Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Van_Nghe_Thien_Tra (116)

Van_Nghe_Thien_Tra (117)

kinh on bai (2)

Diễn đọc kịch bản


kinh on bai (1)

Diễn viên của vở kịch tại khóa tu




Ôn Bài
(Vở Hài Kịch Tại Đêm Văn Nghệ Thiền Trà)

(Thu âm hậu trường: giọng nam: ĐĐ Đạo Hiển; giọng nữ: Đh Quảng Hương, Đh Quảng Tịnh)


Chồng: (Vừa từ sau sân khấu đi chân không ra vừa than thở) Tui đã nói với bà rồi đừng có lên chùa Ôn Phổ Hương nữa, cứ hễ đến chùa Ôn ấy là bị mất đồ, lần trước thì tôi mất cây dù, hôm nay thì đôi giày, tui mới mua có mấy ngày tự nhiên không cánh mà bay

Vợ: Ui chao, mất đồ thì mất chứ mắc mớ chi Ôn Phổ Hương mà ông nói ác ôn rứa!

Chồng: Chứ bà không nhớ năm ngoái khi tu học khóa 7, Ôn ấy dạy luật "Nhân Quả" ở lớp mình, Ôn kể chuyện hồi nhỏ Ôn đi tu, nhưng cứ hễ đến rằm và 30 là ăn cắp xôi, chè cúng trên bàn thờ xong bỏ dưới chân đèn để dành tối khuya rồi đem ra ăn đó hả. Để rồi khi lên Sài Gòn học Ôn bị cái 'qủa' là mất liền tù tì 5 chiếc xe đạp khiến cho Ôn Bổn Điền điếng cả người mà nói không nên lời đó sao?

Vợ: Răng mà không nhớ, nhưng chuyện nớ có liên quan chi tới chuyện mất đồ của ông mô.

Chồng: Thì tôi chỉ sợ Ôn ấy mất 5 chiếc xe đạp chỉ mới trả cái "quả" là Capital (vốn thôi) còn Interest (tiền lời) thì đệ tử của Ôn ấy như mình phải trả giùm đó bà ơi!!!

Vợ: Hừ, rứa mà cũng nói cho được. Ôn Nguyên Tạng căn dặn hoài rằng "con người được sinh ra với chiếc búa trong miệng, người ngu nói điều xấu là tự chém vào mình" do đó bớt nói đi hỉ, lo khéo mà tu cái khẩu cho tốt, nhớ phải luôn nói lời "ái mỹ" thôi, không nên nói xấu, nghĩ xấu cho người khác, ông nhớ không rứa?

Chồng: (cười cười nói) Phải rồi cho nên từ ngày bà đi Tu Viện Quảng Đức, thì tiền bill điện thoại nhà giảm sút hẳn, tui đi trả bill mà mừng muốn chết luôn! Chưa kể mấy bà được Ôn ấy truyền cho đức tính tự tin, lạc quan đến dễ sợ, ai mà đệ tử Ôn Nguyên Tạng cho dù có nhan sắc như "Thị Nở" cũng nghĩ mình là "Thúy Kiều" hết.

Vợ: (cười xuề xòa, giải thích) rứa mới gọi là tu chứ ông, tu là càng ngày phải càng lạc quan, yêu đời, tui nói thiệt cỡ như ông đi theo Thầy một thời gian tui bảo đảm ông cứ tưởng mình là kép Hùng Cường hay Thành Được chi đó, chưa kể là miệng khi mô cũng phải nở sẵn nụ cười thiệt tươi cho chắc ăn bởi không biết khi mô sẽ bị chụp hình, quay film đó nghe ông.

Chồng: Nhưng điều mà Cha con tui thích nhất là từ ngày bà đi chùa tới giờ bà trở nên hiền dịu và bớt gắt gỏng hẳn đó nghe. Chứ hồi xưa giọng bà cứ ở tông "re sắc ré" không hà, cha con tui phát ớn luôn.

