Khó khăn vẫn còn

18/02/201407:39(Xem: 6780)
Khó khăn vẫn còn

minh_hoa_quang_duc (6)
KHÓ KHĂN VẪN CÒN



Tịnh thất không tên, dùng đễ an dưỡng sau những phật sự đa đoan, thầy Chơn Trí trụ trì chùa Phước Trí ở Hốc Môn đã kiến tạo trên mãnh đất không lớn lắm, tọa lạc tại ấp 2, xã Đức Hòa Đông, huyện Đức Hòa , tỉnh Long An, giáp ranh Hốc Môn một ngôi thất tương đối sáng sủa; nằm giữa ruộng, cách mặt Tỉnh lộ 9 hơn 2 km;Tuy là tịnh thất, nhưng việc thờ phượng vẫn đầy đủ một ngôi Tam bảo.

Không riêng ấp 2 mà nhiều ấp lân cận chưa có một ngôi chùa, tịnh xá hay niệm Phật đường nào để đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng của cư dân địa phương; mỗi rằm nguơn, người dân phải lặn lội đi về Đức Hòa, Hốc Môn hoặc những nơi xa hàng chục km để lễ Phật. Từ ngày tịnh thất không tên xuất hiện, bà con thôn xóm tỏ ra mãn nguyện và thường xuyên đi về lễ bái tụng niệm. Đại Đức Chơn Trí cũng thường xuyên ủy lạo cho dân nghèo tại địa phương vào Vu Lan, Trung Thu và ngày lễ lớn.Một số thanh thiếu niên hư hỏng nhờ thế mà được ảnh hưởng nhất định về phong cách hàng ngày. "Tốt đạo đẹp đời" được thấy rõ, nhưng càng có uy tín với quần chúng thì ĐĐ càng gặp khó khăn với chính quyền xã. Thường xuyên họ đến hạch sách đủ mọi chuyện; Gần đây nhất, mùa Xuân và tháng giêng là tục lệ của nhân dân đến các cơ sở tôn giáo lễ bái, một lần nữa đoàn làm việc của xã gồm chủ tịch, phó chủ tịch, mặt trận, an ninh, ban tôn giáo...trên chục người đến chất vấn ni sinh Thích nữ Huệ Nghiêm ( người thừa kế do ĐĐ Chơn Trí bổ cử vế chăm sóc ngôi Tịnh thất) đã biểu hiện thái độ khiếm nhã, lời lẽ thô lỗ, thiếu văn hóa kể cả không nắm rõ luật pháp và pháp lệnh tôn giáo, ăn nói như người dân không có học.

- Đoàn bắt phải hạ cờ và cờ ngũ sắc cho là cờ bướm (lá cờ đại diện linh hồn Phật giáo mà cán bộ phát ngôn mang tính miệt thị). Nhà dân còn có quyền sử dụng treo trong nhà huống nữa là nơi cư ngụ của tu sĩ không có quyền treo cờ đạo trong ngôi gia của mình sao?

- Tín ngưỡng là quyền thiêng liêng được luật pháp bảo vệ, người dân có quyền lễ bái, tại sao bảo là lôi kéo. dụ dỗ, dẫn dắt? dụ dỗ lôi kéo đám dân nghèo đang chờ chùa phát tâm chẩn thí thường kỳ mà chính quyền không đủ khả năng lo cho dân cơm no áo ấm, như vậy là có tội sao? lôi kéo để làm gì? nhà nước đủ quyền lực không lôi kéo được thì nhà chùa hai bàn tay trắng lôi kéo làm gì?

- Không cho tụ tập đông người? kể cũng lạ, ma chay đám tiệc người dân còn có quyền tụ tập chè chén la lối hát xướng, nhà chùa chỉ có một tháng hai lần dân đến lễ bái một cách có ý thức trong trật tự sao lại cấm?

- Giữa đồng mông hiu quạnh tụng kinh không cho mở loa, thế thì các tiệm Karaoke, đám ăn nhậu đờn ca trống kèn inh ỏi, làm phiền lối xóm sao không cấm?

- Không cho mặc áo Lam? Đây quả là chuyện lạ thế kỷ? ăn mặc nham nhỡ ngoài phố không ai cấm.Mặc đồ lam khi lễ Phật là cái tội ở điều khoản nào của luật pháp vậy cán bộ xã Đức Hòa Đông?

- Buộc Tụng kinh phải cầm sách, không cho thuộc kinh? ô hay, chính quyền lại xen vào sinh hoạt tôn giáo một cách ngớ ngẩn, việc cầm kinh bổn lúc chưa thuộc; cầm kinh sách hay không là chuyện nhà chùa, sao cán bộ có quyền áp đặt ngây ngô thế?

-Đi chùa phải có giấy phép? lại là một chuyện của thời thượng; xin quý cán bộ xã Đức Hòa Đông cho biết luật pháp hiện nay quy định khoản nào cấp phép cho đi chùa?

