Một đại biểu Trung "Tính"

21/11/201713:48(Xem: 6097)
Một đại biểu Trung "Tính"

MỘT  ĐẠI  BIỂU  TRUNG  “TÍNH”


Cuộc sống luôn gặp những chuyện bất ngờ đối với “tiểu tử”.Từ bé cho đến 2/3 đời người, những chuyện ngỡ như đùa lại hóa thành ra thật.

Sau khi nhận được giấy mời và vé bay, 4g sáng tình cờ được thầy G.C đưa xe đến đón ra sân bay, cứ tưởng mình là “Vip”, thật ra là kẻ đi nhờ xe khi thầy đưa 2 sư cô từ Mỹ, để ra sân bay về Đà Nẵng, lại trùng cùng ngày và giờ khởi hành, kẻ đi Hà Nội, người về quê xưa.

Hí hững giữa đất trời bao la trên phi đạo mà cách đó vài ngày, Tổng thống Mỹ cũng đặt chân đến đây, nơi đây, bây giờ, “tiểu tử” và hàng trăm Tăng ni cũng tay xách nách mang lê chân ra xe trung chuyển.

Đến khách sạn Kim Liên, chờ thủ tục nhận phòng từ  10g sáng đến 5g chiều, mới biết mình không có trong danh sách. Thầy Thanh Phong bảo qua khách sạn Công đoàn, thầy lấy phòng, nhưng thời may, Giới Minh trong Ban TTTT nhường lại phòng trống. Trong cái rủi có cái may, phòng nào cũng từ 2 vị trở lên, riêng một mình “tiểu tử” phải sử dụng cả cái phòng 2 giường mênh mông bát ngát. Từ Kim Liên qua chùa Quán Sứ để tìm BTC nhận thẻ. Bụng bảo dạ, chả lẽ ra đến đây rồi mà không có thẻ nữa thì chỉ có nước đi ngao du hết 36 phố phường chờ ngày lên “trời” về lại Thành đô, mang tiếng đi dự Đại hội như thế thế ư!

Vào hội trường, 4 chếc máy kiểm tra hành lý như ở phi trường, nhân viên an ninh cứ nhìn vào hai tấm thẻ tòn teng trên ngực – ai cũng chỉ một thẻ mà sao bác tới hai thẻ? Ối giời, thưa “cán bộ”, xin lỗi quen cách xưng hộ trong tù gần 40 năm trước vẫn chưa phai nhạt, à thưa chú em,à quên, thưa ông thông cảm, cái đó nhờ ông hỏi dùm BTC, ai đưa sao, tui đeo vậy, nếu có thêm thẻ “Hội đồng chứng minh” nữa thì tui cũng tròng vào cổ thôi, thì ra một thẻ Báo chí và một thẻ Đại biểu cứ tung bay theo gió mùa Thu như trêu ngươi trước hàng ngàn người. Cuối ngày, một thầy thấy lạ, nhìn kỷ vào thẻ đại biểu hỏi: sao anh lại thuộc “Phân Ban ni giới à”? úi giời ơi, khi nhận thẻ vội mừng, tròng ngay vào cổ mà chả xem, may mà tên và hình của mình chứ nhỡ nhầm của ai thì khốn.


dai bieu minh man

Hèn chi, khi “Phân ban ni giới” nhận phòng, họ lấy làm lạ sao có tên cái ông này trong danh sách. BTC nhìn theo danh sách sắp phòng tùy  từng đơn vị, họ bảo “tiểu tử” liên lạc với “phân ban”, một sư cô từ chối – đây là Ni làm sao anh ở chung được; Ngày sắp hết, nắng le lói trên ngọn cây, xứ lạ quê người chả lẽ ngủ ngoài công viên vào mùa Đông như những tháng ngày sau 1975, bèn năn nỉ - cô cho trú tạm đêm nay sáng mai hãy tính, các “tiên nữ không tóc” nhìn nhau tủm tỉm cười. Lại gặp một trường hợp khóc không được, mếu cũng chả xong. Tăng không có phòng mà Ni cũng từ chối. Nếu TTTT không nhường phòng thì trở thành “Tây ba lô” dạo phố trên hồ Hoàn kiếm!thầm nghĩ, chả lẽ suốt đời cứ phải ngủ vỉa hè và hàng ba sao!

Đại hội kỳ này, hạn chế Đại biểu, kiểm soát khá kỷ, mỗi thẻ đều dán hình và có mã vạch do an ninh thực hiện, ngay cả mỗi loại thẻ đều một màu khác nhau, quy định vị trí khác nhau. Thẻ báo chí chỉ ở vòng ngoài,thẻ Đại biểu cũng tùy lọai và theo thứ tự mã số mà chỗ ngồi được chỉ định. Trong cái rủi có cái may, nhờ có cả thẻ “Báo chí” nên không bị bắt buộc ngồi yên một chỗ. Sanh nhằm gót chân “ngũ đế” nên suốt đời mãi bôn ba, luôn gặp những trường hợp chả giống ai. Hơn 40 năm ra khỏi nơi “tăm tối” mà đến nay vẫn chưa có Hộ khẩu và Chứng minh nhân dân, thế mà lại có Hộ chiếu; có bố mẹ mà vẫn là trẻ mồ côi từ tấm bé. Có gia đình mà cứ như kẻ ở đậu ăn nhờ, trụ cột chính trong nhà mà cứ như “osin”, chuyên cầm bút mà hàng ngày trở thành đầu bếp để phục vụ trong nhà. Đời mình là kẻ “hữu danh vô vị” mà quý thầy cúng cô hồn thường khấn “hữu danh vô vị, hữu vị vô danh”. Đôi khi mình cũng chả biết mình là ai, cứ lững lờ như cá ngộp nướcgiữa “trần ai lai khổ”

Cuối ngày phiên họp trù bị, mang tấm thẻ ra gặp thầy Phước Triều phụ trách phòng hành chánh văn phòng 2 phía Nam khiếu nại, thầy bảo: “Vậy sau Đại hội sẽ gửi anh qua Thái Lan để chuyển đổi giới tính”. Nghĩa là hiện “tiểu tử” vẫn đang là “một Đại biểu trung tính”???

