2. Ojai, 7 tháng sáu 1932

09/07/201100:31(Xem: 5395)
2. Ojai, 7 tháng sáu 1932

J. KRISHNAMURTI
BÀN VỀ SỐNG VÀ CHẾT (ON LIVING and DYING)
Lời dịch: Ông Không 2009

Ojai, 7 tháng sáu 1932

Người hỏi: Ông đã nói rằng chết, tình yêu và sanh, theo thực chất là một. Làm thế nào ông có thể xác nhận rằng không có khác biệt giữa đau khổ lẫn sự kinh hoàng của chết và hạnh phúc của tình yêu?

Krishnamurti:Bạn có ý gì qua từ ngữ chết? Mất đi thân thể, mất đi ký ức, và bạn hy vọng và bạn nghĩ và bạn tin tưởng rằng có một tồn tại tiếp theo đó. Cái gì đó di chuyển từ đây – đó là điều gì bạn gọi là chết. Lúc này đối với tôi, chết được tạo ra bởi sự tồn tại của ký ức, và ký ức chỉ là kết quả của thèm khát, giữ chặt, mong muốn. Vì vậy với một con người được tự do khỏi thèm khát, không có chết, cũng không có một khởi đầu hay một kết thúc, cũng không có con đường của tình yêu hay con đường của cái trí, đau khổ. Làm ơn, tôi đang cố gắng giải thích, trong theo đuổi một đối nghịch chúng ta tạo ra một kháng cự. Nếu tôi bị sợ hãi, tôi tìm kiếm sự can đảm, tuy nhiên sợ hãi cặp kè tôi bởi vì tôi chỉ đang trốn chạy từ cái này sang cái kia. Trái lại nếu tôi tự làm tự do cho chính tôi, tôi không biết cả can đảm lẫn sợ hãi, và tôi nói cách duy nhất để làm việc đó là trở nên tỉnh thức, cảnh giác, không phải cố gắng giữ chặt can đảm nhưng được tự do khỏi động cơ trong hành động. Đó là, nếu bạn bị sợ hãi, đừng tạo ra một động cơ cho hành động can đảm nhưng hãy tự làm tự do cho chính bạn khỏi sợ hãi. Đó là hành động không có một động cơ. Bạn sẽ thấy, nếu bạn thực sự đã hiểu rõ điều này, thời gian đó, chết đó như một tương lai, đã kết thúc. Chết chỉ là trạng thái ý thức của một cô độc cực độ, và thế là, bởi vì bị trói buộc trong cô độc, chúng ta đổ xô tới phía còn lại, chúng ta muốn hòa hợp, hay muốn tìm ra có gì hiện diện ở phía còn lại, mà đối với tôi chỉ là những theo đuổi của những đối nghịch,và thế là chúng ta mãi mãi tiếp tục cô độc. Trái lại, trong đối diện cô độc, hãnh diện vô cùng trong nó, đang biết bằng tỉnh thức, bạn triệt tiêu cô độc đó trong hiện tại. Vậy là không có chết.

