Chiến Tranh Do Đâu Mà Có ?

16/09/202520:24(Xem: 2056)
Chiến Tranh Do Đâu Mà Có ?

ban len tieng ve chien tranh o Ukraine
CHIẾN TRANH DO ĐÂU MÀ CÓ ?

KHI NÀO MỚI CHẤM DỨT CHIẾN TRANH?

TT Thích Hạnh Định trả lời phỏng vấn




Hỏi:
Xin chào anh! Hiện nay, tôi được biết trên truyền thông chiến tranh xảy ra tại nhiều nước trên thế giới và kéo dài hoài. Vậy chiến tranh đó, nguyên nhân từ đâu? Và chiến tranh khi nào mới kết thúc trên thế giới nầy?


Trả lời:

Chào anh! Tôi không biết lý do tại sao chiến tranh. Anh phải hỏi vấn đề này với các vị chính trị gia hoặc các người lãnh đạo quốc gia. Họ có thể biết rõ hơn.

Trong lịch sử đã ghi chép lại từ thời xa xưa, hàng ngàn năm về trước, khi con người chỉ biết mặc tấm vải nhỏ che thân, mà họ đã chiến tranh giết hại với nhau rồi. Chúng ta thấy nước lớn đánh nước nhỏ, mục đích là muốn chiếm đất, mở mang bờ cõi, mở rộng quyền lực và cướp vàng bạc, khoáng sản, dầu mỏ, ngay cả cướp luôn biển cả v.v... Nhiều nhà sản xuất vũ khí muốn tạo ra chiến tranh khắp nơi, mục đích là để bán vũ khí. Do đó, họ khiêu khích cho các nước chiến tranh với nhau hoặc nội chiến, thì họ sẽ sản xuất vũ khí và bán cho các nước chiến tranh. Đây là cách kinh doanh kiếm tiền qua sự giết người gián tiếp. Nhưng nếu không có chiến tranh, thì họ sản xuất vũ khí bán cho ai?

Chiến tranh là giết hại nhau, và thiệt hại kinh tế, nhưng tại sao con người cứ chiến tranh? Đức Phật dạy: “Con người tạo ra chiến tranh là vì lòng ích kỷ”. Con người do có lòng ích kỷ, chỉ nghĩ lợi cho chính mình, nên họ sanh ra tham lam, tham muốn được lợi mọi thứ về mình, muốn có địa vị cao, muốn có quyền lực để thống nhiếp thiên hạ, muốn danh tiếng, muốn mở rộng giang sơn, muốn có vàng bạc châu báu, muốn có dầu mỏ, vật chất và nhiều vũ khí hiện đại v.v... Lòng tham lam của con người không có đáy, họ tham lam quá nhiều, nên chiến tranh không bao giờ ngừng trên thế giới nầy. Vì vậy, trong lịch sử đã ghi lại cho chúng ta biết trong quá khứ và hiện tại không có chữ “Hòa bình” và tương lai cũng sẽ không bao giờ có chữ “Hòa bình”.

Hỏi:
Trên thế giới có nhiều tôn giáo, vậy, các tôn giáo có giúp gì cho hòa bình nhân sinh không?

Trả lời:
Những nhà nghiên cứu Tây phương cho rằng các tôn giáo lớn trên thế giới là những tôn giáo đã từng tạo ra chiến tranh trong quá khứ. Họ nói rằng, sở dĩ những tôn giáo nầy lớn mạnh khắp thế giới là do họ dùng thế lực chính trị đi đánh các nước trên thế giới và ép người theo đạo. Do đó, tôn giáo của họ trở thành tôn giáo lớn trên thế giới. Hiện tại, những nhà lãnh đạo tôn giáo vẫn tham gia vào chính trị và chiến tranh trên thế giới, và trong tương lai cũng sẽ như vậy.

Hỏi:
Vậy, Đức Phật có giúp gì cho hòa bình nhân sinh không?

Trả lời:
Tôi có đọc trong lịch sử của Phật giáo. Đức Phật xuất thân là một vị Thái Tử. Ngài hiểu được cuộc đời vô thường, vì ai sanh ra rồi cuối cùng cũng sẽ mất. Do đó, Ngài tu tập các phương pháp thiền định và thiền quán để giúp cho nhân sinh tìm sự bình an trong tâm, ngõ hầu thoát được cái khổ luân hồi sanh tử. Nhưng trong lịch sử cũng có kể là Thái tử Lưu Ly đem quân đánh dòng họ Thích của Đức Phật. Ngài đã ba lần ngăn cản và thuyết phục, Thái tử Lưu Ly nghe lời thuyết phục ba lần, nhưng đến lần thứ tư thì thái tử không nghe và tiến quân giết cả dòng họ Thích Ca. Vậy, Đức Phật cũng không ngăn cản được sự hận thù của nhân sinh và đã không cứu nổi dòng họ của Ngài.

