Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

07-Phương pháp lập nghiệp vĩnh cửu

06/02/201115:45(Xem: 1012)
07-Phương pháp lập nghiệp vĩnh cửu

ĐẠOPHẬT VÀ TUỔI TRẺ

Hòa thượng ThíchThanh Từ
-07-

Phương pháp lậpnghiệp vĩnh cửu

Ðã làm người, aikhông muốn lập công danh hiển hách, sựï nghiệp vẻ vangđể lưu truyền vạn đại. Sự ước mong là thế, nhưng trênđường lập nghiệp đã biết bao người, hoặc đuối sứcquằn quại tắt thở bên vệ đường, khi nhìn thấy thànhtrì sự nghiệp còn xa lắc; hoặc đã rỗ chân, sầy trán màtìm không thấy bóng thành trì sự nghiệp ở đâu, rồi âmthầm nuốt hận quay về với hai bàn tay trắng và gương mặthốc hác héo sầu. May ra, cũng có vài người đến thành sựnghiệp, nhưng khi đến nơi nó đã trở thành giả ảnh tantheo như sương mù buổi sớm, bọt nước chiều hôm.

Tại sao có những cuộc dở dangvà thất bại ê chề trên con đường tìm sự nghiệp?

Là vì động cơ lập nghiệp củangười đời là lòng tham, mà lòng tham không bờ bến, cònsức người có chừng; nên chi đều thất vọng. Người ômlòng tham chạy tìm sự nghiệp, thì ôi! Khác gì kẻ mang kiếngxanh soạn tìm tờ giấy trắng, biết bao giờ gặp được.Ngày xưa có một nhà vua muốn xem thử lòng tham của ngườilên đến độï nào. Ông ra lệnh cho một lực sĩ rằng: "Từmai sớm khi mặt trời hừng mọc, cho đến chiều hôm khi mặttrời vừa lặn, ngươi chu vi đất được bao nhiêu ta sẽ chongươi hết." Chàng lực sĩ hớn hở lui về, dự bị lươngthực dùng một ngày. Hôm sau vừa sớm tinh sương, chàng chựcsẵn trước đền vua. Mặt trời vừa ló dạng, chàng cắmđầu chạy. Chàng chạy hăng quên cả cơm nước. Mặt trờiđã đứng đầu, chàng nhìn quay lại thấy khu đất còn nhỏxíu. Bóng đã ngả dài, tranh thủ với thời gian, chàng chạynhanh hơn, cho đến thân hình chàng chỉ còn là một vật chaođộng dưới bóng mặït trời. Vầng ô vừa kề đầu núi,chàng vận dụng hết tàn lực chạy cho đến đích, khi mặttrời vừa lặn. Ðến đích, thì ôi! Chàng chỉ còn là mộtxác không hồn.

Lại nữa, nền móng và nguyên liệuxây cất sự nghiệp, người đời đã đặt và dùng sai lầm,nên chỉ sớm đổ vỡ. Tòa lâu đài sự nghiệp họ đặttrên vũng bùn tham lam, nguyên liệu xây cất tòa lầu ấy, toànbằng xương và máu thì làm sao thành tựu vững bền được!Bằng chứng, sự nghiệp của Tần Thủy Hoàng ở Trung Hoa hồithế kỷ thứ III rất to tát và vĩ đại, nhưng kết tinh bởilòng tham lam và xây đắp bằng xương máu của muôn dân, nênchi ông cố tìm mọi phương thế để gìn giữ nó, mà rốtcuộc cũng không trường tồn. Ðến công nghiệp vẻ vang vàoai hùng của Napoléon ở Pháp vào đầu thế kỷ XIX, cũng dođộng cơ tham lam vô bờ bến của ông. Muốn thôn tính hếtcác nước Âu châu, nên công nghiệp ấy chóng tàn như hoa phùdung buổi sáng, và sau cùng ông bị an trí tại đảo SainteHélène. Lại giữa thế kỷ XX, sự nghiệp rực rỡ nhất thờicủa Hitler đã làm vang động thế giới, nhưng cũng bởi lòngtham muốn làm bá chủ thế giới, nên ước nguyện chưa thànhmà đời ông đã mai một... Có câu: "Xây dựng sự nghiệpmình trên xương máu của người chỉ là mầm tan hoại."