- Tại sao chỗ ni cô ở mà có đàn ông đến làm công quả? cán bộ xã có lẽ nghỉ mình là người nắm toàn quyền đời đạo như thời đế quốc La Mã? Ngay trong đạo cũng không quy định giới tính cho người làm công quả. Nói như thế người cán bộ không phải không biết mà ý muốn vu vạ chụp mũ với ý đồ đen tối cho nhà tu.

- Người nơi khác không có quyền đến sinh hoạt ở đây? lại một quy luật vô lý khi mà Điều 68 Hiến pháp, quy định " Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật". Vậy cán bộ xã nên học lại luật trước khi giao tiếp với dân, không phải người dân nào cũng ngu dốt.

Còn rất nhiều câu phát ngôn vô lý, thiếu ý thức của tập đoàn cán bộ xã đối với một ni cô trẻ ở miền quê; bà phó chủ tịch xã nổi máu điên khi ni sinh Huệ Nghiêm im lặng trước những câu nói không đâu vào đâu, bà ta vổ bàn xỉ vả như hàng tôm hàng cá. Thử hỏi một phó chủ tịch làm việc với một tu sĩ còn như thế thì đối với người dân thường sẽ ra sao?Điều 71 Hiến phápViệt Nam quy định “Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.”

Thiết nghĩ tổ chức nên huấn luyện lại cán bộ các cấp về chuyên môn, nhân cách, kiến thức...trước khi đảm nhiệm công việc. Không phải có quyền là có tất cả, lại là quyền cấp xã chỉ đủ làm uy với dân ngu chân lấm tay bùn mà thôi.

Về cơ sở tôn giáo, xét về luật của chuyên ngành như kiến trúc, xây dựng, quản lý đô thị...nếu có sai phạm thì chỉ giải quyết hoặc hướng dẫn người dân theo đúng nguyên tắc pháp lý chứ không xen qua lãnh vực tôn giáo, việc tôn giáo có giáo hội giải quyết; lại không nên tỏ ra cửa quyền. Cán bộ đại diện cho luật pháp và là hình ảnh của một thể chế; Nhân cách cán bộ cho phép khách quan đánh giá về một thể chế. Những cán bộ bôi tro trét trấu vào mặt chế độ, cần phải loại trừ và kiểm điểm.

Pháp lệnh tôn giáo và luật pháp hiện hữu cho phép sinh hoạt tôn giáo và bảo vệ đức tin tôn giáo của người dân một cách rõ ràng, một vùng ven đô còn hành xử như thế thì vùng sâu vùng xa cán bộ sẽ là ông trời con?

Khó khăn về tôn giáo vẫn còn tồn tại thì luật pháp cần nghiêm minh hơn đối với các cấp thừa hành hiện nay.