Vợ: Chứ răng, ông nói làm tui nhớ lúc mới lên chùa, hôm nớ nghe Ôn Tâm Phương giảng như ri nè: "Người vợ phải như đóa hoa ở trong nhà để chồng con thưởng thức, chiêm ngưỡng chứ đừng như bao rác mà chồng con chỉ muốn đem quăng ra ngoài đường". Ông biết răng không, kể từ ngày nớ, mỗi lần tui bực mình hay tức giận ông và mấy đứa, tui sắp lên sáu câu vọng cổ một cái, tui sực nhớ tới "bao rác" rứa là tui nuốt cái tức vô bụng cái ực rồi im trong ấm ức chứ có phải dễ được như rứa mô.

Chồng: Hèn chi có một thời gian tui tưởng bà luyện nội công môn võ chi nên phải đè nén như vậy không thì sợ bị tẩu hoả nhập ma, còn con cái thì tụị nó đoán già đoán non chắc Má bị bịnh trầm uất sau khi sanh quá nhiều chăng ???

Vợ: Ừ, nói con cái mới nhớ. Con Quảng Tịnh mô rồi mà mai chừ mình về mà không nghe tăm hơi nó chi hết ri hè. Ui cha, tui rầu nó qúa. Con gái chi mà ăn rồi cứ đàn hát cả ngày rứa đó. Cái điệu ni ai mà dám rước nó đây không biết?

Chồng: Ôi bà ơi! Thời buổi này chứ không phải thời xưa mô mà bà sợ ế, phụ nữ thời nay sống độc lập được rồi, có chồng hay không chẳng còn quan trọng nữa đâu mà bà sợ. Vả lại không chồng vậy mà khỏe, coi như nó đã hết nợ đàn ông.

Con gái: (tên Quảng Tịnh từ ngoài vừa hát vừa bước vô cửa, tay cầm cây đàn) "Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng đơn côi, đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng xin chào, đời tôi....)

Vợ: Ui chao! Mi tịnh giùm cho tau một chút có được không? Con gái con nứa chi mà oang oang, không nết na thùy mị chút mô hết rứa làm răng mà lấy "Dôn"?

QT: Mạ, mình tu pháp môn "tịnh độ" chứ có phải tu "tịnh khẩu" mô mà Mạ bắt con nín, vả lại Mạ lo chi xa dữ rứa, không ai lấy thì con đi tu thôi có chi mô. Mạ không nghe bài hát "Ai bảo đi tu là khổ đi tu sướng lắm chứ..........."

Vợ: Thôi được rồi, khổ qúa! Cái mặt mi "tu hú" thì có chứ tu chi. Rứa mi có biết vì răng mà mi có pháp danh là QT không?

QT: Dạ thì... Ôn Mệ dẫn con đi quy y từ nhỏ làm răng con biết được Mạ.

Vợ: Là bởi vì mi nói, hát cả ngày, cái miệng mi nó không kịp kéo da non, nên Ôn Bổn sư của mi mới đặt cho mi là "Quảng Tịnh", hy vọng trông mong mi yên tĩnh cho thiên hạ nhờ đó có biết chưa?

QT: Rứa mà con thấy có affect chút mô nờ, thôi con đi cất đàn và uống miếng nước chứ khát nước quá.

Vợ: (Đưa tay che miệng nói nhỏ với chồng) Nè ông, tui định dẫn nó lên Ôn Huyền Tôn nhờ ôn ấy trị bịnh giùm, ông thấy răng?

Chồng: Ủa, tại sao lại lên Ôn Huyền Tôn? Ôn chỉ giúp qúy Phật tử trị Ngãi, hay bị Ma Quỹ nhập chứ có trị bịnh nói nhiều hồi nào đâu?

Vợ: Tui hỏi ông, mấy cái chứng tà ma mà Ôn còn trị nổi huống chi bịnh nói nhiều của con QT thấm béo chi, tui bảo đảm với ông, Ôn ấy chỉ niệm chú cỡ vài phút là nó tịnh khẩu liền lập tức.

