Xả (thơ)

04/05/201106:15(Xem: 5302)
Xả (thơ)
 labode_6

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Thứ gì cũng gom góp

Sao kham nổi đường xa?

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Nước tự nhiên trong lặng

Làm cho dậy phong ba

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Bỏ quên tự tánh giác

Ôm ấp hoài tinh ma

Buông ra hãy buông ra

Tất cả đều do ta

Trong cảnh giới giải thoát

Ta lại tự trói ta

Buông ra hãy buông ra

Ta phải tự trị ta

Rũ sạch hết tạm giả

Cho nhẹ gánh đường xa

Buông ra hãy buông ra

Chặt giữ từng sát na

Niệm niệm niệm niệm giác

Tự giác và giác tha.

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/05/2011(Xem: 5413)
Bình minh đang gọi ra bình minh khác Trên cánh đồng lúa mạch bốc khói sương? Tôi nhớ về người tôi thương mến nhất...
09/05/2011(Xem: 4318)
Vĩ đại thay! Sau từng cánh cửa Dù đi xa hay ở rất gần Ta vẫn nghe tiếng con gọi mẹ...
09/05/2011(Xem: 4424)
Mẹ có nghĩa là ánh sáng Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim Mẹ có nghĩa là mãi mãi Là cho đi không đòi lại bao giờ
09/05/2011(Xem: 4642)
Con sẽ không đợi một ngày kia Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
09/05/2011(Xem: 4379)
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con được yêu đến vậy...
08/05/2011(Xem: 4680)
Uống vào giọt đắng thời gian Vươn mình chụp bắt tuổi vàng hư không.
08/05/2011(Xem: 4925)
Vì nguyện lực Người chôn vùi cát bụi A-Tăng-kỳ, bao kiếp nối đường quanh Từ Đâu-suất gót mờ vang bóng nguyệt
04/05/2011(Xem: 5179)
Tự mình, tự trang nghiêm Tự mình, tự thành thật Với chính mình và cuộc đời...
04/05/2011(Xem: 5241)
Tình yêu là trói buộc Trói trong dây tham si Trói trong mọi tiền kiếp Kiếp trước và kiếp nay.
04/05/2011(Xem: 5801)
Năm xưa con còn nhỏ Mẹ dẫn con đi chùa Tóc mẹ vẫn còn xanh Bốn tuổi muốn xuất gia.