay; đó là một ý tưởng dở; thuyết phục tôi, ông đừng thuyết phục tôi”. Tôi có thể tiếp tục giống như thế. Khi không có trừu tượng nhưng chỉ sự kiện, vậy là tôi phải giải quyết nó. Nhưng lúc đó tôi tự tách rời và nói, “Tôi sẽ làm điều gì đó về nó”. Khi người ta nhận ra không có tách rời – bạn là cái đó, bạn là “cái gì là”, bạn là một người Ấn độ giáo, một người Hồi giáo, một người Thiên chúa giáo; bạn là một người kinh doanh, bạn là xấu xa, bạn là hung dữ; bạn là tất cả cái đó – vậy là bạn tự loại bỏ hoàn toàn ý tưởng của phân chia trong chính bạn, và vậy là xung đột kết thúc. Bạn biết bộ não như thế nào khi không có xung đột? Khi bộ não đang xung đột liên tục, như bộ não của hầu hết mọi người, điều gì xảy ra cho bộ não đó? Nó bị tổn thương, bị hư hỏng.

Có thể bạn đã sống quá lâu cùng xung đột, đau khổ, phiền muộn, và sợ hãi, và bạn đã nói, “Nó là thành phần thuộc sống của tôi, tôi sẽ chấp nhận nó”, và bạn đã sống trên hướng đó. Chưa bao giờ bạn đã tìm hiểu sự xung đột gây tác hại như thế nào cho bộ não, tinh thần, của một con người. Nếu người ta liên tục bị dồn dập, bị tơi tả bởi xung đột, bạn biết điều gì xảy ra cho bộ não? Nó co rúm lại. Nó trở nên rất nhỏ nhen, giới hạn, xấu xa. Đó là điều gì đang xảy ra cho tất cả chúng ta. Vậy là một con người khá thông minh hỏi, “Tại sao tôi phải sống trong xung đột suốt phần còn lại của cuộc đời tôi?” Anh ấy bắt đầu tìm hiểu sự xung đột là gì. Xung đột phải hiện diện nơi nào có phân chia – bên trong cũng như bên ngoài. Sự phân chia này, thăm thẳm, cơ bản, là giữa cái “tôi”, người quan sát, và vật được quan sát. Hai hoạt động tách rời đang xảy ra – mà không đúng thực, bởi vì bạn là tức giận, bạn là bạo lực. Nếu bạn đến mấu chốt đó và nhận ra rằng người quan sát là vật được quan sát, có hoạt động mà hoàn toàn khác hẳn.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/201314:12(Xem: 2866)
Phật Giáo Nhân Sinh là đề tài do Thái Hư Ðại Sư đưa ra mấy năm trước ngày Người tịch diệt. Trong thời gian Ngài chưa đề cập đến vấn đề này, bắt đầu từ năm dân quốc thứ 17, từ bản thân mình, Ngài đã biểu hiện như là một tấm gương tốt về Phật học nhân sinh.
10/12/201307:52(Xem: 12964)
Hầu hết chúng ta đều quen thuộc với câu chuyện đời của Đức Phật. Chúng ta biết rằng thái tử Siddhattha đã rời bỏ cung điện lộng lẫy của vua cha, để bắt đầu cuộc sống không nhà của người lữ hành lang thang đi tìm con đường tâm linh, và sau nhiều năm tu hành tinh tấn, Ngài đã đạt được giác ngộ khi đang nhập định dưới gốc cây bồ đề. Sau khi xả thiền, Đức Phật đã đi đến thành phố Benares, giờ được gọi là Varanasi. Ở đó, trong Vườn Nai, lần đầu tiên Ngài thuyết pháp về những gì Ngài đã khám phá về con đường đi đến hạnh phúc toàn vẹn. Lời dạy của Đức Phật rất đơn giản nhưng sâu sắc.