Chồng: Ừ thì bà liệu mà nói Ôn ấy niệm bài chú ngắn ngắn thôi, chứ niệm bài dài quá con nhỏ á khẩu luôn là mệt lắm nghe bà.

QT: ( Vừa đi ra vừa hỏi) Chao Ba Mạ nói chuyện chi mà nghe sôi động dữ rứa?

Vợ: Mai con rảnh con chở Mạ đi thăm Ôn Huyền Tôn một chút nghe con?

QT: Không được mô mạ ơi! Con hứa với Ôn Trường Sanh đi dợt văn nghệ rồi, để chuẩn bị cho buổi trà đàm của khóa tu học lần thứ 8 ở Sydney đó.

Vợ: Ủa, rứa chứ con gặp Ôn khi mô? Ôn khỏe không con?

QT: Dạ đương nhiên là khoẻ rồi Mạ, nếu Ôn không khỏe thi làm răng mà đi máy bay từ Newzealand qua đây được, phải ở chùa mà tịnh dưỡng chứ Mạ!

Vợ: Ừ hí, rồi Ôn dạo ni ra răng con?

QT: Ôn ấy nói với con ban ngày thi Ôn lo "lao động chân tay", ban đêm thi tập trung "lao động trí óc" nhưng nhờ mười phương chư Phật phù hộ độ trì cho nên khi mô Ôn cũng... tròn tròn rứa!

Vợ: Cái con ni ăn nói chi mà vô phép vô tắc quá! Quý Thầy, quý Cô phải tròn tròn như rứa mới đủ sức khỏe để làm việc, đồng thời để chứng minh cho mấy người không muốn ăn chay mà cứ vịện cớ ăn chay nào là bị thiếu máu, xanh xao, gầy còm đủ thứ hết, có hiểu chưa? (quay qua Chồng hỏi) À quên, lần ni ông có định đi tu học không?

Chồng: Đương nhiên rồi, "đi một ngày đàng học một sàng khôn" mà dại chi không đi. Vả lại già cả như mình không lo tu tập thì đợi tới khi mô mới tu đây?

QT: À, lần ni có hai đứa bạn con đòi đi chung nữa đó Ba Mạ.

Chồng: Đứa mô rứa con?

QT: Thì con Minh Châu, Kiến trúc sư và con Cẩm Lai, Nha sĩ đó ba. Ba Mạ biết răng không, mấy tháng trước tụi con ngồi tán gẫu với nhau. Con Minh Châu nó than thở (giọng Nam) " mèn đéc ơi, tao học "dẽ" có cái nhà không mà tao mất cả 5 năm trời", kế con Cẩm Lai liền vọt miệng (giọng Bắc) "ối dời ơi, chứ tao học có 32 cái răng không đấy nhé mà mất tới 6 năm trời đó sao". Lúc nớ con nói liền " tụi bây học rứa thấm béo chi, thời gian còn giới hạn limitted, tao đây nè năm ngoái đi tu học, Thầy Minh Hiếu dạy có 2 chữ thôi mà mấy chú, mấy bác bảo học cả đời chưa xong mô nghe con, unlimitted time, ok?". Rứa là cả hai con nhỏ phồng mang, trợn mắt ngó con liền, và hỏi " 2 chữ gì mà ghê thế?". Con liền rung đùi, hểnh mặt lên trời trả lời ngon lành " Tri túc", biết đủ là đủ, tụi bây liệu học và làm nổi cả đời không? (cười). Rứa là hai đứa nó khoái chí quá đòi đi thử cho biết đó Ba Mạ.

Vợ: Con ni đúng là "hậu sinh khả úy" ông hí? Nó y hệt tui hồi nhỏ rứa đó thông minh, lanh lẹ ứng biến.

Chồng: Phải rồi cứ hễ "hậu sinh khả uý" thì giống bà còn "hậu sinh khả ố" thì bà bảo giống tui như đúc, hừ. Đúng là mèo khen mèo dài đuôi. Tui nói thiệt bà đừng có buồn chứ đàn bà có tu cỡ mô đi nữa cũng khó mà bằng bọn đàn ông như tụi tui.