Như trên đã thấy, càng tham lambao nhiêu thì càng chóng tan hoại và đổ vỡ bấy nhiêu. Vậychúng ta không nên dùng động cơ tham lam gây dựng sự nghiệp,mà cần phải lấy nguyên liệu từ bi đắp xây thành trì sựnghiệp thì mới kiên cố và trường tồn. Bởi vì kẻ thamlam muốn lập nên nghiệp cả, bao giờ cũng chăm lòng tóm thâuvơ vét của người về mình, mà tóm thâu vơ vét càng nhiềuthì gây oán, kết thù càng lắm. Ðã có oán thù, là có ngườimanh tâm phá hoại, rồi một người cố giữ gìn, mà cả nghìnmuôn người quyết phá hoại, thì dù gian hùng như Tào Tháo,mưu trí như Khổng Minh cũng không tài nào giữ nổi. Ngượclại, lấy từ bi làm động cơ lập nghiệp, tức là lấy sựban ân bố đức cho người làm sự nghiệp mình. Tuy nhiên đemtiền của và hạnh phúc mình tung vãi cho người là đời mìnhsẽ thấy khổ sở và thiếu thốn; nhưng một nụ cười nởtrên môi người đói khát khi được chén cơm, một cái nhìntri ân của người vừa thoát nạn, một cái chào cảm mếncủa người lạc lối khi được đưa đường... bấy nhiêuấy là nguồn hạnh phúc vô biên, là của tiền vô lượngcủa chúng ta vậy. Sự nghiệp ấy mới nhìn qua như không có,nhưng kỳ thật nó có rất nhiều. Bởi vì, thói thường ngườiđời hễ thương mến ai thì muốn ủng hộ, bảo vệ cho ngườiấy được an vui. Chúng ta đã gieo rắc tình thương khắp mọingười thì sự an vui đến với chúng ta vô lượng. Thế làsự nghiệp vĩ đại và vĩnh cửu chớ gì!

Hơn nữa, người có lòng từ bikhông thấy hạnh phúc và sự nghiệp riêng mình, mà chỉ thấyhạnh phúc và sự nghiệp chung của tất cả chúng sanh. Nhưvậy, càng gây cho chúng sanh được nhiều hạnh phúc, nhiềusự nghiệp, thế là hạnh phúc và sự nghiệp mình càng to.Ðức Thích-ca xa lìa đài vàng ngôi báu, chối bỏ tất cảhạnh phúc riêng, Ngài chỉ ôm bình bát đi xin ăn để gieorắc tình thương và cảm hóa nhân loại. Do đó, mà khắp nămxứ ở Ấn Ðộ thời ấy, từ vua chúa đến quan dân đềutôn kính Ngài là bậc Từ phụ, sẵn sàng hiến dâng nhữngngôi vườn đẹp đẽ, để Ngài làm nơi giảng đạo. Cho đếnngày nay cách Phật đã trên hai mươi lăm thế kỷ, mà hầukhắp các nước trên thế giới đã xây cất biết bao ngôichùa nguy nga tráng lệ để phụng thờ Ngài và trên sáu trămtriệu người kính thành, tôn Ngài là đấng cha lành. Nên trongkinh có câu: "Xả tất cả sẽ được tất cả"là thế.

Tóm lại, chúng ta phải sáng suốtkhông nên nhìn thiển cận ở sự nghiệp nhất thời mà bịlòng tham lam sai sử, rồi cả đời luống lao tâm tiêu tứ,kết quả chỉ chuốc lấy đau khổ. Chúng ta phải tung vãihạnh phúc mình cho mọi người, gieo rắc tình thương cùngkhắp nhân loại, ấy là thứ hạnh phúc chân thật, sự nghiệpvĩnh cửu của mình đấy. Một Phật tử đã biết áp dụngđiều này, Vua A-dục, nói: "Ta xem hạnh phúc của chúng sanhlà mục tiêu thứ nhất ta phải tranh đấu."



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/201820:47(Xem: 1816)
Với sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, chúng ta ngày càng tiếp thu được nhiều thông tin qua các phương tiện truyền thông đại chúng, biết được hàng ngày hàng giờ có nhiều bạn trẻ tự tử mà nguyên do bị ức chế tình cảm, phiền não gia đình, thất vọng công danh, tự ti bản thân, buồn khổ cô đơn, trầm cảm bi khổ, bế tắc tiền tài, lo sợ bị đe dọa...
12/05/201506:08(Xem: 7925)
Video: Những Hiểu Lầm về Đạo Phật
15/06/201520:01(Xem: 8408)
Yếu chỉ tu tập & hành đạo. Tác giả Thích Thái Hòa