Trong lịch sử, ông Đề Bà Đạt Đa cùng với Thái tử A Xà Thế âm mưu giết vua cha và giết luôn cả Đức Phật. Có lần nửa đêm, thái tử cho thám tử đến giết Đức Phật. Đức Phật hỏi thám tử: “Sao người không ra tay giết ta đi”. Thám tử trả lời: “Giết Ngài thì quá dễ, nhưng khi tôi xuống trình diện thái tử A Xà Thế, thì tôi cũng sẽ bị giết chết để bịt đầu mối”. Sau đó, Đức Phật dạy anh ta về dẫn vợ con trốn sang nước khác. Thái tử còn ra lệnh không ai được phép cúng dường thức ăn cho Tăng đoàn để cho chết đói. Nếu ai không chấp hành mệnh lệnh, thì họ sẽ bị chặt hai tay. Tuy nhiên, thái tử mời Đức Phật và Tăng đoàn vào cung vua để cúng dường thức ăn. Đức Phật trên đường đi vào cung điện, thì thái tử cho đàn voi say rượu tràn ra để đạp chết Đức Phật và Tăng đoàn. Cũng may, Đức Phật dùng thần thông hàng phục các con voi say rượu để cứu sống Tăng đoàn. Đã vậy, ông Đề Bà Đạt Đa còn chất đá trên núi Linh Thứu và chờ khi Đức Phật đi về tịnh thất, thì ông cho đá lăn xuống để giết Đức Phật. Ngài Mục Kiền Liên được tán thán là người đại hiếu và có thần thông bậc nhất, nhưng Ngài cũng bị ngoại đạo đánh chết. Qua đó, chúng ta nhận thấy rằng Đức Phật hy sinh hạnh phúc cá nhân để cứu nhân sinh thoát khổ tham, sân, si và cái khổ luân hồi sanh tử, nhưng một số nhân sinh đã vì lợi dưỡng, quyền lực, mà họ muốn giết luôn cả bậc Thánh, huống chi là ai?

Hỏi:
Đức Phật là người khai sáng đạo Phật ở Ấn Độ. Vậy sao Phật giáo Ấn Độ bây giờ không còn?

Trả lời:
Trong lịch sử nước Ấn Độ có ghi từ thế kỷ thứ hai năm 185 trước Tây lịch, Vua Pushyamitra Shunga lên ngôi và lập Triều đại Shunga, Ông ra lệnh tiêu diệt Phật giáo. Kể từ đó đến đầu thế kỷ 13 năm 1206, Phật giáo bị Ấn giáo tiêu diệt trong suốt 15 thế kỷ. Từ thế kỷ thứ 13 năm 1206 đến thế kỷ 16 năm 1526, quân Hồi giáo chiếm nước Ấn Độ và giết chết tất cả tu sĩ Phật giáo, đập phá các chùa và đốt hết tất cả Kinh sách Phật giáo. Và từ đó, Phật giáo bị diệt vong và vắng bóng trên lãnh thổ nước Ấn Độ.

Hỏi:
Đức Phật dạy thế nào để cho nhân sinh ngưng chiến tranh và con người sống trong thế giới hòa bình?

Trả lời:
Khi Đức Phật là một vị Thái Tử, Ngài đã gởi một thông điệp đến nhân sinh trước khi Ngài đi tu. Đó là “Thế Tục Đế” nghĩa là sự thật của cuộc đời. Sự thật là chân lý. Sự thật của cuộc đời là gì? Đó là sự vô thường, vì ai sinh ra rồi, cũng phải già, bệnh và chết. Đây là chu kỳ của kiếp nhân sinh. Nếu nhân sinh nhận thức được điều nầy và chấp nhận, thì họ là người giác ngộ. Người giác ngộ là Phật. Và chân lý thứ hai là chân đế hay còn gọi là chân tâm, là tâm thanh tịnh. Nếu con người đạt được tâm thanh tịnh, thì họ sẽ không còn ích kỷ nữa. Khi họ không ích kỷ nữa, thì họ sẽ bỏ đi lòng tham lam, sân hận, si mê. Tâm của họ sẽ an bình. Cho nên, Đức Phật dạy: “Tâm bình, thế giới bình”.