MINH MẪN

16/02/2014

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2015(Xem: 10060)
Mirza Hussain mới 26 tuổi khi những kẻ chỉ huy khủng bố Taliban ấn vào tay ông khối thuốc nổ và bảo đem nó đặt vào các pho tượng Phật lớn nhất thế giới tại quê hương ông, tỉnh Bamiyan của Afghanistan. Các tượng cổ xưa được khắc sâu vào núi, từng là những pho tượng Phật cao nhất thế giới, đã bị phá hủy trong loạt hành động điên rồ của phiến quân Hồi giáo cực đoan năm 2001. Hành động đó đã tạo tiền lệ nguy hiểm cho những kẻ thuộc Nhà nước Hồi giáo tự xưng tiến hành những cuộc đập phá các di sản kiến trúc và tôn giáo thời gian gần đây.
15/03/2015(Xem: 7559)
Sau khi chúng tôi viết phổ biến bài "Sự việc tác phẩm của chúng tôi bị ông Trần Trí Trung ăn cắp..." thì 2 tuần sau đã nhận được Điện thư của NXB Tổng Hợp, Điện thư và Công văn của NXB Văn Hóa Văn Nghệ. Đây là sự công tâm, trách nhiệm rất thiện chí rất minh bạch của 2 nhà xuất bản liên hệ việc cho phép in ấn, thật đáng khen và xin ghi nhận.
12/03/2015(Xem: 19093)
Đạo Phật ngày càng suy đồi, tha hoá, “mạt pháp”, nguyên nhân thì nhiều, nhưng đôi khi vì trong giới tu sĩ và cư sĩ không trang bị đủ kiến thức của giáo pháp như thực - tức là giáo pháp cội rễ - mà chỉ chạy theo cành, nhánh, ngọn lắm hoa và nhiều trái. Từ đấy, khó phân biệt đâu là đạo Phật chơn chánh, đâu là đạo Phật đã bị biến chất, chạy theo thị hiếu dung thường của thế gian. Đôi nơi đạo Phật còn bị trộn lẫn với tín ngưỡng duy linh và cả tín ngưỡng nhân gian nữa... Nhiều lắm, không kể xiết đâu.
10/03/2015(Xem: 11032)
Trong diễn đàn này nhiều quý bạn hữu đã nói về niệm Phật A-Di-Đà bốn chữ hay sáu chữ. Theo tôi thì chúng ta đã học Mười hạnh Phổ-Hiền thì bình-đẳng kính chung không từ một ai, nhưng tin vào lời người ta nói thì phải có sự quán xét đúng hay sai. Đặc biệt với Phật pháp và giáo lý nhà Phật thì đòi hỏi phải thật nghiêm túc nếu không sai một ly đi vạn dặm, có khi mất hết cả công sức bao nhiêu năm tu hành bỏ ra mà không thành tựu, thậm chí còn sa hố là phỉ báng chính pháp, phát đi những điều không đúng về giáo lý của Phật.
28/02/2015(Xem: 8607)
Trong một thập niên qua, trong hàng chục bài pháp thoại cho Tăng Ni và Phật tử đăng trên trang nhà Chùa Giác Ngộ[1] và trang nhà Youtube[2], tôi thường khẳng định rằng khái niệm “84,000 pháp môn” là do Phật giáo Trung Quốc đặt ra, chứ trên thực tế, đức Phật chỉ truyền bá con đường duy nhất là Tứ thánh đế, mà cốt lõi là nhận diện khổ đau, truy tìm nguyên nhân của nỗi khổ, niềm đau và thực tập bát chính đạo để đạt được niết-bàn ngay trong kiếp sống hiện tại này.
24/02/2015(Xem: 19687)
Lúc tôi viết những dòng về cuốn sách của Linh mục Nguyễn Văn Thư, thì bom đạn đang tiếp tục nổ trên một phần của trái đất, nhân mạng con người bị xem như cỏ rác. Hệ lụy nầy phải chăng có nguồn gốc từ các tôn giáo độc thần còn sót lại? Nhân loại ít có những ngày vui; phần lớn là chiến tranh, thiên tai, dịch bệnh mà nhiều trường hợp y học tân tiến cũng đành chịu bó tay.
22/02/2015(Xem: 7350)
Đây là câu hỏi lớn, liên hệ đến quyết định của Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Do vậy, việc trao đổi dưới đây chỉ là quan điểm cá nhân của riêng tôi. Trước hết, theo tôi, chúng ta phải mạnh dạn đánh giá lại giá trị và giới hạn của các pháp môn được Phật giáo Việt Nam tiếp nhận từ Phật giáo Trung Quốc. Khi đánh giá bằng các thống kê xã hội học cụ thể, ta sẽ rút ra được những kết luận nhất định. Vào năm 1945, dân số của nước Việt Nam khoảng 25 triệu người, trong đó Phật tử chiếm 80%. Đến năm 2013 chúng ta có trên dưới 90 triệu dân và số lượng Phật tử chỉ còn lại 38%. Đó là dữ liệu giúp ta đánh giá cách thức làm đạo của Phật giáo. Chúng ta phải thừa nhận rằng không phải cái gì của Phật giáo Trung Quốc truyền bá đều đúng và cần được tôn thờ như chân lý. Thước đo bằng thống kê trên sẽ giúp ta tránh được những quan điểm trái ngược: theo hay không theo, chịu ảnh hưởng hay không chịu ảnh hưởng từ Phật giáo Trung Quốc.
16/02/2015(Xem: 13773)
Bài học cho Việt Nam Những thái độ vô tâm, hờ hợt trước tình hình đất nước của chúng ta sẽ góp phần biến Việt Nam thành Tây Tạng thứ 2, âm mưu bành trướng của Bắc Kinh đang hướng về Việt Nam, chuyện này rồi sẽ xảy ra nếu mọi người vẫn chưa kịp thức tỉnh!
14/02/2015(Xem: 11759)
Ngày 08 tháng 10, 2003, một tuần lễ sau Đại Hội Bất Thường tại Tu Viện Nguyên Thiều cung thỉnh thành viên Viện Tăng Thống và Ban Chỉ Đạo Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, Hòa Thượng Huyền Quang, Hòa Thượng Quảng Độ và chư tôn đức lên đường vào Sàigòn nhưng thoạt đầu đã bị các cơ quan an ninh chính quyền ngăn chận, làm khó không cho đi.
10/02/2015(Xem: 9425)
1) Khuynh hướng 1 xuất phát từ Trung Quốc trong giai đoạn mà các nhà Nho nắm vai trò lãnh đạo chính trị của Đại lục muốn dành cái quyền ngự trị quan điểm tư tưởng triết học tôn giáo của họ trên bề mặt nhận thức văn hóa và đời sống tinh thần của cư dân họ. Chủ trương họ đưa ra là Tam Giáo Đồng Nguyên. 2) Khuynh hướng 2 cho rằng tôn giáo nào cũng dạy con người “lánh ác làm lành” và đạo Phật cũng là một trong các tôn giáo như thế. Từ đó, với mục đích “Dĩ hòa vi quý” trong quá trình làm đạo chúng ta dễ dàng bị rơi vào các cái bẫy đó và cố đánh đồng bằng cách hạ thấp đạo Phật xuống để đẳng thức hóa với các tôn giáo vốn khác với đạo Phật.