An nhiên mùa cũ!

17/12/202409:12(Xem: 2321)
An nhiên mùa cũ!

Phat thich ca-2

An nhiên mùa cũ!


Tháng 12, những ngày cuối năm, khi những tờ lịch đã mỏng dần và ngoài Trời mang chút không khí se lạnh cùng một vài cơn mưa còn sót lại, thời tiết đã bắt đầu giao mùa, lòng người cũng trở nên thâm trầm lắng đọng cho những suy nghĩ về một năm sắp sửa trôi qua! Những gì đang chất chứa trong lòng bạn? Có phải những lo toan về thu nhập cuối năm, những kế hoạch về quê, sửa sang nhà cửa, những chuyến du lịch mua sắm và những dự định còn sót lại? Mỗi người đều bắt đầu chạy đua để hoàn thành những mục tiêu cho bản thân mình.

Tôi cũng không nằm ngoài số đó, nhưng dường như mục tiêu của tôi cũng không quá áp lực và nặng nề so với nhiều người bởi quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là những con chữ của người làm nghề viết, thỉnh thoảng, tôi vẫn gói lại và cất sang một bên để lặng lẽ tìm đến một góc sân Chùa, ngồi trong một tiệm Trà quen thuộc chỉ để thưởng thức chút không gian yên tĩnh. Có thể trong lúc nghỉ ngơi, khi lòng mình rỗng lặng, tôi lại bắt gặp một ý tưởng từ một vài hình ảnh nào đó thoáng qua trong cuộc sống, như một cụ già, một em bé bán vé số bên kia đường, và vô tình nhưng hữu ý, họ trở thành những nhân vật trong những bài viết, câu chuyện của tôi.

Như một thói quen và sở thích trong những ngày cuối năm, khi nhiều người có dự định mua sắm, du lịch, tôi lại dành thời gian đó để viết lách và vãng cảnh Chùa, một ngôi Cổ tự thân quen nằm trong con hẻm nhỏ hoặc một Tu viện thanh tịnh ở chốn ngoại thành, mỗi lần đến đó, hòa vào không gian xanh của cây, màu trầm mặc của gỗ, màu rêu phong của mái ngói, tôi thấy lòng mình bình yên và thanh thản đến diệu kỳ, những ngổn ngang, bộn bề trong đời sống thường nhật cũng trôi đi. Sự an tịnh của chốn thiền môn hiện lên một màu thanh khiết trong tầm mắt, niềm hạnh phúc khi quay về không gian chánh niệm làm lòng người muốn buông bỏ những tạp uế tục trần, nương về cõi thiện.

Những ngày cuối năm, cũng là dịp để mỗi người nhìn lại bản thân mình, tự hỏi mình đã tốt hơn chưa? Mình đã trưởng thành chưa sau những vấp ngã thăng trầm để rồi tự thay đổi và rèn giũa cho mình an yên hơn trước.

Một năm mới đến nhưng thoắt đó đã thành năm cũ, một năm nhanh như gió thoảng thoi đưa, nhưng người hướng Phật sẽ không hoài tiếc những điều của quá khứ, cũng không lo sợ đến tương lai, không bối rối với những câu hỏi quanh quẩn trong đầu, mà người hướng Phật sẽ trân trọng từng phút giây mình đang sống để cố gắng vun bồi mầm thiện trong từng việc đang làm, gieo trồng những an yên trên mảnh đất vườn tâm. Thành công hay thất bại đều là kinh nghiệm, vô thường không nói trước điều gì. Quá khứ đã qua, có luyến tiếc muộn phiền hay nương nhờ vào đó cũng chẳng được, tương lai chưa tới, có lo sợ, dự tính cũng chưa qua, chi bằng hãy sống trọn vẹn với từng phút giây hiện tại, mỗi giây phút hiện thời ý nghĩa sẽ không làm cho quá khứ trở thành những ngày đáng tiếc và dẫn đến một tương lai không có những bất an.

Một năm, cảm ơn cuộc sống đã cho mỗi người thêm một tuổi, là một năm còn hiện hữu trên cuộc nhân gian để thấy những thăng trầm biến đổi, không phải để sợ mình già đi, sợ cuộc đời ngắn lại mà cảm ơn vì mình còn có dịp đón nhận những bài học quý, còn được nhìn ngắm nhân sinh đẹp đẽ, còn được làm những điều phúc lành để trồng cây thiện, gieo nhân quả tốt đời sau.

Những ngày cuối năm về lại Chùa, soi lại lòng mình, tự vấn lại phải giữ tâm an bởi đó là phúc khí, là đại lộ của mỗi con người, khi tâm an, con người mới có cái nhìn tỉnh thức, con đường mình đi mới không va vấp, sóng ghềnh, chỉ khi tâm an mới hóa giải được những trầm lao mông muội, con người sẽ bớt đi những đau khổ vô minh.