Đức Phật dạy nhân sinh “Không sát sanh, không gian tham trộm cướp”. Nếu nhân sinh giữ giới không giết hại người và vật, thì không ai cần sản xuất vũ khí, thế giới này sẽ ngưng chiến tranh, con người sẽ sống thanh bình và an lạc.

Đức Phật dạy nhân sinh phải phát đại bi tâm hay nói cách khác là phải mở rộng lòng từ bi ra để thương giúp mọi người. Nếu nhân sinh biết thương yêu và giúp đỡ với nhau trong kiếp sống vô thường, thì cuộc sống của nhân sinh vô cùng ý nghĩa và giá trị vô biên.

“Phật không đâu xa, Phật ở trong ta,
Nếu chúng ta làm theo lời Phật dạy”




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/02/2011(Xem: 5383)
Phật Giáo Hoà Hảo được khai sáng từ năm 1939 trong dòng lịch sử cận đại của dân tộc - một nền đạo quy nguyên Phật pháp, với phương thức hành đạo đơn giản, không chuộng hình tướng lễ mễ, rườm rà mà cốt yếu hướng về tâm, chủ trương nhập thế tích cực vào mọi phương diện của xã hội, đã nhanh chóng phù hợp với phong hoá nhân sinh vốn mộc mạc, thuần phác ở vùng châu thổ sông Cửu Long.
23/02/2011(Xem: 5468)
Chính thức ra đời từ tháng 11-1926 với một lễ rất long trọng (gọi là Khai minh Đại đạo) tại chùa Gò Kén, làng Long Thành,[1] đạo Cao Đài dần dần hình thành những cộng đồng Cao Đài khác nhau trong lịch sử phát triển của nền tôn giáo bản địa mới mẻ. Mỗi cộng đồng bao gồm nhiều tín đồ với những sinh hoạt tu hành lâu đời kết tập. Sự thấm nhuần giáo lý và hàm dưỡng trong việc thực hành pháp môn trải qua thời gian mấy mươi năm đã hình thành những sắc thái riêng trong nếp nghĩ, trong hành vi, trong tình cảm của các tín đồ Cao Đài. Như vậy là có tâm lý của người tín đồ Cao Đài, nếu hiểu thật đơn giản rằng: Tâm lý là những đặc điểm về tình cảm và hành vi của một cá nhân, một nhóm người, hay một hoạt động.[2]
19/02/2011(Xem: 4822)
(VOV) - Hình ảnh những tảng thịt xâu, móc trên giá, máu còn nhỏ đỏ tươi, có miếng trơ xương, có miếng còn nguyên da lủng liếng ở một góc “chợ” trên đường vào Chùa Hương thật gây phản cảm cho người hành hương. Mới đây Đài Truyền hình Trung ương đã chiếu một phóng sự ngắn, lên tiếng về việc thịt thú rừng được treo, bày bán vô tội vạ gần thắng cảnh Hương Sơn. Hãy khoan nói về việc đó có thể là thịt thú rừng thuộc danh mục cấm săn bắn, việc có thể thú nhà giả thú rừng.v.v… Ở đây tôi chỉ muốn nói đến những hình ảnh gây phản cảm đối với khách hành hương.
19/02/2011(Xem: 5948)
Tôi chỉ là một Tu Sĩ tầm thường nhất, cho nên khi đọc những bài viết mang tính công kích, bài trừ mê tín về Hoa Trời. Tôi không chắc là Hoa Mạn đà la hay Mạn thù sa, cho nên tôi tạm gọi là Hoa Trời. Khi tôi nhận được các E-mail của Quý Ngài, cũng như vào các Websites thấy hình ảnh Hoa Trời, và nhất là lúc hành lễ Phật Ngọc có vòng hào quang xuất hiện trên trời. Lúc đó tôi rất mừng và vô cùng hoan hỷ để được chút Công Đức Tùy Hỷ. Vì mình không có góp công, góp của trong việc thỉnh Phật Ngọc Hòa Bình, nhưng có tâm tuỳ hỷ cũng được Tùy Hỷ Công Đức. Do đó, tôi thấy niềm tin của tôi phát khởi mạnh thêm, làm cho tôi tinh tấn thêm. Những Phật tử cũng điện thoại và E-mail cho tôi, thấy những hiện tượng này, làm cho gia đình họ vô cùng hoan hỷ và phát lòng tin mạnh mẽ để tinh tấn hơn. Những hình ảnh đó, đã có tác dụng làm cho bao nhiêu triệu người Phật tử trên thế giới vui tươi. Giúp họ rơi rụng đi biết bao nhiêu nhiệt não, bao nhiêu đau khổ bởi cuộc đời. Những hình ảnh ấy, đã làm cho tâm hồn h
