Tiếng Duyên Thở Dài (Thơ)

2/22/201921:11(View: 5006)
Tiếng Duyên Thở Dài (Thơ)
tiengduyenthodai_csvhưu
TIẾNG DUYÊN THỞ DÀI


Chợt nghe Duyên mới thở dài
E chừng khăng khít chỉ vài trống canh
Xuân vừa khoe nụ tươi xanh
Đã nghe hạ hối đỏ nhành phượng xa
Chiều buông đất cỏ trước nhà
Vạt duyên lay động chén trà trầm tư
Gió buồn lật giở kinh thư
Đọc trang luyến ái chần chừ chia ly
Đã quen hóm hỉnh thầm thì
Thơ đau rớt nhịp can chi phải buồn?
Bồi hồi nghe tiếng Duyên buông
Ngắn dài gặp gỡ vô thường sắc không
Hạ rồi cũng sẽ đến đông
Chuyển di
An trụ 
Theo dòng nhân sinh
Đến, đi 
Tan, đọng bóng hình
Chiều nay im bặt
Một mình 
Rỗng rang.

Cư sĩ Vĩnh Hữu
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
5/9/2011(View: 4378)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
5/9/2011(View: 4461)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
5/9/2011(View: 4720)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
5/9/2011(View: 4437)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
5/8/2011(View: 4805)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
5/8/2011(View: 5024)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
5/4/2011(View: 5264)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
5/4/2011(View: 5306)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
5/4/2011(View: 5905)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.
5/4/2011(View: 5362)
Buông ra hãy buông ra Tất cả đều do ta Thứ gì cũng gom góp Sao kham nổi đường xa?