Một năm qua, hãy tự nhủ rằng: “Chúng ta cần sống một cuộc đời tươi đẹp và khiêm hạ, đừng để mình mệt nhọc ngồi đếm từng ngày trôi qua vô nghĩa với những đau khổ, xanh xao”. Cuộc sống không chờ đợi một ai nhưng cũng không cần chúng ta phải đi quá vội, hãy dành thời gian để sống chậm, sống một cách an nhiên, để cảm nhận từng phút giây trôi qua đều là một khoảnh khắc giá trị trong cuộc đời mình.

Ngày cuối năm, bạn hãy cùng tôi dành chút thời gian về dưới hiên Chùa, nghe tiếng chuông trầm, đọc một thời kinh, để dòng sông tâm thức trôi chảy hiền hòa và nhẹ nhàng buông xuống những muộn phiền năm cũ!


Võ Đào Phương Trâm

Pd: An Tường Anh

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/01/2012(Xem: 17203)
Hình tượng Đức Phật Di Lặc hiện hữu với nụ cười trên môi, dáng vẻ hiền hòa khiến ai nhìn vào cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng, hiền thiện và hoan hỷ hơn bao giờ hết.
24/01/2012(Xem: 13302)
Những ai muốn đi gặp mùa xuân thì phải đứng dậy, giã từ u tối của đêm đông, thắp sáng tâm mình bằng ánh lửa tỉnh thức được đốt cháy trong nguồn năng lượng tình thương.
19/01/2012(Xem: 10814)
Ngày Tết trên bàn thờ luôn bày trái cây để cúng ông bà gọi là mâm ngũ quả. Ở Trung bộ gọi là mâm quả tử, lưu ý đến hạt/tử hay nói rõ là quả có hạt, hơn là quả nói chung, ám chỉ tín lý phồn thực: cầu mong sự sinh sản, gieo một hạt được trăm hạt, nhất bản vạn lợi...
18/01/2012(Xem: 11694)
Đối với người Việt Nam, tiếng Tết đã trở nên thân thuộc. Chúng ta gặp nó từ trong những câu tục ngữ, ca dao, dân ca mộc mạc đến những bài diễn văn trang trọng...
18/01/2012(Xem: 9473)
Ngày đầu xuân nói về tục xông nhà để nhắc nhở cho nhau, đừng phó thác vận mệnh cho người xông nhà, tục xông nhà không thể quyết định vận mệnh của mình và gia đình...
16/01/2012(Xem: 7613)
Con rồng gắn liền với huyền thoại Âu Cơ - Lạc Long Quân, thành ra Tổ-tiên giống Lạc-Việt. Người con trưởng ở lại Phong-châu, làm vua đất Văn-lang tức là Hùng-Vương.
15/01/2012(Xem: 22527)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
15/01/2012(Xem: 8492)
Sự khai bút của những câu đối trên là một dạng sángtạo văn hoá và đã trở thành phương tiện biểu đạt cho thời điểm hội tụ của ngườicon Việt trong ngày Tết. Tuy có tính cách tượng trưng không liên quan đến cácđiển tích, nhưng nó đã diễn đạt được mối quan hệ giữa con người và thiên nhiêntrong bối cảnh mới, không gian mới, bằng những sự mong mỏi đón nhận được mọi sựtốt lành đến cho mình cũng như cho người. “Trời thêm tuổi trăng, người thêm thọ. Xuân đến muôn nơi phúc khắp nhà."
13/01/2012(Xem: 13932)
Không biết Tết có từ bao giờ vàbắt nguồn từ đâu, nhưng đúng là Tết có một cái hồn. Dù sống ở đâu và làm gì,người Việt trên khắp thế giới ít ai không rạo rực mỗi khi Tết về. Tết cũng là ngày hội lớn của cả nước đã có từ ngàn xưacho nên cái hồn của Tết cũng là một phần cái hồn của đất nước. Trong Tết có mùivị đất và nước của quê hương... Nếu so sánh với sự nhớ ơn trong đạo Phật thì nội dung nhớ ơn của người Việt rất gần gũi. Bốn ơn trong đạo Phật là ơn Tam bảo, ơn nước nhà, ơn mẹ cha, ơn chúng sanh.
13/01/2012(Xem: 19165)
Xuân pháo đỏ cúc vàng bánh tét Con thơ cười giữa tiếng trống lân Khói nghi ngút giữa nhan và pháo Chan hòa trong nắng ấm tình xuân