19/02/2011(Xem: 5320)
Trong Ca Khúc Đông và Tây (The Ballad of East and West), văn hào người Anh Rudyard Kipling (1865–1936) đã viết “Ôi, Đông là Đông và Tây là Tây, cả hai chẳng nên hề gặp gở” (Oh, East is East, and West is West, and never the twain shall meet) đã trở nên câu nói thời thượng diễn tã sự dị biệt khó hòa giải giữa hai nền văn hóa.
19/02/2011(Xem: 6342)
Ai đó dựng ra câu chuyện “sư cô trụ trì” cải đạo theo Chúa là người có tâm lý cạnh tranh tôn giáo kém lành mạnh, nếu không muốn nói là hành vi thiếu lương thiện, và những người lợi dụng tình cảnh đau đớn, lúc mê lúc tỉnh của bệnh nhân để đạt mục đích cưỡng đoạt niềm tin tôn giáo là phi đạo đức.
12/02/2011(Xem: 9907)
Có rất nhiều hình tượng để chúng ta hư cấu, mà thông qua đó gởi gấm tâm sự của mình, hay phê phán hoặc giáo dục thói hư tật xấu của xã hội. Phật, Bồ-tát và thánh tăng là những mẫu người toàn thiện của xã hội, những bậc vĩ nhân của nhân loại (chứ không phải của chủ nghĩa lý tưởng hóa).
23/01/2011(Xem: 5669)
Tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác chính là tôn trọng mình. Ai đem sự tôn trọng đi thì nhận lại sự tôn trọng. Đó là định luật nhân quả. Người viết xin được mở đầu câu chuyện trong tuần kỳ này bằng câu thành ngữ “Cáo mượn oai hùm” thường ngụ ý để chỉ cho những người ưa lòe bịp, hù dọa mọi người bằng quyền uy của người khác để tự tung tự tác. Chuyện kể, có một con hùm đói bụng đang tìm cách săn mồi thì gặp ngay một con cáo. Cáo thấy nguy bèn nói: “Này anh hùm, anh đừng có ý định ăn thịt tôi. Trời đã giao cho tôi làm chúa tể muôn loài. Anh mà ăn tôi là làm trái ý của trời! Không tin, tôi đi đằng trước, anh đi đằng sau, thử hỏi có con vật nào trông thấy tôi mà không sợ?”. Quả nhiên, khi cả hai cùng bước đi, mọi vật nhìn thấy đều chạy tán loạn. Con cáo lấy uy của trời để lừa hùm, rồi lại mượn hình ảnh của hùm để dương dương tự đắc với những loài vật khác.
08/01/2011(Xem: 6209)
Chẳng bao lâu nữa, đám lửa bùng lên từ Mỹ Đình kia, hay từ bất cứ tư gia nào, sẽ lan hết khắp mọi miền đất nước, và lan cả đến xung quanh chùa Quán Sứ, hay mỗi ngôi chùa khác. Mùa Noel năm nay, bên cạnh các hoạt động tưng bừng không khí ăn chơi, hội hè, mua bán thường thấy ngoài xã hội, chúng ta còn chứng kiến sự trỗi dậy của Tin lành, qua một loạt các sự kiện lễ hội mừng giáng sinh được tổ chức vào giờ chót khắp nơi trên đất nước, đặc biệt tại TP.Hồ Chí Minh và Hà Nội.
06/01/2011(Xem: 6604)
Những người mưu toan cải đạo tín đồ Phật giáo sang các tôn giáo phương Tây luôn săn tìm những không gian thuận lợi để tổ chức thực hiện việc cải đạo. Tất cả mọi địa điểm đều được chú ý đến, đặc biệt là những địa điểm công cộng như trường học, bệnh viện, kể cả những không gian di động, nhưng có nhiều thời gian để hành sự, như xe đò đường dài, xe lửa…