Vợ: Xì, cái giọng điệu của ông ảnh hưởng bài giảng của Ôn Quảng Ba rồi phải không? Tui nhớ, năm vừa rồi Ôn ấy biết khóa tu học đa số là phụ nữ cho nên cố ý soạn toàn là Phật chỉ 9 lỗi lầm giới nữ hay mắc phảinè, giới nữ hay phạm cái ni, cái tê......ui cha, lung tung hết. Tui nói thiệt với ông tui cũng ấm ức trong lòng răng mà Phật thiên vị dữ rứa không biết. Trong khi đi tới chùa thì quý Thầy, quý Cô cứ than "răng mà toàn là Ưu bà di, chẳng thấy Ưu bà tắc mô cả". Chứ thử vô trong mấy quán nhậu, sòng bài casino coi, mấy ông Ưu bà tắc đầy trong đó cả. Tui định lần ni tui đi tu học, tui gặp Cô Nguyên Khai tui hỏi cho ra lẽ coi có phải Phật chỉ nêu điểm xấu của nữ giới thôi, còn nam giới Phật cho là perfect hết không?

Chồng: Theo tui, đàn bà cũng vì tâm ganh đua, đố kỵ, tị hiềm, hay đi nói xấu, bươi móc chuyện người này người khác mà tu hoài khó đạt. Còn bọn đàn ông tụi tui tuy tu trễ, tu ít nhưng khi ngộ là lẹ làng lắm à nghe bà.

Vợ: Nhưng tui thấy không công bằng thiệt, chứ vì răng lại là "Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng" mà không là "Quy y Phật, quy y Pháp,quy y Ni?

Chồng: Bà nói rứa chứ tại sao lại là "Nam mô bổn sư thích ca mâu Ni Phật" mà không là "Nam Mô bổn sư thích ca mâu Tăng Phật" ???

Vợ: Ừ hí!

QT: Ba Mạ ơi đã tu rồi mà cứ chấp hoài bởi rứa khi mô cũng khổ cả. Mình phải tu làm răng mà khi thấy ai hơn mình, mình phải mừng cho người ta đã tu tốt nên được cái quả tốt như ri, và bản thân mình thì phải cố gắng noi theo để được như rứa. Còn thấy ai thua mình thì mình phải tận tình giúp đỡ, khuyến khích và tạo điều kiện cho người ta tu để cuộc sống của họ ngày càng tốt đẹp hơn. Chứ đừng để họ đi tới tình trạng như ÔnBảo Lạc dạy "chưa thi mà sợ đậu" là mệt lắm phải không Ba? (cười)

Chồng: Cái con ni nó có "Gen" di truyền của tôi nên tu hành tinh tấn ghê!

QT: Con thì tu đối đối thôi chẳng tinh tấn chi mấy, nhưng con luôn nhớ nằm lòng và ráng thực hiện lời dạy của Ôn Thiện Siêu được treo trong Chùa của Ôn Bổn sư con là :"Một chút giận, hai chút tham lận đận cả đời ri cũng khổ. Trăm điều lành, ngàn điều nhịn thong dong tất dạ rứa mà vui". Cho nên Ba Mạ thấy không con khi mô cũng vui vẻ khỏe khoắn hết, hì hì.....

Vợ: (quay qua QT hỏi), lần ni con định hát bài chi? Nhớ lựa bài mới mới một chút, đừng như Ôn Nguyên Tạng cứ "nhứt y nhứt quởn" 1 bài rứa mà bắt Phật tử phải ráng vỗ tay ủng hộ hoài tội nghiệp lắm nghe con!

Chồng: Thôi sửa soạn ăn tối cho rồi, xong còn pack đồ vô vali mà chuẩn bị đi tu học nữa. Nè, ngày mai bà nhớ đi mua cho tui đôi giày khác nghe bà!

