Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Những cái tát và mong muốn thầy cô giáo hạnh phúc

14/12/201806:12(Xem: 1358)
Những cái tát và mong muốn thầy cô giáo hạnh phúc

baohanhtrongtruonghoc_manhhung
Những cái tát và mong muốn thầy cô giáo hạnh phúc


Câu chuyện xôn xao dư luận những ngày qua là những cái tát ở Quảng Bình và Thủ đô Hà Nội. Xôn xao ở đây không chỉ là những cái tát mà là chính là tại sao cô giáo lại ra lệnh cho các học sinh tát bạn mình, thậm chí chính cô giáo, tấm gương sáng về đạo đức trong bạn và trong tôi lại giơ tay tát học trò. Chuyện gì nên nông nỗi này!

Tôi ngồi suy tư về em học sinh bị tát. Người ta cho rằng em đã ra viện và khỏe mạnh. Đó là kết luận vô cảm của người chưa có hiểu biết. Bởi chấn thương tâm lý và những ám ảnh bị tát sẽ kèo dài suốt cuộc đời em. Bởi vết thương trong tâm hồn em là những vết sẹo lớn không để đo được bằng vật lý.

Tôi ngồi suy ngẫm về người đã tát em và ra lệnh tát em. Vì đâu nên nông nỗi này. Và lỗi này của ai.

Chợt nhiên hiện trong đầu bài hát “Kẻ thù của ta”. Đoạn đầu của bài thơ và cũng là bài hát nổi tiếng có viết rằng:

Kẻ thù ta đâu có phải là người… 
Kẻ thù ta tên nó là gian ác
Kẻ thù ta tên nó là vô lương 
Tên nó là hận thù
Tên nó là một lũ ma

Bài hát được Phạm Duy sáng tác năm 1965 cách đây hơn 50 năm, đúng năm tôi ra đời vậy mà vẫn còn nguyên ý nghĩa. Hình như ông mới viết hôm qua, viết sau khi xảy ra những cái tát ở Quảng Bình và Hà Nội.

Lỗi không phải ở cô giáo kia. Lỗi không ở con người. Lỗi là ở cái tâm vô lương, cái tâm chưa thiện. Lỗi là ở trong tâm cô giáo còn chứa hận thù, vẫn chưa có tâm Phật. Nếu cô giáo có tâm thánh thiện thì chuyện tát đau thương học trò và việc ra lệnh để cả lớp cùng tát học trò của mình có lẽ đã không xảy ra.

Kẻ thù của ta là vô minh. Do vô minh mới có những cái tát vô lương tâm và đáng nguyền rủa kia.

Tôi chứng kiến không ít học sinh thời nay nói tục nói bậy. Hỏi có buồn không. Có chứ.

Thời chúng tôi nói tục chửi bậy là hầu như không có. Thế đấy.

Tôi mới trèo núi Yên Tử cách đây vài hôm nhân ngày giỗ 710 năm Phật Hoàng Trần Nhân Tông. Cảnh rất đẹp. Không khí mát mẻ. Khung cảnh linh thiêng vô cùng. Mỗi tội nghe khá nhiều tiếng nói bậy. Của ai ư? Của người lớn tuổi. Của các vị tầm tuổi phụ huynh những em bị tát kia.

Tại sao nên nông nỗi này. Đi chùa, lễ Phật mà còn thế này. Những người có tâm trèo núi lên chùa Đồng linh thiêng trên núi cao mà còn thế này.

Nói tục chửi bậy bây giờ nhiều quá. Đáng tiếc và thật buồn. Nhưng liệu những cái tát có là giải pháp của vấn đề. Liệu bạo lực và bạo hành có là giải pháp.

Trong lúc gõ những dòng nhữ này, 2 tay tôi vẫn ôm khư khư 2 cuốn sách “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới.” Làm việc ngớ ngẩn này nhưng tôi vẫn không thể khác được. Bởi đây mới là giải pháp. Giải pháp thực sự là đây. Khi thầy cô giáo bất hạnh thì mới dồn những cái tát đến cho học trò của mình. Còn nếu khi thầy cô giáo hạnh phúc thì làm sao có thể tát được ai hay làm sao có thể ra lệnh cho ai đó tát người khác, nhất là các học trò yêu quý của mình.

