An nhiên mùa cũ!

17/12/202409:12(Xem: 2298)
An nhiên mùa cũ!

Phat thich ca-2

An nhiên mùa cũ!


Tháng 12, những ngày cuối năm, khi những tờ lịch đã mỏng dần và ngoài Trời mang chút không khí se lạnh cùng một vài cơn mưa còn sót lại, thời tiết đã bắt đầu giao mùa, lòng người cũng trở nên thâm trầm lắng đọng cho những suy nghĩ về một năm sắp sửa trôi qua! Những gì đang chất chứa trong lòng bạn? Có phải những lo toan về thu nhập cuối năm, những kế hoạch về quê, sửa sang nhà cửa, những chuyến du lịch mua sắm và những dự định còn sót lại? Mỗi người đều bắt đầu chạy đua để hoàn thành những mục tiêu cho bản thân mình.

Tôi cũng không nằm ngoài số đó, nhưng dường như mục tiêu của tôi cũng không quá áp lực và nặng nề so với nhiều người bởi quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là những con chữ của người làm nghề viết, thỉnh thoảng, tôi vẫn gói lại và cất sang một bên để lặng lẽ tìm đến một góc sân Chùa, ngồi trong một tiệm Trà quen thuộc chỉ để thưởng thức chút không gian yên tĩnh. Có thể trong lúc nghỉ ngơi, khi lòng mình rỗng lặng, tôi lại bắt gặp một ý tưởng từ một vài hình ảnh nào đó thoáng qua trong cuộc sống, như một cụ già, một em bé bán vé số bên kia đường, và vô tình nhưng hữu ý, họ trở thành những nhân vật trong những bài viết, câu chuyện của tôi.

Như một thói quen và sở thích trong những ngày cuối năm, khi nhiều người có dự định mua sắm, du lịch, tôi lại dành thời gian đó để viết lách và vãng cảnh Chùa, một ngôi Cổ tự thân quen nằm trong con hẻm nhỏ hoặc một Tu viện thanh tịnh ở chốn ngoại thành, mỗi lần đến đó, hòa vào không gian xanh của cây, màu trầm mặc của gỗ, màu rêu phong của mái ngói, tôi thấy lòng mình bình yên và thanh thản đến diệu kỳ, những ngổn ngang, bộn bề trong đời sống thường nhật cũng trôi đi. Sự an tịnh của chốn thiền môn hiện lên một màu thanh khiết trong tầm mắt, niềm hạnh phúc khi quay về không gian chánh niệm làm lòng người muốn buông bỏ những tạp uế tục trần, nương về cõi thiện.

Những ngày cuối năm, cũng là dịp để mỗi người nhìn lại bản thân mình, tự hỏi mình đã tốt hơn chưa? Mình đã trưởng thành chưa sau những vấp ngã thăng trầm để rồi tự thay đổi và rèn giũa cho mình an yên hơn trước.

Một năm mới đến nhưng thoắt đó đã thành năm cũ, một năm nhanh như gió thoảng thoi đưa, nhưng người hướng Phật sẽ không hoài tiếc những điều của quá khứ, cũng không lo sợ đến tương lai, không bối rối với những câu hỏi quanh quẩn trong đầu, mà người hướng Phật sẽ trân trọng từng phút giây mình đang sống để cố gắng vun bồi mầm thiện trong từng việc đang làm, gieo trồng những an yên trên mảnh đất vườn tâm. Thành công hay thất bại đều là kinh nghiệm, vô thường không nói trước điều gì. Quá khứ đã qua, có luyến tiếc muộn phiền hay nương nhờ vào đó cũng chẳng được, tương lai chưa tới, có lo sợ, dự tính cũng chưa qua, chi bằng hãy sống trọn vẹn với từng phút giây hiện tại, mỗi giây phút hiện thời ý nghĩa sẽ không làm cho quá khứ trở thành những ngày đáng tiếc và dẫn đến một tương lai không có những bất an.

Một năm, cảm ơn cuộc sống đã cho mỗi người thêm một tuổi, là một năm còn hiện hữu trên cuộc nhân gian để thấy những thăng trầm biến đổi, không phải để sợ mình già đi, sợ cuộc đời ngắn lại mà cảm ơn vì mình còn có dịp đón nhận những bài học quý, còn được nhìn ngắm nhân sinh đẹp đẽ, còn được làm những điều phúc lành để trồng cây thiện, gieo nhân quả tốt đời sau.

Những ngày cuối năm về lại Chùa, soi lại lòng mình, tự vấn lại phải giữ tâm an bởi đó là phúc khí, là đại lộ của mỗi con người, khi tâm an, con người mới có cái nhìn tỉnh thức, con đường mình đi mới không va vấp, sóng ghềnh, chỉ khi tâm an mới hóa giải được những trầm lao mông muội, con người sẽ bớt đi những đau khổ vô minh.

Một năm qua, hãy tự nhủ rằng: “Chúng ta cần sống một cuộc đời tươi đẹp và khiêm hạ, đừng để mình mệt nhọc ngồi đếm từng ngày trôi qua vô nghĩa với những đau khổ, xanh xao”. Cuộc sống không chờ đợi một ai nhưng cũng không cần chúng ta phải đi quá vội, hãy dành thời gian để sống chậm, sống một cách an nhiên, để cảm nhận từng phút giây trôi qua đều là một khoảnh khắc giá trị trong cuộc đời mình.

Ngày cuối năm, bạn hãy cùng tôi dành chút thời gian về dưới hiên Chùa, nghe tiếng chuông trầm, đọc một thời kinh, để dòng sông tâm thức trôi chảy hiền hòa và nhẹ nhàng buông xuống những muộn phiền năm cũ!