Viết tại Khóa Tu Học Úc Châu kỳ 8
Đệ tử Quảng Hương Phương Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/201618:46(Xem: 2516)
Dâu Bắc: (Vừa đi vừa than thở) Ối dào ơi, sáng nay ra đường găp đàn bà, mà còn (hát) “tình bằng có cái trống cơm …” thế này này (diễn tả bụng bầu), thảo nào mình thua tuốt tuồn tuột, có bao nhiêu tiền cúng dường sạch sành sanh cho Casino rồi, (vừa nói vừa vét vét trong bóp) còn xu nào đâu mà chốc nữa vô Chùa Quảng Đức gây qũy đây chứ? (thở dài) Ừ, mà không biết quý Thầy có chịu cho mình cà credit card để cúng dường không nhỉ?
23/07/201417:52(Xem: 3229)
"Cơn Dông Giữa Mùa Hạ" là tựa đề bài tường thuật của Trần Thị Nhật Hưng nói lên nỗi niềm bâng khuâng và xúc động cùng những kỷ niệm tràn ngập dội về tâm trí của tác giả khi hay tin Sư Ông Khánh Anh viên tịch. Nhưng ấn tượng sâu đậm nhất mà tác giả không thể quên đó là kỳ hành hương Tích Lan tham dự lễ lãnh giải và phát bằng danh dự do Hội Đồng Tăng Già và chính phủ Tích Lan trao tặng nhị vị Hoà Thượng: HT Thích Minh Tâm và HT Thích Như Điển, người có công phát triển Phật giáo tại hải ngoại. Hôm nay trên sân khấu này, nhân lễ giỗ đầu tiên của Sư Ông và cũng là lần đầu thiếu bóng dáng Sư Ông tại khoá tu học Âu Châu, chúng tôi gồm một số học viên cùng anh em GĐPT sẽ diễn tả những nỗi nhớ, niềm thương kính Sư Ông một cách sống thực qua màn ca vũ nhạc kịch "Cơn Dông Giữa Mùa Hạ". Kính mời Quí vị thưởng thức. Đây, màn ca vũ nhạc kịch "Cơn Dông Giữa Mùa Hạ" bắt đầu.
20/09/201320:43(Xem: 4736)
Bà Tám( bước ra sân khấu, than): Trời ơi là trời! Cho mượn rồi lại cho mượn, mượn “woài“ không chịu trả, này trời!. Bà con nghĩ có ức cho tôi không. Nhìn cái mặt tôi nè, tôi hiền…khô hà. Nhân từ, đạo đức, tử tế, đàng hoàng nổi tiếng. Hồi đi học tôi được mệnh danh là, em… hiền như ma…cô, à không, hiền như ma…sơ. Bởi hiền hậu nhân đức nên tôi mới chọn cho mình cái nghề thiệt là cao quí: cho vay lấy lãi.Cho mượn 100 lấy lời có 50 mỗi tháng, nhiều… nhít gì mà…đứa nào vay cũng quịt cả lời lẫn vốn của tôi. Được rồi, lần này tôi không thể hiền nữa đâu, hiền quá chúng lờn mặt hà.Tôi phải tới nhà thằng Tư…xiết đồ nó mới đã nư giận!( nói xong ngoe nguẩy đi vô )
05/07/201918:10(Xem: 743)
Trên con đường từ chùa dẫn về nhà, chú Nhị Bảo băng qua một cánh đồng, một khu rừng đầy thông reo và gió nhẹ. Con đường không xa lắm nhưng chú phải mất hơn một tiếng đồng hồ đi bộ mới đến nơi. Mặt trời ló dạng, mỗi lúc dần lên cao, toả ánh nắng ửng hồng và sức nóng xuống vạn vật. Mồ hôi chú Nhị Bảo bắt đầu vã ra. Chú dừng chân nghỉ xả hơi dưới cây bàng ở đầu xóm Thượng.
12/05/201123:44(Xem: 3019)
Kịch: Nỗi Buồn Mẹ Tôi - Cẩm Ly; Hoài Linh; Hồng Vân
13/02/201821:11(Xem: 3137)