Ngành giáo dục Việt Nam không cần các chuyên gia tư vấn tâm lý trong trường học. Cái mà chúng ta cần là hướng dẫn để các thầy cô giáo hạnh phúc.

Tôi vẫn nhớ như in những khuôn mặt hạnh phúc của chương trình tôi chia sẻ “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới” với các hiệu trưởng, hiệu phó các trường của quận Hà Đông, TP Hà Nội. Xin cám ơn cô Lệ, phó phòng giáo dục của quận đã mời tôi. Những khuôn mặt rạng rỡ bữa đó làm tôi vui lắm. Những gì diễn ra ngày hôm đó đã cho tôi niềm tin rằng các cô hạnh phúc hơn, biết cách tạo ra hạnh phúc để mang hạnh phúc đến với học trò.

Tôi vẫn nhớ niềm hạnh phúc trên khuôn mặt các thầy cô giáo của quận Bắc Từ Liêm trong chương trình “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới”. Tôi hạnh phúc bởi thấy các cô hạnh phúc vô cùng.

Tôi vẫn muốn quay lại trường Đoàn Thị Điểm, trường THCS và tiểu học Thường Tín để vẫn nói về chủ đề “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới”. Thỉnh thoảng những chương trình này, những khóa huấn luyện này, cho các thầy cô giáo rất nên tổ chức.

Và tại lúc này, nơi tôi muốn đến nhất để tặng sách “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới”  và để nói chuyện chính là 2 ngôi trường đã để xảy ra những cái tát. Có lẽ đây là cách làm hay nhất, đúng lúc nhất và cần thiết nhất.

Chúng ta cần có thêm thật nhiều Vườn Yêu Thương. Chỉ có yêu thương mới gieo trồng yêu thương. Chỉ có hạnh phúc mới làm sản sinh thêm nhiều hạnh phúc.

Ước mong ngay tại giây phút này là làm sao thật nhiều thầy cô giáo đọc sách “Thầy cô giáo hạnh phúc sẽ thay đổi thế giới” để ứng dụng. Càng sớm càng tốt. Sớm ngày nào hay ngày đó.