Tất cả mọi vật phải suy tàn. Mọi vật là thân thể, phẩm chất, kháng cự, ngăn cản; tất cả chúng sẽ suy tàn, phải suy tàn, nhưng cái người được tự do trong tư tưởng, và cảm xúc, từ kháng cự, ngăn cản đó, anh ta sẽ biết bất diệt, không phải sự tiếp tục của giới hạn riêng của anh ta, của cá nhân, tính cách riêng của anh ta, mà chỉ là một lớp của những thèm khát, những giữ chặt, những mong muốn. Bạn có lẽ không đồng ý, nhưng nếu bạn được tự do khỏi tư tưởng, nếu bạn đã xuyên thủng qua tự tỉnh thức, qua cảnh giác, qua ngọn lửa mãnh liệt đó, vậy thì có bất diệt, mà là hòa hợp hoàn hảo, mà không là “con đường của tình yêu” hay “con đường của đau khổ” nhưng là cái đó mà trong nó tất cả phân biệt đã kết thúc.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/02/2014(Xem: 11722)
Tôi sẽ diễn giải ba trình độ làm thế nào để sống và chết một cách vui vẻ. Đầu tiên, đối với những người không tôn giáo, sau đó đối với những người có tôn giáo một cách tổng quát, và cuối cùng đối với những hành giả Phật tử. Tôi tin rằng tất cả chúng ta sống còn trên dự đoán và hy vọng của hạnh phúc.
18/02/2014(Xem: 13233)
Thỉnh thoảng tôi thường nghe những phê bình một số cá nhân trình bày giáo lý Đạo Phật. Người ta quán sát một vị thầy Phật Giáo và thường nhìn rất thất vọng nếu họ nghe điều gì đấy không phù hợp với những định kiến trước đây của họ. Chúng ta hãy cố gắng để thẩm tra phản ứng thông thường này.
21/12/2013(Xem: 8429)
Đạo Phật thường nói về nhân quả, luân hồi, tái sanh nhưng lại bác bỏ khái niệm linh hồn của các tôn giáo hữu thần. Vậy thì cái gì tái sanh luân hồi để lãnh lấy nhân quả. Trước hết chúng ta phải biết linh hồn là gì, hay linh hồn có những đặc tính nào?
16/12/2013(Xem: 9259)
Chết là một sự khởi đầu. Nó là con đường đưa đến một sự khởi đầu mới. Nó là buổi bình minh của những cơ hội mới để ta được hưởng những thành quả mà đã vun trồng, phù hợp với quy luật Nhân Quả Tự nhiên. Trong khi Bánh xe Nghiệp vẫn không ngừng quay, luật Luân hồn Sinh tử vẫn luôn vận hành, ảnh hưởng của nó sau khi chết sâu rộng và trực tiếp hơn nhiều, với khi còn sống.
12/12/2013(Xem: 28056)
Bé trai Ryan 5 tuổi sống tại bang Oklahoma (Mỹ) kể về lần nhìn thấy Marilyn Monroe tại một bữa tiệc nhưng chưa kịp tiến lại gần cô đã bị một cú đấm vào mặt bởi một vệ sĩ.
10/12/2013(Xem: 29233)
Những người dân Tây Tạng thân mến của tôi, ở cả trong lẫn ngoài đất nước Tây Tạng, cùng tất cả những ai đang tu tập theo truyền thống Phật Giáo Tây Tạng và những ai đang có những nối kết với Tây Tạng và người Tây Tạng.
20/10/2013(Xem: 20735)
Tập sách nhỏ này được ấn hành lần đầu tại Sài gòn vào tháng 10/2000 do một đệ tử góp nhặt các bài ngắn đã in trên báo trước đó, rồi sách lại được tái bản tại Úc vào tháng 2/2001 để cung ứng cho sự học hỏi của Phật tử tại đây. Và nay nó được Ðạo hữu Phillip Phạm và một số bạn bè của anh tại Tiểu bang California lấy xuống từ trang nhà của Quảng Ðức (www.quangduc.com) để in lại cho quý Phật tử đọc.
12/10/2013(Xem: 15435)
Người ta thường đề cập đến quan điểm của các tôn giáo về cái chết, nhưng không mấy khi được nghe bàn luận về việc phải làm thế nào để đối đầu với sự đau đớn và bệnh tật. Thế nhưng con người lại thường hay đau ốm mà chưa chết ngay. Là những người Phật giáo, chúng ta hãy thử tìm hiểu xem mình nên phản ứng ra sao trước sự đau đớn và bệnh tật có thể xảy đến với mình?
14/09/2013(Xem: 19090)
Kinh A Di Đà là một bản Kinh rất phổ biến được truyền tụng hàng ngày trong đời sống đạo của Phật tử ở các nước Viễn Đông châu Á, nhất là ở Việt Nam. Vị trí của Kinh luôn luôn được xây dựng trên căn bản của niềm tin; và trong lòng người hành trì, Kinh chính là con đường dẫn đến thế giới Tịnh độ - một thế giới không có khổ đau, không có sinh lão bệnh tử, thế giới của niềm phúc lạc vô biên.