Kịch: Sớ Táo Quân Mậu Tuất 2018 Trần Thị Nhật Hưng Một màn. Diễn viên: Nữ ngọc hoàng, táo Gia Đình Phật Tử (GĐPT), táo nam sửa chùa, táo nữ trai soạn. Khung cảnh: Cung đình. *** (Mở nhạc “Tết Tết Tết Tết Đến Rồi“. Ba táo nhún nhảy bước ra sân khấu theo điệu nhạc cho đến câu „về chung vui bên gia đình“ nhạc tắt) - Táo GĐPT: Đó, tất cả thấy không, Tết đã về rồi đó. Trong khi mọi người đang chuẩn bị sum vầy ăn Tết, thì các táo chúng ta chuẩn bị...chầu trời. - Táo bà: Tức là mình lên...cõi trên đó ha! - Táo sửa chùa: Ừa. Chào hai táo. Tôi là táo sửa chùa. (Hai táo kia chào lại và tự giới thiệu. Xong, bên trong nói vọng ra: “Ngọc hoàng giá lâm!“. Cả ba táo quì xuống chắp tay lên trán. Ngọc hoàng bước ra theo tiếng nhạc Tết Tết Tết hay tiếng trống). - Ba táo (quì xuống chắp tay lên trán, cúi gằm mặt xuống đồng thanh hô lớn): Ngọc hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế! - Ngọc hoàng: Trẫm miễn lễ! Các táo hãy bình thân!
20/10/201321:30(Xem: 1782)
Khung cảnh: Trước cửa bếp gần phòng ăn. Diễn viên: Mẹ và hai con ( trai 7 tuổi, gái 6 tuổi). Mẹ ( vói trong bếp): Chị Năm à, nhớ bỏ chút muối vào nồi súp hộ tôi. Tôi nghỉ một lát rồi tôi xuống …kho cá! Mèn ơi, nấu chay cho khóa tu học mà tôi cứ quán món mặn không hà. Bậy thiệt. Nhưng tôi biết nói sao đây khi rõ ràng bày ra bàn y chang là món cá thu kho “ca ra men„ tuy làm bằng tàu hủ ky và shu shi thay cho da cá.
24/08/201807:08(Xem: 1233)
Kịch : Tôn Giả Vô Não Biên soạn và đạo diễn: Trần Thị Nhật Hưng Hai màn Diễn viên: Sư phụ, sư mẫu,Vô Não và vai Đức Phật. Lời giới thiệu: Kính thưa Quí vị Là Phật tử, hẳn chúng ta đã từng nghe về nhân vật cắt 1000 ngón tay, xâu đeo vào cổ. Đó là chuyện tích Phật giáo nói về ngài Vô Não mà Đức Phật đã chuyển hóa thành một người tốt và trở thành đệ tử của Phật, về sau còn đắc quả A La Hán nữa. Hôm nay trên sân khấu này, chuyện tích đó sẽ được kể lại dưới ngòi bút của Trần Thị Nhật Hưng qua sự diễn xuất một cách sống thực của... Kính mời Quí vị theo dõi. Đây màn kịch Vô Não xin bắt đầu.
23/09/201308:15(Xem: 1952)
Lễ Hội Nghinh Ông thuộc dạng văn hóa, tín ngưỡng dân gian, đã có mặt từ rất lâu đời trong các làng chài ven biền từ Bắc Trung Bộ đến Cà Mau, Kiên Giang vùng biển nước ta. Xuất phát từ tục thờ “cá Ông “(cá Voi), loài cá hiền lành (đặc biệt chỉ ở Biển Nam Hải) được cho là luôn luôn cứu đỡ ngư dân mỗi khi gặp sóng to bão dữ ngoài khơi. Vì thế mỗi khi bắt gặp “Ông” lụy (chết), dù đang kéo lưới , đánh bắt ngoải xa, người ngư dân phát hiện phải có trách nhiệm đưa xác vào bờ
06/11/201611:22(Xem: 3774)
Khoảng 22h55 tối 4/11, đại thụ của làng cải lương qua đời tại nhà riêng ở TP HCM sau thời gian điều trị bệnh nan y, hưởng thọ 81 tuổi.