TS Nguyễn Mạnh Hùng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/11/201203:51(Xem: 2880)
Gần đây, trên một số bài viết đăng trên các trang mạng Phật giáo, có nhiều con số thống kê được đưa ra. Đáng chú ý là trong một bài viết về đề tài hoằng pháp, có ý kiến phản hồi nghi ngờ về sự chính xác của số lượng Phật tử tại Việt Nam dẫn lại theo Wikipedia.
22/08/201803:20(Xem: 1248)
Chia Sẻ trên Facebook Trang Nhà Quảng Đức
13/09/201817:47(Xem: 3696)
Chiếc Áo Tràng Màu Lam của Người Cư Sĩ Phật Tử, Nhân đọc bài « Chiếc Áo Hoại Sắc » của tác giả Thích Giác Tuệ Hiếu trên trang nguoiphattu.com – Một bài viết rất sát tính thời sự và tình trạng biến tướng trong cách mặc trang phục đi chùa của cư sĩ Phật tử hiện nay. Người viết có hơi chút thắc mắc không biết tác giả có phải là một vị xuất gia vì tên danh xưng nghe lạ quá, nhưng có chữ Thích đứng đầu thiết nghĩ chắc là một vị xuất gia ? Có thắc mắc như vậy vì từ thưở bé học đạo cho đến bây giờ chỉ thường nghe pháp danh các vị xuất gia chỉ có ba từ, đứng đầu là Thích. Ngay như tên hiệu của chùa cũng vậy, một vài chùa đã có xuất hiện hàng chữ dài lạ lẫm thay vì Tự - Chùa hay Tổ Đình, tạo ra cảm giác ngơ ngác cho người đọc, nhất là những ai ít khi tìm hiểu về danh xưng trong Phật giáo. ( Ảnh A)
03/09/201920:29(Xem: 1185)
Con đường của Đức Phật là con đường xuất thế, từ bỏ mọi ham muốnvà quyền lợi thế tục. Vì vậy, người ta ngạc nhiên khi thấy những Phật Tử thuần thành, nhất là giới xuất gia, lấy lập trường trên những vấn đềchính trị. Ngày 14 tháng Năm vừa qua, một số các vị lãnh đạo Phật giáo ở Mỹ, trong đó có vị Trưởng lão đáng kính, Thầy Bodhi, đã có một buổi họp ở Nhà Trắng để thảo luận những vấn đề quan trọng, khẩn cấp và hiện đại, trong đó có vấn đề thay đổi khí hậu.
10/10/201204:33(Xem: 4928)
Không hiểu tại sao người ta gọi con vật ấy là chó. Cái tên này không gây nên một ấn tượng đẹp theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nhất là đối với tôi, một người không mấy ưa loài động vật này. Lý do, có lẻ từ một kỷ niệm thuở mới lớn.
15/09/201620:50(Xem: 1857)
Dưới đây là thư trả lời người đạo hữu thân thiết Nguyên Hoàng - Lê Văn Kim trong vấn đề mang tính thời sự đất nước đang đứng trước vấn nạn biển đông do người anh em láng giềng Trung Quốc hăm he. Qua đó có nhiều ý kiến muốn lật lại toàn bộ ảnh hưởng Phật giáo Trung Quốc đối với Phật Giáo Việt Nam (PGVN) chúng ta. Mỗi người mỗi ý và mỗi trình độ khác nhau nhìn nhận vần đề, việc để đánh đuồi một con chuột mà không làm đổ bể những lọ hoa quý lại đang lo ngại hơn cà!
12/08/201203:47(Xem: 1212)
Trên trang mạng xôn xao về một chú tiểu nâng váy, chăm sóc cho các hoa hậu, trước sự phản ứng mạnh mẽ từ Phật giáo, hãy nghe sự phân trần của chú tiểu Trí Trần: "Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! có lẽ thời gian vừa qua quí vị phật tử đã quá đau lòng với một chú tiểu như tôi. Tôi biết tôi đã đi quá giới hạn của một chú tiểu. Nhưng thật sự không biết phải giải thích sao cho quý vị hiểu. Phật Pháp là con đường để tất cả chúng ta tìm đến sự an lạc, nhưng để đến sự an lạc thì mấy ai biết và hiểu rằng chúng ta phải sửa, thế đấy tôi bỏ gia đình tìm THẦY học đạo."
12/01/201419:55(Xem: 9687)
Trên ngực các pho tượng Phật, trên những bìa sách hay trong những trang kinh sách Phật giáo, ta thường thấy hình chữ VẠN. Cách viết giống như hai chữ S bắt chéo thẳng góc với nhau, trông như cái chong chóng đồ chơi của trẻ em. Nhưng nếu để ý, ta sẽ thấy có hai lối viết khác hẳn nhau theo hướng từ ngoài nhìn vào:
03/10/201513:01(Xem: 4452)
Tôi nhận được email, nhắn tin, điện thoại mỗi ngày. Nhiều lắm. Trong số đó có những thắc mắc, những trăn trở và đây là một trong rất nhiều số đó. “Con xin phép hỏi thầy 1 câu ạ: các nhà sư khi xuất gia (đã thành đại đức và là trụ trì 1 ngôi chùa) thì có được phép ăn mặn và uống rượu bia không ạ. Vì con có tìm hiểu và biết rằng Phập Pháp rất tốt cho bản thân con và những người xung quanh nên con có tham gia 1 câu lạc bộ phật tử ở tỉnh Nam Định (quê con ạ) và có theo 1 thầy đại đức. Nhưng hóa ra con mới biết là thầy không ăn chay mà cũng thi thoảng uống rượu, bia. Theo thầy Hùng thì con có nên theo thầy đại đức này không ạ?”
24/09/201508:07(Xem: 3684)
Phải nói thật rằng câu hỏi này lởn vởn trong đầu tôi nhiều lần, trong nhiều năm nay. Nghe có vẻ ngớ ngẩn. Mà cũng có thể tôi là người ngớ ngẩn. Ai đời lại đi đặt câu hỏi mà đứa trẻ học tiểu học cũng có câu trả lời thế này. Ấy thế mà khi ngồi tĩnh tâm tại ngôi chùa lớn nhất thế giới Borobudur, Indonesia câu hỏi này lại hiện về. Hiện về 1 cách rất rõ nét. Đây là lần thứ 3 câu hỏi này làm tôi trăn trở nhiều nhất.