01/05/201514:55(Xem: 12105)
Một tập sách với tựa đề như trên, trong xã hội hiện nay, không có gì đặc biệt; so với Kito giáo tại Việt Nam, cũng là việc làm bình thường, vì hàng năm, một số giáo xứ thường xuyên tổ chức các lớp hướng dẫn giáo lý và hôn nhân cho thế hệ trẻ từ tuổi 18 trở lên; nhưng đặc biệt của tập sách nầy nằm trong hai lĩnh vực: 1/ Phật giáo chưa từng xuất hiện sách hoặc lớp hướng dẫn về hạnh phúc gia đình, mặc dù có những kinh điển nói qua vấn đề nầy, quá tổng quát, chưa thích ứng với từng cảnh trạng của từng xã hội biến thái khác nhau hiện nay. 2/ Sách không trực tiếp dạy giáo lý như các lớp “giáo lý và hôn nhân” của các giáo xứ, nhất là giòng Tên; nhưng sách hướng dẫn tháo gỡ nhiều vấn đề mắc mứu liên quan đến tâm lý xã hội và đạo đức nhà Phật.
09/04/201314:11(Xem: 4816)
Không ai có thể phủ nhận được rằng chiến tranh là một tội ác, là một hình thức dã man. Nó là hiện thân của đau khổ, chết chóc, tàn phá và hủy diệt. Ngôn ngữ loài người không đủ để nói lên những hậu quả thảm khốc và tàn nhẫn của nó.
30/08/201012:25(Xem: 2648)
Tất cả chúng ta đều mong ước sống trong một thế giới an lạc và hạnh phúc hơn. Nhưng nếu chúng ta muốn biến nó trở thành hiện thực, chúng ta phải bảo đảm rằng lòng từ bi là nền tảngcủa mọi hành động. Điều này lại đặc biệt đúng đối với các đường lối chủ trương về chính trị và kinh tế.
17/12/201016:07(Xem: 9469)
Ý thức được cái chết là điều hệ trọng: phải hiểu rằng ta không ở lâu trên địa cầu này. Không ý thức được cái chết, ta sẽ không thể tận dụng toàn vẹn cuộc sống của ta.
09/04/201314:13(Xem: 2542)
Thế giới chúng ta đang sống thật có quá nhiều đau khổ! Mỗi ngày chúng ta lại chứng kiến một tai ương ách nạn xảy ra. Tâm chúng ta nhói đau khi có quá nhiều người đau khổ. Nhưng từ nổi khổ mà chúng ta thấy được tình thương chân thật và khi dối diện khổ đau thì lòng cảm thương được đánh thức.
11/09/201009:13(Xem: 1469)
Trong cuộc tấn công khủng khiếp, hồi 9 giờ sáng thứ ba 11 tháng 9 năm 2001 một nhóm không tặc gần như cùng một lúc cướp bốn máy bay hành khách hiệu Boing đang trên đường bay hướng về thành phố New York và thủ đô Washington. Nhóm không tặc lái hai phi cơ lao thẳng vào Trung Tâm Thương mại Thế giới ở New York – mỗi chiếc đâm vào một trong hai tòa tháp cao nhất, cách nhau khoảng 18 phút.
29/02/202019:45(Xem: 640)
Trong xã hội văn minh, hiện đại ngày nay, con người đã đạt đến trình độ khoa học kỹ thuật cao, điều đó cho phép con người lý giải được nhiều hiện tượng tự nhiên mà trước đây chưa thể giải thích được. Điều đó cũng khiến cho con người cho rằng mình đã chế ngự được tự nhiên, bắt tự nhiên phải phục tùng và vì thế con người cũng làm nhiều việc trái với tự nhiên, khai thác, bóc lột tự nhiên một cách thái quá làm ảnh hưởng, tác động đến chính cuộc sống của mình.
29/02/202020:05(Xem: 705)
Ngày nay, chúng ta sống ở trên thế gian này hoàn cảnh rất không tốt, rất không bình thường. Ngày qua tháng lại chúng ta điều trải qua ba bữa ăn đắng uống độc trong thịt, trong rau…có rất nhiều độc tố.