 

MINH MẪN

20/11/2017

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2012(Xem: 8500)
Chúng ta đang sống ở một thời đại đặc biệt. Phật pháp bây giờ đã được khắp thế giới biết đến. Phật pháp được thực hành ở những vùng đất mới, trong dân chúng với những truyền thống và mối quan tâm khác nhau. Phật pháp đang đóng góp vào một nền văn hóa mới toàn cầu.
06/09/2012(Xem: 8894)
Tiêu chuẩn nghề báo BBC hướng tới phục vụ công chúng một cách tốt nhất trên cơ sở làm báo trung thực, chính xác, độc lập và bất thiên vị. Mục này giới thiệu về các quy tắc đạo đức và các giá trị cốt lõi của nghề báo BBC cùng các quy định pháp luật về truyền thông.
13/08/2012(Xem: 7006)
Có học giả tiên đoán đến năm 2050 Phật giáo chỉ còn chùa hoang, bảo tàng. Theo tôi như thế còn may! Sợ rằng chùa sẽ bị xóa sạch, lấy đất, lấy kiến trúc dùng vào việc khác. Tôi từ lâu cũng có cùng suy nghĩ như tác giả Nguyễn Hữu Đức, nhưng còn ngần ngại chưa viết thành bài, vì câu chuyện có liên quan đến so sánh tôn giáo, còn tôi thì chủ trương chỉ đề cập khi việc có liên hệ đến tôn giáo mình, tức là khi có cải đạo mà thôi.
12/08/2012(Xem: 5140)
Trên trang mạng xôn xao về một chú tiểu nâng váy, chăm sóc cho các hoa hậu, trước sự phản ứng mạnh mẽ từ Phật giáo, hãy nghe sự phân trần của chú tiểu Trí Trần: "Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! có lẽ thời gian vừa qua quí vị phật tử đã quá đau lòng với một chú tiểu như tôi. Tôi biết tôi đã đi quá giới hạn của một chú tiểu. Nhưng thật sự không biết phải giải thích sao cho quý vị hiểu. Phật Pháp là con đường để tất cả chúng ta tìm đến sự an lạc, nhưng để đến sự an lạc thì mấy ai biết và hiểu rằng chúng ta phải sửa, thế đấy tôi bỏ gia đình tìm THẦY học đạo."
28/07/2012(Xem: 18523)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 22631)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
19/07/2012(Xem: 6619)
Chính nghiệp lực là nguyên nhân của sự phân chia các loài, các loại người và loại vật. Không nên so sánh con người và con vật. Tuy nhiên một điều dễ nhận thấy, là rất nhiều con vật được sống sạch sẽ và tươm tất hơn một số con người, lại cũng có số người sống không bằng kiếp vật. Do vậy tình thương của Đức Phật như dòng nước tràn về miền sa mạc, những chỗ thấp có thể ví như con người nước thấm trước hết, sau đó [nước từ bi] tràn lên và thấm nhuần hết thảy những chỗ nhô cao hơn (được ví như cõi vật và các loài khác).
15/07/2012(Xem: 9825)
Trong tạp chí Văn Hóa Phật Giáo số đặc biệt 144 - 145, ra ngày 1-1-2012, có đăng bài viết Cá nghe kinh của tác giả Trần Kiêm Đoàn, một bài viết có nhiều điểm liên quan đến vấn đề phiên dịch kinh điển. Với vai trò của một nhà nghiên cứu, dịch thuật kinh điển Phật giáo trong nhiều năm, tác giả Đào Nguyên đã nhận thấy bài viết Cá nghe kinh của tác giả Trần Kiêm Đoàn có một số điểm cẩn phải trao đổi. Nhân đây, xin trân trọng giới thiệu bài viết của tác giả Đào Nguyên đến quý bạn đọc.
10/07/2012(Xem: 6474)
Từ lâu, khi viết về các vương quốc ở Ấn Độ thời Phật, các học giả đã chú ý đến các yếu tố “dân chủ”trong chế độ các nưóc ấy. Tôi đọc, nhưng thú thực không hào hứng mấy, cứ nghĩ chuyện ấy đã thuộc quá khứ xa xăm. Lý thuyết mà không có thực tế diễn ra trước mắt thì chỉ thỏa mãn được cái đầu, không làm rung động trái tim. Máu tôi chỉ thực sự nóng lên từ khi tôi theo dõi cuộc tranh đấu cho dân chủ của bà Aung San Suu Kyi và sau đó tìm đọc những tác phẩm của bà. Bà đã làm sống lại lý thuyết, bà thở với lời Phật, tranh đấu với hồn Phật.
02/07/2012(Xem: 8508)
Cách đây khoảng 20 năm, phong trào học thiền Nhân Điện xuất hiện trong cộng đồng người Việt ở Mỹ rồi một thời gian sau đó truyền về Việt Nam mà người khởi đầu là ông Lương Minh Đáng, một người Việt di cư đến Mỹ năm 1985. Những người theo học được ông hoặc các người phụ tá giảng dạy khai mở luân xa, rồi sau đó có thể tự chữa lành bệnh cho mình và cho tha nhân, kể cả các căn bệnh như ung thư và tim mạch và có khả năng chữa bệnh cho bệnh nhân ở xa qua việc truyền nhân điện bằng điện thoại.