Võ Đào Phương Trâm

Pd: An Tường Anh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/01/2014(Xem: 9324)
Phần này tóm tắt các chi tiết và bổ túc bài viết1 "Nguồn gốc Việt (Nam) của tên gọi 12 con giáp - Ngọ ngựa (phần 13)", do đó số thứ tự của bài viết này là 13A; những bài viết sau nữa về Ngọ ngựa sẽ có số thứ tự là 13B, 13C … để người đọc dễ tra cứu thêm.
13/01/2014(Xem: 10000)
Ngọ hay Ngũ 午 là chi thứ 7 trong thập nhị chi hay 12 con giáp. Biểu tượng của Ngọ là con ngựa dùng chỉ thời gian như giờ Ngọ từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều (chính ngọ là đúng trưa, giữa trưa hay 12 giờ trưa), tháng 5 ... và xác định không gian như hướng Nam. Phần này không bàn về khái niệm thời không gian hay Ngũ Hành/kinh Dịch của Ngọ mà chỉ chú trọng vào các liên hệ ngữ âm của Ngọ và ngựa so với mã 馬 (tiếng Hán Việt/HV cũng chỉ con ngựa). Phần sau sẽ cho thấy mã là tiếng Hán có gốc Hán Tạng, khác hẳn với ngựa tiếng Việt - và liên hệ trực tiếp của Ngọ và ngựa cho thấy tên chi này có nguồn gốc Việt (Nam) chứ không phải Trung Quốc/TQ cũng như tên gọi của 11 con giáp còn lại ...
13/01/2014(Xem: 9134)
Nhân dịp đầu Xuân năm Giáp Ngọ, tôi kính gởi đến chư Tôn Hòa Thượng, cùng hàng chúng trung tôn của Đức Thế Tôn lời chúc nguyện tứ đại an hòa, để cùng nhau chung vai sát cánh xây dựng cơ đồ Phật giáo đang cơn nguy cơ tha hóa, do nội ngoại chướng duyên, vu hãm hầu lũng đoạn hàng ngũ, tổ chức chúng ta với dụng tâm bất chánh làm lệch hướng Chánh Pháp.
02/01/2014(Xem: 9872)
Thời gian luôn là điều trọng yếu cho sự tư niệm của người đệ tử Phật. Đông qua thì Xuân tới như sự suy-thịnh được-mất giữa thế gian này. Hơn thế nữa, cửa tử là con đường độc lộ mà mỗi ngày dẫn ta tiến tới gần hơn. Xin hãy cùng nhau quán chiếu sự mỏng manh của kiếp sống và danh vị. Xin hãy tha thứ những gì cần tha thứ, xin hãy bỏ qua những gì cần bỏ qua. Vì mùa Xuân có nở hoa hay không là tùy thuộc vào đất tâm an lành của chính mình. Sự tranh chấp mãnh liệt luôn thiêu đốt tất cả cây cỏ và bông hoa.
25/09/2013(Xem: 14135)
Thế là, dù muốn hay không, tôi vẫn phải nhận thêm một tuổi nữa, và năm nay… Nhâm Thìn là năm tuổi của tôi. Thuở còn bé, thỉnh thoảng tôi vẫn nghe… ké người lớn nói chuyện với nhau: “Năm tuổi của tôi”. Tôi không rõ năm tuổi là năm gì, ý nghĩa ra sao, nhưng qua câu nói và thái độ khi nói, tôi vẫn cảm nhận được nỗi lo lắng sợ hãi của các bậc trưởng thượng. Sợ gì nhỉ? Tai nạn? Đau ốm? Mất mát hay chết? Nhưng rồi sau đó có ai chết đâu và có xảy ra chuyện gì đâu. Còn xui xẻo trong năm, nếu có, thì tuổi nào mà tránh được, chả cứ năm tuổi. Thế nhưng, các bác vẫn sợ và e dè để rồi năm đó “án binh bất động” không cựa quậy gì ráo.
12/04/2013(Xem: 878)
Người Á đông phần nhiều biết sống chịu đựng. Chịu đựng để vươn lên cái đẹp và tự khẳng định chính mình. Người xưa từng nói ”lùi một để tiến thêm hai” là vậy. Sự ẩn nhẩn như thế kể không phải là nhát hèn mà đó là đức tính gắn liền với đời sống tu học phật pháp.
08/04/2013(Xem: 6272)
Nhớ nghĩ đến cuộc đời giáo hóa độ sinh của Đức Phật, chúng ta hình dung ra những phong cảnh từng lưu dấu ấn của Ngài, quả thật là trong lành, tuyệt đẹp vô cùng. Thật vậy, xuất hiện trên thế gian này, Đức Phật đã chọn một cảnh thiên nhiên đơn giản, nhưng tràn đầy sức sống.
29/03/2013(Xem: 10983)
Thông Bạch Xuân Quý Tỵ - 2013
28/03/2013(Xem: 6015)
Trước Phật Ðường hương xuân rền chuông đảnh Thuận đường tu, Ðạo Pháp kiến tình nhau Dẫu xa xôi ngàn dặm vẫn thâm sâu Lòng hoan hỷ mừng nhau cùng tu tiến.
28/03/2013(Xem: 5135)
Có phải hôm nay là buổi sáng đầu tiên của mùa xuân Nên những con chim dậy sớm hót vang trên những cành cây, Và những bông hoa dại nở bung trên những thảm cỏ nhung mà mượt